Bà xã nghịch ngợm, em là của anh

CHAP 33

*BUỔI SÁNG:

Nó thấy mắt cay xè, đầu hơi choáng váng. Cố gắng mở mắt , nó hơi ngạc nhiên vì khung cảnh xung quanh:

-Sao lại ở đây?

Gượng người ngồi dậy nó bước xuống giường lẩn thẩn về phòng làm vệ sinh cá nhân. Hình như “voi con” không hề nhớ gì về chyện “động trời” tối qua.

Nó thản nhiên bước xuống nhà, Mạnh Khang nhìn nó đầy ẩn ý:

-Chào buổi sáng voi con! Hôm qua vui quá hen?

-Anh nói lảm nhảm cái gì vậy?

Nó chau mày ngồi vào bàn ăn để ý thấy ánh mắt mọi người trong nhà nhìn nó lạ lắm.

Bảo Như hỏi nó:

-Chị không nhớ gì sao?

-Nhớ gì?

Nó vẫn ngơ ngác đến tội nghiệp, Mạnh Khang tỏ vẻ bí hiểm:

-À,không. Không có gì

-Hôm nay mọi người sao vậy?

Nó đảo mắt nhìn quanh nhưng không ai…dám nhìn lại nó trừ Mạnh Khang đang nhìn châm chọc. Đang tò mò thì một giọng nói lạnh băng quen thuộc cất lên, một bàn tay từ phía sau xoa đầu nó

-Dậy rồi à “chân voi”!

Quay qua thấy hắn, nó trả lời lấy lệ rồi tiếp tục chìm đắm trong tò mò.

-Ừa.

1s

2s

3s

-HẢ?????SAO….SAO ANH LẠI Ở NHÀ????……….

Nó như gặp ma bật dậy khỏi ghế. Khác với nó, hắn điềm nhiên ngồi vào bàn ăn nhăm nhi tách caffe theo thói quen. Dành thời gian cho nó…kích động.

-VẬY?…VẬY LÀ SAO?….ANH PHẢI Ở BỆNH VIỆN CHỨ???

Sợ nó “lòi” lun con mắt ra ngoài, hắn giải thích:

-Anh xuất viện rồi!

-Khi…I nào?

-TỐi qua.

-Bác sĩ cho anh về hả?

-Không

-CHỜI….VẬY SAO ANH DÁM TRỐN VIỆN?

-Em làm gì giữ vậy? anh có bị thần kinh đâu mà phải đợi cho phép mới được về.

-Nhưng….g…g….g

Hắn nhìn nó nở nụ cười “hơi hơi gian”

-Với lại chính em nói muốn anh về nhà cùng em mà.

Nó ngớ người….Mạnh Khang được dịp cạch khóe :

-Em thật sự không nhớ gì sao?

-Gì…ì…?

-HÔm qua em say rượu, Huy đưa em về

-CÓ..CÓ CHUYỆN ĐÓ SAO?

Nó quay sang hắn ánh mắt “cầu cứu”, hắn thản nhiên ‘vùi dập hy vọng” của nó

-Đúng!

-TRỜI…I….I….I…I

Mạnh Khang lại giúp nó:

-Hôm qua chắc em vui lắm?

-Hả????

-Em có ….làm gì Gia Huy không vậy?

-Làm gì là làm gì? Anh đừng có nói bậy!

Mạnh Khang đương nhiên không tin nó, tên này moi móc từ phía khác: hắn:

-Thật không Huy?

Bỗng nhiên nhờ nó, hắn thành tâm điểm của mọi người, lại một “phát ngôn sốc” nữa, hắn khẳng định:

-Hôm qua em đè anh xuống, đòi….

-ĐI THÔI!

Chưa nói hết câu nó đã bịt miệng hắn kéo đi mất, một câu nói trong sáng bị nó cắt ngang làm mọi người trong nhà có những “suy nghĩ đen tối” và sâu xa hơn.

