Anh

Anh

Anh


Tác giả:
Phạm Tiểu Vân
Tình trạng truyện:
đã hoàn tất
Rating:
không
Giới thiệu:
Vân Nhi là cô bé hay mơ mộng và cực kỳ mê viết truyện. Nhưng một ngày kia, không biết vô tình hay cô ý, cô bé đã bị cuốn vào một thế giới kỳ ảo phía sau tấm gương với đầy những nguy hiểm đang rình rập. Giữa lúc phải gồng mình đối mặt với những khó khăn, thử thách cũng là khi cô gái trẻ tìm thấy tình yêu mình vẫn mong chờ qua từng trang tiểu thuyết…
GIẤC MƠ
Nó đang ngồi bên bàn học và suy nghĩ xem nên mở đầu cuốn truyện thứ hai của nó như thế nào. Nó mê Văn từ nhỏ. Không, chính xác hơn là nó mê viết truyện. Từ cái ham mê đặc biệt đó, nó bắt đầu băn khoăn suy nghĩ làm cách nào để có thể viết hay và thật như các nhà văn mà nó ngưỡng mộ. Thế là nó đến với môn Văn một cách tự nhiên và tình cờ nhất.
Hôm nay là thứ hai, chỉ cần đi học ngày mai nữa thôi là nó sẽ được nghỉ cả tuần. Trước đó mấy ngày, nó vừa hoàn thành một bảng kế hoạch dài như “sớ táo quân” các việc cần phải làm. Chẳng hạn: đọc mấy cuốn sách nó mua cách đây không lâu, giúp mẹ lau dọn nhà cửa chuẩn bị đón tết, làm nốt bài tập Toán và Lý, chuẩn bị chuyên đề cô nó giao cho v.v…Nhưng việc mà nó mong đợi nhất vẫn là những giây phút yên tĩnh bên bàn học và sống trong thế giới của riêng nó. Đó là thế giới do chính nó tự tưởng tượng ra và đối với nó thì đó là cách thư giãn hiệu quả nhất.
Bây giờ trước mặt nó là một cuốn vở trắng và trên tay nó là một cây viết bi đang xoay tít. Không biết nên gọi thói quen xoay bút là cái tài hay tật của nó nữa. Nhưng phải thừa nhận là nó xoay rất hay, rất nhanh. Nhiều đứa con trai nhìn thấy còn phải nể phục. Quay lại với câu truyện “đã có diễn biến và kết thúc nhưng chưa có mở đầu” của nó. Bao giờ cũng vậy, cái việc đặt bút viết những chữ đầu tiên đối với nó sao mà khó thế. Nhìn cuốn vở trắng tinh nó chỉ muốn viết những gì thật hay, thật đẹp. Nhưng chính xác thì cái gì mới hay, mới đẹp? Việc lựa chọn ngốn cả đống thời gian làm nó bực mình ghê lắm.
Đang chìm đắm trong những suy nghĩ phức tạp đó, tiếng kêu “xấu xí” và “ghê rợn” của một con ếch ngoài vườn làm nó sực tỉnh. Nó ngước vội lên nhìn đồng hồ và giật mình vì mới đó đã 9 giờ. Đến lúc nó phải lên giường rồi. Trước nay nó có thói quen đi ngủ sớm. Bạn bè thường đem chuyện này ra trêu chọc nhưng nó chẳng quan tâm. Chỉ cần bữa nào thức hơi khuya thì sáng hôm sau đầu nó đau như búa bổ, không tài nào làm được việc gì khác. Nó đóng cuốn vở vẫn còn trắng nguyên lại, cẩn thận cho vào ngăn kéo rồi ra khỏi phòng. Bạn có đoán được nó đi đâu không? Súc miệng ư? Sai rồi. Hay thay đồ ngủ? Cũng không nốt. Nó đi…chúc ba mẹ ngủ ngon-việc mà từ khi biết nói đến giờ không ngày nào mà nó không làm.
