Bà xã nghịch ngợm, em là của anh

CHAP 41

Nguy cơ bị mất “nụ hôn đầu” đang tới rất gần mà nó thì vẫn “bất tỉnh nhân sự” không biết gì.

-Thưa cậu….

Nhưng đôi môi kia chưa kịp chạm vào môi nó thì cánh cửa bật mở, một tên mặc đồ đen xông vào làm khuôn mặt của người ngồi bên nó khó chịu

-Cái gì?

-Ơ…thưa thưa cậu…Tên Gia Huy tới nói muốn đón vợ hắn về …. Trông bộ dạng rất hung dữ còn mang cả người theo nữa

-Hừ….nhanh vậy sao?

Hắn thư thái bước ra, nhìn nó lần cuối, nó vẫn thim thiếp trong mộng mị.

-Ồ, hôm nay có chuyện gì mà làm cậu đích thân tới nhà tôi vậy?

Giọng nói gian xảo làm hắn ngước lên, phía trên những bậc cầu thang một người bước xuống mỉm cười đầy ẩn ý.

Hắn cũng cười lấy lệ

-Xin lỗi đã trễ còn làm phiền.

-Không có gì.

Hắn cùng Mạnh Khang ngồi xuống chiếc ghế sofa rộng trong phòng khách cùng chủ nhà.

-Vậy có chuyện gì sao?

-À, là do vợ tôi.

Ánh mắt đối diện tỏ vẻ ngạc nhiên

-Vợ cậu?

-Đúng, hôm nay vợ tôi không khỏe. Có người nói thấy cậu đã …giúp đưa cô ấy về nhưng …. Hình như cậu đưa về nhầm chỗ

-Á…ha ha ha ha

Một tràng cười ngạo nghễ vang lên. Hắn bắt đầu hết kiên nhẫn

-Quốc Minh,cậu bắt đầu làm tôi hết kiên nhẫn rồi đó

-À, xin lỗi. Nhưng tôi làm sao dám động tới vợ của cậu chứ. Biết đâu cậu làm cô vợ xinh đẹp giận dỗi nên cô ta bỏ đi mất thôi

Hắn không đáp, tư thế dần thả lỏng dựa vào ghế. Mạnh Khang vẫn điềm đạm

-Quốc Minh, cậu thừa biết thông tin chúng tôi có không bao giờ là sai

-Thì sao?

-Thì….mày nên trả người đi

Đổi cách xưng hô là dấu hiệu cho cả 2 biết đôi bên đã bắt đầu trở mặt.

-Tao không giữ người của tụi mày

Rầm….

Hắn giơ chân đạp đổ cái bàn trước mặt.

Quốc Minh đứng lên hắn cũng đứng lên, rất nhanh túm lấy cổ áo Quốc Minh hắn ra lệnh.

-Mày tới số rồi, đồ của tao cũng dám động tới.

Bọn người của Quốc Minh mặt mày bặm trợn đứng xung quanh đợi lệnh, người của hắn tuy không nhiều bằng nhưng cũng đứng dậy sẵn sàng.

Mạnh Khang ra lệnh

-Kiểm tra đi.

-Tụi mày dám sao?

Quốc Minh không nhường nhịn nữa hất tay hắn ra khỏi người ánh mắt giận dữ.

Người của hắn xông lên thì bị bọn người của Quốc Minh cản lại, hai bên bắt đầu xảy ra xô xát.

Quốc Minh nhanh chóng lôi trong người ra một khẩu súng , nhanh nhẹn hắn lên đạn chỉa thẳng vào hắn

Cạch…….***

-Mày hết thời rồi – Quốc Minh nhếch mép nhìn hắn cười giảo quyệt

Cạch……***

Tiếng lên đạn lần này phát ra sau lưng Quốc Minh, Mạnh Khang đã đứng phía sau nhắm thẳng súng vào kẻ thù

Quay sang Quốc Minh bỗng cau mày

-LẠi là mày, con chó của họ Trần

-Bỏ súng xuống!

Mạnh Khang đáp lời bằng một câu dứt khoát. Hắn đứng đó quan sát nét mặt của Quốc Minh một cách bình thản

-Có vẻ thế trận thay đổi rồi hả?

Quay sang Quốc Minh thấy đám đàn em của hắn đang nằm la liệt trên sàn.

-Khốn kiếp, lũ vô dụng.