Nó lôi hắn ra vườn

-Anh định bôi bác em đó ha? Em mà lại đi ….đòi…..đòi….MẤY CHUYỆN ĐÓ HẢ????

-Chuyện đó là chuyện gì?

-Thì…thì chuyện…chuyện…. vậy hồi nãy anh muốn nói gì?

Hắn đắc ý nhìn nó:

-Mà nói gì bây giờ không quan trọng nữa, mọi người ai cũng hiểu vậy rồi.

-Hả…ả….Anh thật đáng ghét

Nó ấm ức lấy chân đá thật mạnh vào chân hắn

-Á…em giỏi lắm, anh sẽ cho anh biết tay

-Lêu lêu…

Nó nhanh chân chạy thiệt lẹ để hắn tức tối, không chịu nổi hắn rượt theo nó

-Chân voi, đứng lại đó ngay

-Đừng hòng

Hắn rượt nó chạy lòng lòng trong vườn, nhưng theo lẽ dĩ nhiên chân hắn dài hơn cũng đồng nghĩa việc hắn chạy nhanh hơn.

Biết vậy nó càng tăng tốc, nhưng xui cho nó, vấp phải cái ống nước, nó chúi nhủi về phía trước.

-Cẩn thận kìa!

-Á..á…

Nó nhắm mắt lại chờ đợi cú tiếp đất , nhưng không như nó nghĩ, mặt đất không đau lắm mà còn … bít thở???

-Ủa…kỳ vậy?

Mở mắt nhìn, thì ra nó không “đáp đất” là nhờ hắn đưa người vào đỡ cho nó.

Tình thế quen thuộc này làm nó “sáng dạ” hẳn, hình ảnh “đáng yêu” hôm qua lại hiện về. bây giờ thì không cần ai nhắc nó cũng nhớ, nhớ như in và mắc cỡ khủng khiếp

-Á…Á….Á…Á….

Nó la thất thanh rồi bỏ chạy mất, hắn không hiểu có vần đề gì với “tư tưởng” của nó, lắc đầu khó hiểu

-Cô vợ ngốc bị gì vây????

Khỏi nói cũng đoán được nó “khổ sở” như thế nào, lên phòng đóng sập cửa nó bù lu bù loa trên giường:

-Trời ơi, sao lại như vậy? Đường Du, bản thân háo sắc lại không biết kìm chế để ra nông nỗi như bây giờ….ui biết giấu mặt vào đâu đây…#$%^**&#@%^&**(((&%$$

Cộc…cộc…

-ĐI DÙM ĐI MÀ!!!

-Ơ…em nè chị

Nghe tiếng Bảo Như nó đau khổ ra mở cửa “đón khách”, cửa vừa đóng nó ôm Bảo Như khóc như mưa

-Hu hu hú hú….Chắc chị không sống nổi nữa Như ơi…hic hic

Bảo Như nhịn cười trước hành động thái quá của nó an ủi:

-Có sao đâu, chị đừng nghĩ tới nữa mà

-Hic…hic nhưng nhất định Mạnh Khang và mọi người trong nhà sẽ chọc chị. Nhất là Mạnh Khang đó.hu hu hu

-Chị yên tâm, em sẽ kêu anh Khang không được chọc chị nữa.

-Hic…hic thật nha!

-Thật, em sẽ “bảo kê” cho chị

-Bảo Như…..

Nó làm mặt mèo con được sữa làm Bảo Như rùng mình

-Không cần dùng bộ mặt đó với em đâu

Nhờ câu “bảo kê” của Bảo Như nó thấy an tâm đôi chút. Bảo Như nhìn nó hớn hở:

-Chị biết sắp tới ngày gì không?

-Ngày gì?

Thấy bộ mặt “ngơ ngác” của nó, Bảo Như cụt hứng nhớ ra nó chẳng nhớ được gì.

-Một tuần nữa sinh nhật anh Huy

-Hả??? vậy mà chị quên….

-Hix…chị có nhớ gì đâu mà quên!