Nó nằm trên giường, hai tay chắp sau gáy và nhìn ánh đèn từ nhà đối diện rọi vào cửa sổ. Tự nhiên trong lòng nó có một cảm giác bâng khuâng khó tả. Hình như nó đã quên làm điều gì đó. Bài ngày mai nó hoàn thành từ hồi chiều. Hình cô chủ nhiệm dặn mang theo nó vừa bỏ vào cặp lúc nãy. Chắc chỉ là suy nghĩ vẩn vơ thôi. Trong bóng tối, nó đưa tay mò tìm cái gối ôm yêu thích của mình và nhắm mắt lại, cố để cho đầu óc thật thư giãn…
Nó đang dứng giữa một cánh đồng hoa cúc màu tím. Bầu trời rất trong xanh và đầy ánh nắng. Nó tự hỏi đây là đâu? Một biến thể của cái giường và căn phòng ngủ? Bỗng có ai đó gọi tên nó. Nó quay phắt lại nhưng tuyệt nhiên không trông thấy ai khác ngoài nó ở đây.
– Ai đó? – Nó nhìn quanh – Ai gọi tôi vậy?
– Hãy nghe kĩ lời ta. Trong những ngày tới, con sẽ gặp những việc mà có lẽ con sẽ cho là kì lạ nhất trên đời. Nhưng chớ sợ hãi! Con sẽ an toàn nếu nhớ lới ta: tránh xa người nhà họ Pha…
– Thật ra bà là ai? Chuyện kì lạ là chuyện gì? – Nó hấp tấp hỏi.
– Đó là oan nghiệt…Tránh xa người nhà họ Pha…TRÁNH XA NGƯỜI NHÀ HỌ PHA…
Tiếng hét đó làm nó ngồi bật dậy. Một giọt mồ hôi từ trên trán rơi xuống. Nó thở hổn hển và dáo dác nhìn quanh. Vẫn là căn phòng ngủ quen thuộc. Chắc là đang giữa đêm vì nó chẳng nghe thấy gì khác ngoài tiếng đồng hồ kêu “tích tắc”. Thì ra chỉ là một giấc mơ. Nhưng sao nó thấy sợ quá. Xưa nay nó vốn không tin vào những chuyện ma quỷ. Nó lại càng không nghĩ đến việc có thần linh báo mộng. Phải chăng đây mới chỉ là điều kì lạ đầu tiên?
Sáng hôm nay nó thức dậy muộn hơn bình thường nên trễ mất chuyến xe buýt. Sau khi càu nhàu trong khoảng hai phút, mẹ nó thay đồ và chở nó đến trường. Nó vội vàng xách chiếc cặp chạy lên cầu thang, miệng lẩm bẩm những việc làm nó bực mình từ sáng tới giờ.
Và như để phong phú hơn cái danh sách những việc xui xẻo trong ngày, nó bước hụt một bậc thang và chúi nhũi về phía trước. Tệ hơn nữa là hôm nay nó lại đi guốc cao. Ai bảo nó có chiều cao…quá khiêm tốn! Chân nó đau quá! Nhưng vẫn còn hai lầu nữa mới đến lớp. Nó lấy lại thăng bằng, lắc đầu chán nản rồi khập khiễng đi tiếp. Lúc này nó mới thấy thấm thía một cách đau đớn câu tục ngữ “dục tốc bất đạt”. Nếu khi nãy đừng quá vội vội vàng vàng thì …Bây giờ chân đau như vậy, nó cảm thấy như mình có họ hàng với con rùa!
Người ta hở ra thì bảo nào là cải cách, nào là giảm tải chương trình cho học sinh. Giảm đâu không biết chỉ thấy nó phải vác cặp oằn cả vai. Nhiều khi nó nghĩ sau vụ cải cách này, số người mắc bệng cong vẹo cột sống sẽ tăng đến mức kỉ lục.
Suốt buổi sáng hôm đó, nó thỉnh thoảng lại nhớ đến giấc mơ tối qua. Nó muốn kể với một ai đó mặc dù bản thân nó cũng tư thấy việc này…nhảm chưa từng thấy. Dù sao nó cũng không tin vào giấc mơ đó. Hơn nữa, nó nghĩ rằng “Chỉ nên nói những điều mình tin”. Vì vậy, sau một hồi đắn đo suy nghĩ, nó quyết định không kể cho ai hết.
Về nhà, nó thấy đói ơi là đói mặc dù ban sáng nó đã kịp ngốn nguyên một ổ bánh mì trước khi đi học. Nó bỏ cặp lên ghế, định mở tủ lạnh xem có tìm ra thứ gì bỏ vào bụng không. Nhưng trước khi nó kịp bước ra khỏi phòng thỉ một luồng sáng từ đâu chiếu thẳng vào mặt. Nó thấy chói quá nên lấy hai tay che mắt lại. Những sắc màu khác lần lượt xuất hiện.