-Vậy bây giờ tao đi tìm người được rồi chứ?

Quốc Minh cầm chắc súng trong tay quay hẳn sang hắn

-Nếu mày muốn chết

-Mày cũng vậy! – Mạnh Khang tiến sát Quốc Minh hơn

-Được, vậy tao với mày thử xem

Không khí căng thẳng từng giây, hai họng súng như muốn cướp mạng người khác. Ba người như đang thử thách sự gan dạ của nhau

-Dừng lại đi

Trong không gian lạnh băng một giọng nói khác xé tan không khí ảm đạm. Nhưng trong giọng nói đó chứa một điều gì rất khó hiểu

-Tiểu Du !

Cả 3 nhìn lên thấy nó đang khập khiễng chống nạn bước xuống cầu thang một cách khó khăn

Hắn chạy tới bên nó

-Em có sao không, để anh………

-TRÁNH XA TÔI RA

Nó hất mạnh bàn tay hắ,n ánh mắt nhìn đầy căm phẫn. cả 3 người thanh niên nhìn nó , ánh mắt đầy khó hiểu, riêng hắn bắt đầu xuất hiện một nỗi hoang mang trong lòng

-Đồ khốn, mày làm gì Voi con rồi hả?

Mạnh Khang bỏ súng xuống lao vào túm áo Quốc Minh. Nhưng chính Quốc Minh cũng ngạc nhiên đưa ánh mắt nhìn nó đầy khó hiểu.

Riêng hắn đứng như pho tượng trước mặt nó, rất lâu sau mới lên tiếng

-Em sao vâ……….

Bốp…….

Chưa nói hết câu một cái tát đau rát in hằn dấu tay nó trên mặt hắn, không gian im lặng. hắn nghe thấy nhịp tim mình đập mạnh. Quốc Minh và Mạnh Khang thôi dằng co hướng ánh nhìn về phía 2 người

-Tại sao anh nói dối tôi?

Tim hắn như vỡ tan, cả cơ thể có cảm giác như bị đóng băng, chỉ dám nhìn nó bằng ánh mắt. Thái độ của hắn làm nó thêm tin những gì nó mới biết là sự thật, nó nói nhưng tránh gào lên

-Anh nói dối tôi đúng không? Đúng không? Anh lợi dụng tôi mất trí, vì đầu óc tôi rỗng tuếch nên anh xem tôi như trò chơi đùa giỡn với ký ức của tôi sao?

Nó nói không kịp thở, lồng ngực nó bây giờ như tắc nghẹn, nó cảm thấy tim đau nhói, hơi thở rất khó khăn

Mạnh Khang lên tiếng

-Em nói gì vậy voi con?

Nó nhếch mép chua chát

-Nói gì à? Gia Huy anh nói đi? Tôi đang nói về việc gì?

Nó nhìn hắn đầy giễu cợt lẫn đau đớn, hắn vẫn đứng đó im lặng trước vẻ bất cần của nó

-TẠI SAO ANH CÓ THỂ NÓI DỐI TÔI NHƯ VẬY? SAO KHÔNG CHO TÔI BIẾT BA MẸ TÔI ĐÃ CHẾT TRONG VỤ TAI NẠN ĐÓ RỒI HẢ?

Nó như vỡ òa, khóe mi cay cay, ném mạnh cây nạn xuống sàn, nó nắm áo hắn giật thật mạnh.

Hắn vẫn im lặng không nói gì, nhưng giờ đây trái tim hắn đang từ từ rạn nứt ra, những vết nứt trùng khớp với vết nứt trong tim nó.

Mạnh Khang cũng im lặng, vì anh ta hiểu rõ việc này, hiểu rõ ngày này sớm muộn cũng sẽ tới. Quốc Minh cũng đã điều tra và biết được mọi việc nhưng nhìn vẻ đau khổ của nó, hắn ta không biết nên vui hay nên bùn, nhưng đồng thời cũng không biết tại sao nó biết được những việc này

Sau vài giây nó buông tay ra khỏi áo hắn. ánh mắt vô hồn

-Tôi biết tất cả rồi, những gì anh nói với tôi đều là dối trá. Gia đình tôi đã phá sản, cty nhà tôi bây giờ thuộc sở hữu của tập đoàn The Rose. Ba mẹ tôi đã mất sau tai nạn và……..và tôi không phải là hôn thê của anh

Từng chữ của nó như con dao khoét sâu vết thương nơi trái tim hắn, nhưng hắn không nói được lời nào, không giải thích cũng không xin lỗi. Mạnh Khang không chịu nổi

-Tiểu Du em hiểu lầm rồi thật ra mọi chuyện không phải như vậy, ai đã nói cho em biết những điều sai sự thật đó?