Nó gãi đầu cười trừ

-Ờ hen….

-Em cũng nghĩ chị không biết nên báo trước để chị chuẩn bị quà.

-Bảo Như…….-nó lại làm bộ mặt củm động

-Đã nói đừng nhìn em như vậy mà, em về phòng đây

Bảo Như đi rồi nó lăn ra giường nằm đè lên con Voi bằng bông suy nghĩ “nát óc”

-Tặng gì đây? Cái gì hắn cũng có hết…

Sau một hồi “nghiên cứu, phân tích” cuối cùng một ý tưởng cũng “vô tình” đi ngang não nó.

Nghĩ là làm , nó thay vội quần áo chạy bình bịch xuống nhà

-Đi đâu đó Voi con?

Cùng với tiếng Mạnh Khang là cái nhìn thắc mắc của hắn

-Em đi mua đồ.

-Anh đi cùng em –Hắn đứng dậy

-Không cần,đồ con gái anh đi theo làm gì

-Vậy kêu Bảo Như đi cùng em

-Kh…không, em muốn đi một mình thôi

Trước ánh mắt ngờ vực của hắn và cái nhìn săm xoi của Mạnh Khang nó tìm cách chuồn lẹ

-Thôi, em đi nhé!

-Thưa thiếu phu nhân xe đã chuẩn….

-Thôi không cần đâu ạ!

Nó chạy một mạch ra cổng bỏ lại sự “chu đáo” của quản gia Lâm.

Mạnh Khang “ngứa miệng” nhìn hắn chăm chọc

-Trong vài tiếng tới cậu nên giữ điện thoại thật kỹ bên mình đi

-Gì?

-Ha ha mù đường như voi con thế nào chẳng bị lạc rồi gọi về nhà cầu cứu.

Mạnh Khang tuy nói hơi quá nhưng cũng không xa sự thật là mấy, hiện giờ nó đang lang thang ngoài phố

-Hơi…i..i… sao không thấy cửa hàng hay trung tâm thương mại đâu vậy ta? Chắc phải hỏi đường….

-Tiểu Du?

Giọng nói trầm trầm quen thuộc làm nó quay người lại. thấy người phía sau nó như “bắt được vàng”

-Khải Tuấn!

-Tiểu Du, em làm gì một mình ngoài phố vậy?

Khải Tuấn rất vui khi gặp nó nhưng cũng hơi ngạc nhiên vì hôm nay Gia Huy lại để nó đi một mình. Nó cười tươi rói

-Em đi mua vài thứ nhưng không biết chỗ bán

-Thành phố này lớn lắm, đi lung tung lạc đó. Để anh dẫn em đi nha

-Dạ….vậy đi. Hihi

Vị “cứu tinh” dẫn nó đi mua những thứ mà nó cần rồi còn dẫn nó đi chơi, tham quan rất nhiều nơi. Còn cho nó đi ăn nữa, nó vui lắm.

Nó đi vui vẻ là vậy nhưng đâu biết ở nhà có một tên cứ bất an, không rời mắt khỏi điện thoại chờ một cuộc gọi “cầu cứu” từ nó.

Nó quên mất thời gian, tới khi nhớ ra thì mặt trời đã lặn rồi. Khải Tuấn đưa nó về tận nhà

-Tạm biệt. hôm nay cám ơn anh nhiều lắm.

-Không có gì, hôm nay anh vui lắm. Em vào nhà đi.

Tạm biệt nó, Khải Tuấn thấy trong lòng vui lắm. Không hiểu sao nhất định phải lấy điện thoại ra chia sẻ với một người

-Cô rãnh không? Chúng ta đi café đi tôi có chuyện này vui lắm.

Nó hí hửng vào nhà không biết từ nãy giờ có một ánh mắt tức tối từ trong nhà nhìn ra. Là hắn.

Hắn thấy trong lòng tức tối một cách khó hiểu, không muốn nhìn thấy nữa hắn vào phòng đóng sầm cửa lại, khóa chặt cửa. không biết vì giận quá hay vì hắn muốn cho nó biết là hắn giận.

