Bà xã nghịch ngợm, em là của anh

CHAP 48

Chỉ trong vài chục giây ngắn ngủi cả căn phòng im lặng như tờ, không ai giấu nổi vẻ ngạc nhiên trong ánh mắt

-Chủ…ủ…chủ..Tịch….- một người buộc miệng lắp bắp rồi những người khác cũng mắt tròn mắt dẹt

-Chủ tịch?

-Chủ tịch? Chủ tịch về khi nào?

……………

Những lời bàn tán bắt đầu xôn xao, người này nhìn người kia rồi nhìn chủ tịch Trần chờ đợi câu trả lời. Mạnh Khang mỉm cười:

-Chủ Tịch vừa về tới thì biết có buổi họp quan trọng nên nhất quyết không thể vắng mặt.

Quốc Minh lấy lại bình tĩnh cũng mỉm cười nhưng nụ cười khác hẳn lúc đầu:

-Đúng vậy, cuộc họp này rất quan trọng, nên nếu có mặt của Chủ Tịch thì mọi việc sẽ dễ dàng hơn….

Ông Trần với vẻ điềm đạm , giọng nói có phần nghiêm nghị nhưng pha vào đó là chất giọng trầm ấm khiến người nghe có phần bị cuốn hút vào những gì ông sắp nói

-Vậy chúng ta tiếp tục chứ…cậu Quốc Minh?

Ông Trần nhìn Quốc Minh rồi bắt chéo 2 bàn tay vào nhau để trên bàn , ngồi thẳng lưng ánh mắt chăm chú như sợ sẽ bỏ sót điều gì khi Quốc Minh nói.

-Vâng, chúng tôi đang nói tới vấn đề phát triển của công ty thời gian gần đây, và hầu như ai cũng thấy …………

-Chủ Tịch biết những nội dung đó rồi, cậu cứ tiếp tục vần đề chúng ta đang nói đi!

Mạnh Khang ngắt lời Quốc Minh. Quốc Minh hắng giọng rồi nhìn khắp mọi người.cuối cùng là nhìn ông Trần trước khi nói như chứng minh cho ông Trần biết mọi người ở đây ai cũng muốn biết rõ hơn về vần đề anh ta sắp nói:

-Thưa Chủ Tịch, chúng tôi đang thắc mắc tại sao Gia Huy mua lại công ty Đường Minh mà không mở cuộc họp thông báo cho các cổ đông cũng như chưa ai nghe nói tới quyết định sát nhập công ty Đường Minh vào tập đoàn của ta?

-Tại Sao Gia Huy nó phải sát nhập công ty Đường Minh vào tập đoàn chúng ta?

Chủ Tịch Trần tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn khắp lượt mọi người ngồi đó, Quốc Minh càng ngạc nhiên hơn

-Ý Chủ Tịch là….???

-Vậy chủ tịch không biết chuyện cậu Gia Huy mua lại Công ty Đường Minh rồi giấu nhẹm không sát nhập vào tập đoàn sao? –Một người tròn mắt nhìn ông Trần

-Sao lại không? Tôi bảo nó mua lại mà!

Tiếng bàn tán bắt đầu xôn xao:

-Vậy là sao? Chủ Tịch Biết mà không nói gì?

-Không chủ tịch bảo Gia Huy làm vậy ….

….

Quốc Minh cau mày

-Chủ Tịch giải thích rõ hơn được chứ?

Ông Trần từ tốn:

-Như mọi người đã biết, ông Đường Minh là bạn thân của tôi, chúng tôi đã hứa hôn với nhau, trong lúc làm ăn thua lỗ ông Đường và gia đình gặp tai nạn đã qua đời chỉ còn lại con gái là Đường Du.

-Vậy thì sao? – Quốc Minh nóng ruột.

-Thì vì hôn ước bấy lâu xem như Đường Du cũng là con dâu tôi, sắp tới Gia Huy và Đường Du đính hôn nên tôi và Gia Huy đã mua lại và vực dậy công ty của cha Đường Du, đây là món quà nhân dịp lễ đính hôn gia đình tôi muốn tặng con bé.

-À, ra là vậy…..

-Mua lại để tặng à?