-Hiểu lầm? vậy là anh cũng biết mọi chuyện, các người xem tôi như con ngốc sao?

-Không phải, thật ra ……..

-VẬY ANH NÓI ĐI. CÓ PHẢI BÂY GIỜ TRÊN ĐỜI NÀY CHỈ CÒN LẠI MÌNH TÔI? CÓ PHẢI GIA ĐÌNH TÔI KHÔNG CÒN GÌ?

Mạnh Khang cúi mặt gật đầu nhưng nhanh chóng tiến lại gần nó

-Nhưng em phải nghe , ngoài việc ba mẹ em còn những chuyện khác là………

-Thôi đủ rồi, tôi không muốn nghe thêm lời nói dối nào từ các người nữa

Nó không nhìn hắn khập khiễn bước ra cửa , đi được vài bước cánh tay nó bị níu lại

-Về nhà với anh ………

-Đó không phải nhà tôi.

-Tiểu Du

Mặc kệ hắn nó vẫn bước đi , cõi lòng nó giờ đây như có những mảnh thủy tinh vỡ cứ vô tình làm đau nó từ bên trong

Nhìn dáng nó hắn không thể làm chủ được nét bình tĩnh trên mặt. Ánh mắt mang tia sợ hãi, hắn bước gấp gáp chặn trước mặt nó. Giang vòng tay rộng ôm chầm lấy thân hình nhỏ bé

-Tiểu Du, em đừng đi…….

Nó cảm nhận được hơi thở và nhịp đập con tim hắn, nó thấy cả người mềm nhũn. Hơi ấm này, vòng tay ấm áp. Liệu nó có đủ can đảm để rời xa?

Môi nó mấp máy đủ để 2 người nghe

-Tại sao?

-Vì…anh rất yêu em. Em đừng đi được không?

Từng chữ của hắn như khắc sâu trong trí óc nó. Mắt nó như nhòe đi, vòng tay hắn càng siết chặt nó hơn.

-Gia Huy…..

Nó gọi tên hắn, 2 tay giơ lên, nếu như trong hoàn cảnh khác thì đôi tay nhỏ bé của nó đã ôm lấy hắn nhưng bây giờ thì mọi việc đã khác, nó rất nhanh làm chủ được lý trí, 2 tay đẩy mạnh hắn ra

-Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa…

Hắn sững người, ánh mắt nó dành cho hắn đầy oán giận, thái độ mà từ trước tới giờ hắn chưa từng thấy nơi nó.

Một lần nữa hắn níu tay nó

-Ở lại bên cạnh anh…….

Khuôn mặt lạnh lùng, nó vẫn cố kìm nén, con tim bước đi theo lý trí, nó ra khỏi cửa hắn rất muốn kéo nó về bên hắn nhưng cả người hắn không thể cử động. Một bức tường vô hình đã cản bước chân hắn.

-Huy , cậu làm gì vậy sao để Voi con đi?

Hắn không đáp, Mạnh Khang vội vàng đuổi theo nó, Quốc Minh cũng vội bước theo. Anh ta biết đây là cơ hội không dễ có được.

-Voi con, Voi Con em đi đâu vậy?

Mạnh Khang đuổi theo đứng trước mặt nó , nó chưa đi xa được

-Đi khỏi các người.

-Mọi việc không phải như em nghe đâu, về nhà đi anh sẽ giải thích……..

-Cậu không nghe sao? Cô ấy không muốn ở với những người dối trá nữa

Quốc Minh đến bên cạnh nhìn Mạnh Khang thách thức. Không quan tâm Mạnh Khang tiếp tục thuyết phục nó

-Voi con, chúng ta về thôi. Bây giờ em còn biết đi đâu?

-Tôi không cần sự thương hại của các người

nó vẫn bước tiếp nhưng Mạnh Khang không bỏ cuộc

-Nhưng em sẽ đi đâu?

-Cô ấy sẽ đi với tôi –Quốc Minh kéo nó về phía anh ta.

Đọc full tại http://bit.ly/truyenteen