-Thiếu phu nhân đã về

-Vâng, chào mọi người tôi về rồi đây

Nó vui vẻ chào hỏi mọi người trong nhà rồi lên lầu…vào phòng đóng cửa không bận tâm tới hắn ở phòng bên, dĩ nhiên cũng không biết hắn giận nó tới mức khóa cửa

Nằm trong phòng hắn nghe tiếng nó bình bịch chạy lên nhưng không như hắn nghĩ nó không xông vào phòng hắn mà về thẳng phòng mình, điều đó càng làm hắn điên tiết.

-Đáng ghét, em nhớ đó Chân voi.

Tối đó hắn bực dọc trong người tới mức ngủ không được, phải dằn lòng dữ lắm hắn mới không xông qua phòng nó “làm dữ”.

Còn “đương sự” vẫn không hề hay biết, nhưng cũng..mất ngủ, nhưng mất ngủ là vì đang hý hoáy xem sách và thực hành theo những gì trong đó dạy

*SÁNG HÔM SAU

Sáng nay cũng khác hẳn mọi ngày, nó không xông qua phòng hắn mà đổi lịch trình chạy thẳng xuống nhà.

-Chào buổi sáng thiếu phu nhân

-Chào mọi người.

Mạnh Khang và Bảo Như đang ăn sáng.

-Voi con, chồng em đâu?

Nghe nói nó mới để ý là không có hắn. nó ngơ ngác

-Ơ…em đâu biết.

-Thưa , thiếu gia nói hôm nay không đi học

Quản gia Lâm “truyền chỉ” của hắn nhưng nó vẫn thản nhiên, chỉ có Mạnh Khang tò mò:

-Vậy em cũng nghỉ à?

-Không!

-Hả..ả..ả..??

Thấy nó thản nhiên như vậy Mạnh Khang và Bảo Như há to miệng. Nó không quan tâm xung quanh ăn nhanh phần thức ăn trên bàn

-Đi học thôi

Hôm nay nó làm mọi người “đi từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác”. Không có hắn nhưng nó lại không đi cùng xe với Mạnh Khang và Bảo Như mà vẫn đi xe riêng.

Vừa vào xe nó đã lôi trong ba lô ra “đồ nghề” tiếp tục làm việc.

Cộc…cộc…

-Sao?

-Thưa , thiếu phu nhân đi học rồi ạ

-Đi với Bảo Như à?

-Dạ….đi một mình

-Gì…..???

Cứ như vậy cả ngày hôm đó, và những ngày sau đó nó như “bế quan” tu hành vậy, ngoài giờ học về nhà là chui vào phòng ở lỳ trong đó. Và không gặp ai kể cả chồng nó. Điều đó càng làm hắn cau có, như một trận chiến, hắn cũng ở lỳ trong phòng không đi học cũng không tìm nó

*BUỔI CHIỀU

Còn nó sau nhiều ngày vất vả thì tác phẩm cũng gần hoàn thành, nó nằm dài ra giường nghỉ mệt, lúc này nó mới nhớ tới người bệnh

-Ui da, mệt chết được…..uhm….sao mấy hôm nay không thấy tên Gia Huy đâu vậy ta?

Nó lập tức bật dậy, như lệ cũ nó xông thẳng qua phòng hắn.

Rầm….

-Ủa…sao kỳ vậy?

Khác với mọi lần , lần này cửa không mở được, nó tròn mắt:

-Đúng là phòng này mà ta?

-Gia Huy??? – nó gọi

-……………

Bên trong vẫn im lìm. Nó thắc mắc chạy nhanh xuống nhà, nhưng không thấy hắn. chỉ thấy Mạnh Khang và Quản Gia Lâm:

-Mọi người thấy Gia Huy đâu không?