Vài tiếng thì thầm sau lời giải thích của Chủ Tịch Trần. Đương nhiên Quốc Minh không chịu thua

-Vậy sao trên giấy tờ người đứng tên lại là Gia Huy? Trong hợp đồng Gia Huy lại ký tên dưới danh nghĩa là người của tập đoàn The Rose?

Ông Trần khẽ nhíu mày nhìn Quốc Minh:

-Không biết từ đâu cậu nhìn thấy giấy tờ đó nhưng theo những gì tôi biết thì hình như cậu đang nhầm lẫn điều gì đó?

-Là chính xác thưa chủ tịch, các chủ nợ của công Ty Đường Minh đã nói như vậy

Ông Trần nhìn sang Mạnh Khang

-Đây là bản gốc hợp đồng chuyển quyền sở hữu Công Ty Đường Minh sang cho Voi….à cho cô Đường. Mua và sở hữu đều đứng tên cô Đường Du chứ không phải cậu Gia Huy.

Mọi người to mò chuyền tay nhau xem , tới chỗ Quốc Minh anh ta nhìn đăm đăm vào tờ giấy, khuôn mặt lộ rõ vẻ khó hiểu

-KHÔNG thể nào?

-Mọi người còn gì thắc mắc nữa không?

Ông Trần lên tiếng ánh mắt nhìn thẳng phía Quốc Minh. Quốc Minh mỉm cười, nụ cười nửa miệng quen thuộc

-Còn một vấn đề nữa thưa chủ tịch, về số cổ phần, hiện tại nhiều cổ đông đã bán lại số cổ phần đó cho tôi, nên có lẽ nên công bố lại ai mới là người nắm trong tay nhiều cổ phần nhất, từ đó sắp xếp lại ban quản trị công ty!

-Thưa chủ tịch, trước đó tôi nghĩ mọi người nên xem một thứ

Mạnh Khang lấy trong túi quần ra một USB rồi cắm vào laptop mở chiếu trên màn hình chính. Khi đoạn phim được chiếu lên, căn phòng xôn xao hơn hẳn, xen vào những lời bàn tán là những cặp mắt hốt hoảng.

Quốc Minh không cử động được, ngồi im như tượng mắt mở to vẻ mặt ngạc nhiên cực độ, miệng lẩm bẩm.

-Không…không thể nào….

*BUỔI SÁNG:

Ánh nắng ban mai buổi sớm vẫn rạng rỡ như mọi ngày, tiếng chim hót rộn rã, đâu đó ngoài cửa sổ những bông hoa đua nhau khoe những sắc màu rực rỡ của mình, trên cành lá, những giọt sương mai ít ỏi còn sót lại trên những chiếc lá non.

Tấm rèm trắng bên cửa sổ phất phơ trong làn gió nhẹ, nó nằm đó, khẽ chớp đôi mi, nó thấy một màu trắng thanh khiết bao trùm không gian xung quanh, khung cảnh quen thuộc của phòng bệnh viện.

Những chuyện đã xảy ra mấy ngày nay như một đoạn băng chiếu chậm chạy qua trí nhớ nó, đầu đau âm ỉ, nó có cảm giác như vừa trải qua một giấc mơ dài, có những điều từ sâu trong ký ức như muốn quay về với nó, trong cơn mộng mị nó gần như nhớ ra một điều gì đó rất quan trọng nhưng gần nhớ ra thì lại quên mất.

-Con tỉnh rồi à?

Một giọng trầm ấm sát bên giường làm nó giật mình, khẽ quay sang nó ngạc nhiên khi thấy một người đàn ông hoàn toàn xa lạ, hay nói đúng hơn là nó cũng không biết có quen người này hay không

-Bác…là?

-Có vẻ con vẫn chưa nhớ ra chuyện gì hả?

Người đàn ông nhìn nó cười , nét mặt tuy nghiêm nghị nhưng sâu trong mắt có một cái gì đó rất dịu dàng, giống như…giống như hắn vậy. Chợt nhớ ra, nó giật bắn mình bật dậy khỏi giường, nét mặt hoang mang

-Gia Huy? Gia Huy đâu? Mau cứu anh ấy đi, ngôi nhà sắp sập mất….mau…

Nó hốt hoảng lay lay người đàn ông mong nhận được sự giúp đỡ. rồi nó nóng lòng lao nhanh ra phía cửa, vừa mở cửa nó va vào một bóng người đang định mở cửa bước vào

-Voi con? Em tỉnh rồi hả?