Cả căn phòng ngập trong ánh hào quang. Và ngay lập tức, có bàn tay vô hình nắm lấy nó, nhấc lên khỏi mặt đất một cách hung hăng và thô bạo. Nó thấy đầu mình chúc ngược xuống đất và dộng mạnh vào vật gì đó cứng khủng khiếp. Nước mắt nó bật ra. Rồi, nó ngửi thấy mùi đất âm ẩm hoà lẫn với hương thơm dịu dàng của hoa cúc. Nó nhíu mày, chống tay ngồi dậy. Đầu nó rươm rướm máu. Nó nhìn quanh và giật mình khi nhận ra mình đang đứng giữa cánh đồng hoa cúc y hệt giấc mơ tối qua……
Anh đạp xe dọc theo con đường mòn chạy dọc bờ sông. Hai bên đường, cây cỏ ngã nghiêng, mặt nước thì lăn tăn gợn sóng. Anh mặc sơ mi trắng, khoác áo khoác màu xanh, trên vai đeo một chiếc ba lô cũ màu đen. Hình như anh đang vội vì chốc chốc là anh lại nhìn xuống đồng hồ, miệng lẩm bẩm một điều gì đó. Con đường trước mặt hoàn toàn vắng vẻ, anh chồm người về phía trước và quyết định tăng tốc. Bỗng từ bụi cây bên đường, một người lù lù xuất hiện. Anh bị nó làm cho giật mình. Và khi nó nhìn thấy anh thì chỉ kịp thét lên một tiếng.
Anh quẳng chiếc xe đạp qua một bên, chạy lại chỗ nó với vẻ mặt đầy bối rối:
– Cô có sao không?
Một giọt máu lăn từ trên đỉnh đầu xuống trán nó làm anh thấy hơi sợ. Anh cứ ngỡ rằng chính mình là thủ phạm gây ra vết thương đó chứ đâu có ngờ…Thế là không chút ngần ngại, anh rút chiếc khăn tay từ trong túi ra đưa nó. Thấy anh đứng đó, tay chống hông và gãi đầu khó xử, nó cũng ngại. Vậy nên mặc dù khắp người còn ê ẩm, nó vẫn cố nặn ra một nụ cười và lắc đầu nói:
– Không sao.
– Cô cứ cầm đi cho tôi đỡ áy náy. Nếu không phải vì tôi chạy quá nhanh thì…thì…
Nhìn ánh mắt thật thà của anh, nó thấy tốt hơn hết là mình nên nhận lấy chiếc khăn nếu không muốn làm anh thêm bối rối. Như chợt nhớ ra điều gì, anh khẽ giật mình:
– Nếu cô không sao thì tôi xin phép…
Và thậm chí chẳng đợi anh nói hết câu nó đã vội gật đầu. Anh chớp mắt tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng sau đó thì mỉm cười như để thay cho lời cảm ơn. Mãi cho đến khi anh đã đi rất xa nó vẫn chưa thật sự nhận thức được là mình đang ở đâu. Đầu nó cứ lâng lâng với những cảm giác mơ hồ khó hiểu.
Những việc đã xảy ra như cuộn phim tua nhanh qua não nó: người phụ nữ bí ẩn, ánh sáng lạ, cánh đồng hoa cúc và…một cái bụng trống rỗng…Cuối cùng thì nó đang ở đâu? Nó nhớ rất rõ lần cuối cùng còn tỉnh táo nó đang ở trong phòng, không phải trên giường. Nó nhìn quanh và nỗi sợ hãi bỗng ập đến, nước mắt nó bật ra, thế là nó ôm mặt khóc.
Cái chốn khỉ ho cò gáy này sao mà vắng vẻ đến thế. Không thấy một bóng người ngoại trừ…?!?!? Trời ơi! Nó vừa làm việc gì ngu ngốc thế này. Anh thanh niên đó không phải là một con người bằng da bằng thịt hay sao? Thế mà nó còn đuổi người ta đi nữa. Nó lật đật đứng dậy, lấy tay áo lau nước mắt rồi chạy đi tìm anh. Không hiểu sao trong đầu nó lúc này chỉ có duy nhất một ý nghĩ: “Gặp anh nó sẽ được về nhà”.