-Trên phòng chứ đâu – Mạnh Khang trả lời nó

-Ủa? sao khóa cửa

Bắt được chủ đề, Mạnh Khang cười gian

-Tại giận em đó

-Sao giận? –nó ngạc nhiên

-Ăn vụng không biết chùi mép, đi chơi với zai còn để zai đưa về tận nhà

Đắc thắng nhìn vẻ mặt của nó , còn nó thì cứ ngơ ngơ

-Zai nào? ……À…Khải Tuấn sao?

-Ai trồng khoai đất này nữa

Nó bắt đầu suy nghĩ một cách logic hơn mà phát hiện ra “lỗi lầm” mấy bữa nay của nó khi bỏ rơi bệnh nhân như hắn. nhanh chân nó lại phóng lên lầu

Cộc…cộc….

-…………………..im lặng

Cộc…cộc…cộc…….

-………………………-Im re

RẦM …RẦM…RẦM….

-Làm cái gì vậy muốn phá cửa luôn hả?

-Mở cửa cho em

-Đi chỗ khác chơi

-Xí…KHÔNG MỞ THÌ THÔI, KHÔNG THÈM

-Vậy thì đi dùm cái

-KHỎI ĐUỔI

Rầm…

Cửa phòng nó đóng mạnh muốn rung rinh cái nhà.

-Cái tên đáng ghét, nhỏ mọn, mỏ nhọn…..

Nó nằm “rủa xả” hắn một hồi lâu trong khi hắn ở “phòng đối diện” hắt xì không mệt mỏi

*TỐI

Cộc…cộc…

Đang ngồi trên giường đọc sách tiếng gõ cửa làm hắn hơi khó chịu

-Chuyện gì?

-………………………

Cộc…cộc….cộc…cộc…

Hắn lấy làm lạ vì không có tiếng trả lời, ngược lại tiếng gõ cửa càng dồn dập.

-Ai đó?

Cộc…cộc…

Một lần nữa tiếng im lặng kèm theo âm thanh gõ cửa khô khốc. lắng tai nghe hắn giật mình vì tiếng động không phát ra từ cửa ra vào mà là ở….cửa sổ.

– “Đây là tầng 3 mà”??

Cộc …cộc…

Lại âm thanh đó, tình hình bây giờ làm hắn nhớ tới những bộ phim kinh dị của Mạnh Khang.

Nam chính là người có chút nhan sắc ngồi đọc sách trong phòng, có tiếng gõ cửa .người nam thật hồi hộp bước từ từ ra phía cửa sổ, mở cửa ra, một hình hài trắng toát cùng mái tóc dài, khuôn mặt trắng bệch khiến người này la lên và tháo chạy.

Nghĩ tới đây từng đợt da gà nổi lên liên tục trên người. bây giờ hắn là nam chính.

Theo “kịch bản” hắn bước xuống giường nhẹ nhàng tới bên cửa sổ, vén tấm rèm cửa, hắn hồi hộp chờ đợi.

-“Không có ai?”

Vậy có nghĩa là “sai kịch bản” khiến hắn càng “lo lắng”

Cạch….

Mở toang cửa sổ, cái cây to gần cửa sổ choáng hết ánh đèn làm tầm nhìn của hắn bị giới hạn.

-Ai đó?

Sau câu hỏi, một bàn tay nắm chặt cánh tay hắn, thì thào giọng mệt mỏi

-Gia….a….Gia..Huy….

Trán bắt đầu đổ mồ hôi nhưng hắn vẫn cố để yên sự bình tĩnh trên mặt.

Cúi xuống hắn thấy bàn tay nắm chặt tay hắn rất…bẩn. nhìn theo hướng đó hắn muốn thét lên nhưng may mắn vì “tinh thần thép” không cho phép hắn làm vậy.

Trước mặt hắn bây giờ là một “ma nữ” mái tóc dài rũ rượi, hơi thở gấp gáp. Đang ngồi trên nhánh cây. Bất giác hắn lùi lại một bước nhưng bàn tay kia nắm chặt không buông

-Cô là ai?

Đọc full tại http://bit.ly/truyenteen