Mạnh Khang nhìn nó tươi cười.

-Mạnh Khang, Gia Huy sao rồi? có ai cứu anh ấy không? Anh ấy đang ở đâu vậy? Mạnh Khang…không được, em phải đi tìm Gia Huy….

-Voi con…em đừng vậy mà

Mạnh Khang kéo nó lại dìu nó vào giường mặc dù nó không chịu, cứ cố vùng ra khỏi cửa để đi tìm hắn, Mạnh Khang phải lớn tiếng mới trấn tĩnh được nó

-VOI CON, EM BÌNH TĨNH ĐI ANH MỚI NÓI ĐƯỢC CHỨ

Nó thở hồng hộc , hướng ánh mắt về phía Mạnh Khang, nét mặt lo lắng gần như muốn khóc, Mạnh Khang ngồi xuống đối diện nó, 2 tay giữ 2 vai giúp nó dựa vào thành giường

-Gia Huy cậu ta……

Nó nhổm người lên, căng thẳng chờ câu trả lởi của Mạnh Khang….

-Gia Huy sao?

-Hì hì, không sao, chỉ là hít nhiều khói quá nên giờ cần nghỉ ngơi lấy lại sức, ở phòng kế bên đó, anh vừa ở đó sang thăm em nè

Mạnh Khang mặt mày hớn hở thông báo tin vui cho nó, nó nhẹ nhõm thở ra.rồi như nghĩ ra điều gì nó chạy xuống giường lao về phía cửa

-Em đi đâu vậy?

Mạnh Khang níu tay nó lại

-Em muốn thăm Gia Huy..

-Cháu nói chuyện với bác một chút được chứ?

Lúc này nó mới nhớ ra sự có mặt của người đàn ông lạ mặt, quay lại nó nhìn người đàn ông một lần nữa rồi quay sang Mạnh Khang, ánh mắt như muốn hỏi “đây là ai”

Mạnh Khang hiểu ý, một lần nữa kéo nó ngồi xuống giường

-Voi con , chắc em không nhớ người này hả?

-………gật gật

-Đây là cha của Gia Huy đó Voi con.

Nó tròn mắt sau lời giới thiệu của Mạnh Khang

-Cha…chào ..cháu chào bác!

Ông Trần nhìn vẻ lúng túng lắp bắp của nó mỉm cười.

-Chắc cháu không nhớ bác đâu, bây giờ bác tự giới thiệu lại, bác là cha của Gia Huy

-Cha chồng tương lai của em đó –Mạnh Khang thêm vào

-Sao? Cha..cha chồng? Nhưng..nhưng….

-Sao vậy cháu?

Ông Trần tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn Mạnh Khang rồi nhìn sang nó, mắt cũng đang tròn xoe

-Sao vậy? Mạnh Khang và Gia Huy không nói gì với cháu sao?

-Chuyện này…..

Nó đang lắp bắp thì Mạnh Khang đỡ lời cho nó

-Có mà, chúng cháu có nói rồi, Voi con cũng đồng ý cuộc hôn ước rồi bác à.

-Ha ha, tốt, tốt lắm.

Mặt ông Trần dãn ra, nhìn nó ông Trần mỉm cười

-Nếu vậy thì không có gì đáng lo ngại nữa, cháu cứ dưỡng sức đi, Gia Huy cũng vậy, còn lễ đính hôn một tuần sau cứ để Bác

-CÁI GÌ????………LỄ…LỄ ĐÍNH HÔN???

-Ừ, cháu đừng lo , bác sẽ cho người chuẩn bị thiệt chu đáo không để cháu thiệt thòi đâu. Bây giờ cháu chỉ cần nghỉ ngơi thật tốt là được rồi.

-Đúng đó Voi con.

Ông Trần và Mạnh Khang nhìn nó với ánh mắt hào hứng, còn nó thì hông hiểu chuyện gì đang diễn ra, trong đầu câu hỏi to tướng cứ lượn lờ:

-“VẬY LÀ SAO? HÔN ƯỚC NÀY LÀ THẬT HAY GIẢ ĐÂY?????”

Đọc full tại http://bit.ly/truyenteen