CỨU MẠNG
Vừa chạy nó vừa cố hít thở cho đều để ít mất sức. Lúc này nó mới thấy biết ơn vô hạn đối với cô giáo Thể Dục của nó ở trường. Nếu không có những giờ chạy bền của cô thì đứa con gái “tuổi mười bảy bẻ gãy cành hoa” như nó làm gì đuổi theo xe đạp nổi. Nó nhất định phải ghi nhớ chuyện này để khi về còn khoe với bạn bè.
Chiếc xe đạp của anh nằm giữa đường nhưng anh lại không có ở đó. Nó nhìn khắp nơi. Một tốp khoảng năm sáu người đàn ông mặc đồ vest, đeo kiếng đen đang khiêng anh ra sát bờ sông. Nó thấy mắt anh nhắm nghiền, hai tay bị trói ngược ra sau. Họ cột chân anh vào một tảng đá rất to. Nó sợ hãi vội thụp đầu xuống bụi cỏ. Nếu để họ nhìn thấy, nó chỉ còn nước chết.
Có tiếng vật gì đó rơi xuống nước. Nó nghĩ chắc những người đó vừa ném anh xuống sông. Đột nhiên gáy nó lạnh toát. Nó không dám nhúc nhích vì sợ bị phát hiện. Họ không ở lại đó lâu vì chỉ một lúc sau nó đã nghe tiếng động cơ nổ. Khi chắc chắn rằng những con người ấy đã đi xa nó mới nhảy ra khỏi chỗ nấp.
Nó chạy đến bờ sông, nước vẫn lững lờ trôi như chưa từng có việc gì xảy ra. Bất chấp nỗi sợ hãi, nó lao xuống dòng nước. Trước đây, nó chỉ mới thực tập trong các hồ bơi của thành phố. Ở đó nước không sâu và bao giờ cũng thường trực các anh cứu hộ viên nên nó chẳng sợ. Còn bây giờ…Nó lặn sâu xuống, cố căng mắt tìm kiếm anh.
Nước chảy siết và lòng sông sâu hơn nó tưởng. Sau một hồi vẫn không thấy tăm hơi anh đâu, nó trồi lên mặt nước, lắc mạnh cái đầu và lấy tay vuốt mặt. Có khi nào anh đã bị dòng nước cuốn đi. Không thể, với tảng đá to như thế anh làm sao đi xa được. Nếu bây giờ nó bỏ cuộc thì xem như anh chẳng còn hy vọng sống nào nữa.
Hít thở thật sâu rồi nó lại lặn xuống. Lần này nó quyết định xuống sâu hơn lúc nãy. Nó tìm tới tìm lui và ơn trời đã cho nó nhìn thấy anh. Khó khăn lắm cả hai mới lên được tới bờ. Mặt anh trắng bệch, tay chân thì lạnh ngắt. Nó không biết làm sao để anh tỉnh lại. Có khi nào anh đã chết? Nó áp mặt lên ngực anh, có tiếng tim đập, nghĩa là anh vẫn còn sống.
Nó dùng tay đánh mạnh vào mặt anh, nó đánh bên phải một cái, đánh bên trái một cái, bên phải rồi lại bên trái, bên phải, bên trái….Đến cái thứ mười thì anh bật ho cho nước theo đó trào ra. Thấy vậy nó vô cùng mừng rỡ. Anh từ từ hé mắt ra nhìn nó, thều thào:
– Không biết…có ai từng chết vì bị đánh vào mặt chưa nhỉ?
Nó bật cười vì thấy anh đúng là có óc hài hước. Nhưng sau đó nó bắt đầu cảm thấy có lỗi khi nhận ra mình đã làm mặt anh đỏ cả lên. Lúc nãy vì sợ quá nên nó hơi mạnh tay. Chắc anh đau lắm. Nhưng ông trời không để nó phải khó xử lâu vì ngay sau đó cả hai chợt nghe thấy tiếng một chiếc xe. Nó và anh bất giác nhìn nhau. Chắc lại là bọn người lúc nãy. Họ bỏ quên gì đó hay quay lại để kiểm tra xem anh đã chết chưa? Thật ra anh là người như thế nào mà có nhiều kẻ truy bắt đến thế. Nghĩ vậy, tự nhiên nó quắc mắt về phía anh. Còn anh thì bị cái nhìn hung dữ của nó làm cho giật mình. Nhưng nó biết bây giờ không phải là lúc để sinh sự và gặng hỏi anh những điều đó. Nó kéo anh ngồi dậy, thì thầm:
– Chúng ta mau trốn khỏi đây thôi!
Anh theo nó rẽ vào bên đường. Nó nghĩ đi vào rừng sẽ giúp cả hai an toàn hơn. Nhưng anh còn yếu nên đi khá chậm. Nó đột ngột dừng lại và nhìn quanh…Nó có thể nghe thấy tiếng bước chân của họ ngay phía trên đầu và nói không ngoa chút nào là nó cũng nghe thấy tiếng tim mình đang kêu gào thảm thiết.
Từ lúc sinh ra tới giờ chưa lần nào nó thấy sợ như lúc này. Và dường như anh muốn thử dây thần kinh nó bằng cách đột ngột ho lên mấy tiếng. Nó lật đật lấy tay bịt miệng anh lại. Anh mở to mắt quay qua nhìn nó. Nhưng nó chẳng còn tâm trí đâu để nhận ra điều đó. Thần kinh nó đang căng như dây đàn để nghe ngóng động tĩnh từ bên trên. Anh từ ngạc nhiên đến tò mò khi thấy nó tỏ ra là một người có “thần kinh thép”. Tình thế nguy hiểm như vậy mà nó vẫn ngồi vững như đồng và không hề tỏ ra lo lắng. Anh đâu biết vui hay buồn gì mặt nó chẳng như thế.
Thật may mắn là nó và anh đã không bị phát hiện. Nó thở phào nhẹ nhõm thì bị anh gõ nhẹ lên vai. Khi nó nhìn sang thì thấy anh chỉ tay lên miệng mình. Lúc bấy giờ nó mới nhớ ra rằng mình đã bịt miệng anh suốt từ nãy tới giờ. Mặt nó đỏ bừng lên vì xấu hổ, nó bỏ tay ra và vội vàng quay chỗ khác. Anh hơi cuối xuống để nhìn rõ mặt nó. Bằng một giọng hết sức thân thiện, anh nói:
– Cảm ơn vì đã cứu tôi.
– Không có gì – Nó lắc đầu – Ta ra khỏi đây đi!
Nó vừa định cất bước thì nghe tiếng gì ầm ầm ở phía sau.
– Đó là tiếng gì thế?
Anh không trả lời mà nhíu mày nghĩ ngợi. Đột nhiên anh nắm lấy tay nó và hét lên:
– Chạy mau…Là khủng long đấy!
RƯỢT ĐUỔI
– Cái gì?
– Hình như tôi chưa nói với cô là chúng ta đang ở trong khu vực cấm địa thì phải.
Anh vừa nói vừa kéo nó chạy như bay. Mặt đất dưới chân nó rung chuyển dữ dội, lá cây rơi xuống ào ào như trong cơn giông. Một tiếng rống khủng khiếp vang lên. Nó nghe tiếng nhiều cái cây to bị đổ rạp mỗi lúc một gần. Vậy mà anh còn ngoái đầu lại nói:
– Thật ra chúng là những sinh vật rất dễ thương.
– Dễ thương ư? – Nó hỏi lại vì tưởng mình nghe lầm.
– Phải – Anh phá ra cười – Dĩ nhiên là trừ con này ra. Vì nó chưa được thuần hoá.
Nó bỗng nghe một tiếng “Rầm” thật lớn, sau đó là tiếng những cành cây gãy răng rắc. Lúc nó ngoái đầu lại thì thấy một cái cây cổ thụ sắp sửa đè lên mình. Hình như khi quá sợ hãi thì tay chân người ta tự nhiên cứng đơ cả ra. May mà anh đã nắm lấy vai và kéo nó về phía mình nhanh đến không ngờ. Cả hai lăn liên tiếp mấy vòng trên mặt đất. Khi nó mở mắt ra thì thấy mặt anh và mình chỉ cách nhau trong gang tấc. Đó là lần đầu tiên nó nhìn thẳng vào đôi mắt của anh, rất thông minh và cũng rất ấm áp. Nhưng anh làm gì thế? Nó ngồi bật dậy và dùng hết sức lực đẩy anh ra khiến đầu anh đập mạnh vào một thân cây gần đó. Anh kêu “Trời ơi!” rồi lấy tay xoa đầu và nghiến răng nhìn nó nói:
– Sao cô hung dữ quá vậy?
Nó toan cãi lại nhưng không hiểu sao lưỡi mình cứ ríu lại. Thế nên nó ú ớ mãi. Tiếng rống của con khủng long đang tiến tới gần làm cả nó và anh đều bừng tỉnh. Anh đỡ nó đứng dậy rồi nói:
– “Biến” khỏi nơi này ngay!
Nó chạy theo anh và vô tình nhìn thấy trên tóc anh có một ít máu. Lúc bấy giờ nó mới thấy là mình đối xử với anh có hơi ác độc một chút. May mà anh không phải người nhỏ mọn. Nghĩ vậy mà tự nhiên nó mỉm cười.
Anh dừng lại trước một con sông khác, nước đen ngòm và đủ thứ rác rưởi. Trong khi đó con thằn lằn khổng lồ vẫn còn ở phía sau và tiếp tục gầm rú.
– Sao nó theo chúng ta hoài vậy?
– Bởi vì mũi của nó rất nhạy cảm với “prôtêin” – Anh đưa mắt tìm xung quanh.
– Nghĩa là sao? – Nó nhìn anh lục lọi trong đống cành khô nằm ngổn ngang dưới đất.
– Tức là “thịt” đó cô nương! – Anh quay trở lại với một cái cây khá dài trên tay.
Nó thắc mắc không biết anh định làm gì và câu trả lời có ngay sau đó. Anh phóng cành cây xuống lòng sông rồi rút lên. Sau vài giây quan sát anh gật đầu nói:
– Nước không sâu lắm…Qua được bờ bên kia chúng ta sẽ có thể cắt đuôi con quái vật dễ thương này
– Vậy thì mau đi thôi! – Nó hùng hổ tiến về phía trước.
Nhưng anh nhìn nó bằng ánh mắt rất lạ.
– Sao?..Bộ tôi nói gì sai ư?
– Không…tôi chỉ thắc mắc… – Anh cố tìm từ thích hợp để diễn tả – Cô biết đấy…Con gái thường hay sợ bẩn…
– Phải – Nó trả lời dứt khoát – Nhưng tôi sợ chết hơn.
Anh chỉ còn biết lắc đầu cười rồi đi theo sau nó. Lúc đầu cứ tưởng thế nào nó cũng giãy nãy không chịu qua. Bây giờ thì anh thấy nó hoàn toàn không giống với những gì mình đã nghĩ.
GIA ĐÌNH
Cả hai đi lang thang trong rừng rậm rạp. Nắng len lỏi chiếu xuống mặt đất như hoa. Nó đi trước còn anh ở phía sau. Không ai nói với ai câu nào. Tay trái của nó nắm lấy tay phải. Mắt nó thì cứ mãi nhìn xuống mấy đầu ngón chân. Nếu ở thành phố chắc rằng người ta sẽ nghĩ nó đang nhặt tiền cắc. Đột nhiên nó dừng lại, ngoái đầu ra sau nhìn anh hỏi:
– Chúng ta đang ở đâu vậy?
– Tôi cũng không biết. – Anh nhún vai.
– Liệu…lát nữa có gặp thêm con khủng long nào nữa không?
Anh đút tay vào túi quần và đi lại gần nó nói:
– Cũng có thể.
– Hả? – Giọng nó run run làm anh phì cười.
– Tôi đùa đấy. Thật ra đây cũng là lần đầu tiên tôi đến nơi này.
Nghe vậy nó mới thở phào nhẹ nhõm. Nó lại nhìn anh, bây giờ thì nó không còn sợ anh nữa mà tự tin hẳn ra:
– Hình như anh không biết sợ. Tôi thấy lúc nào anh cũng có thể đùa được.
– Thật tình mà nói thì trước giờ chưa việc gì có thể…làm trái tim tôi đập nhanh hơn bình thường.
– Tôi sẽ chờ xem lúc hoảng sợ trông anh như thế nào. – Nó mỉm cười rồi quay mặt đi mà không nhận ra rằng sau câu nói ấy trên mặt anh thoáng chút u buồn.
Trời tối, nó với anh ngồi đối diện nhau qua ngọn lửa. Anh nói đợi ngày mai, khi mặt trời lên, họ sẽ theo đó đi về hướng Đông, thể nào cũng tìm được đường ra. Bởi vì theo anh nhớ thì khu rừng này nằm về phía Tây nơi anh đang sống.

Đọc full tại http://bit.ly/truyenteen