Bà xã nghịch ngợm, em là của anh

CHAP 6

Sáng nó thức dậy, đầu vẫn còn mơ màng về những chuyện tối hôm qua, bước xuống giường nó “tá hỏa” khi thấy đồng hồ chỉ ngay số 7. Nó vò đầu bức tóc:

-Thôi rồi….aaaaaaaa trễ…trễ học rồi….

Nó ba chân bốn cẳng chạy vô nhà vệ sinh sau 10p nó chạy ra với bộ đồng phục xốc xếch với một cái đầu chưa kịp chải

-TRỜI ƠI! TRỄ NHƯ VẬY RỒI SAO TÊN KIA KHÔNG GỌI MÌNH CHỨ….HAY LÀ….THÔI RỒIIIII

Như thói cũ nó tông cửa sang phòng hắn (và tất nhiên cũng không gõ cửa)

-NÀYYYYYYY ……TÊN KI..AAAAAA…………

Căn phòng trống trơn, không có ai không lẽ:

-Tên này,…DÁM ĐI HỌC TRƯỚC SAOOOOO????

Lại dùng khả năng trời phú nó hộc tốc phóng xuống lầu, nó “hãi hùng”

Hắn đang ngồi đó, vừa uống caffe vừa xem tivi nhìn “thần sắc” không giống người bị trễ học cho lắm.

-Chào buổi sáng cô chủ!

Thấy nó đứng hình quản gia Lâm cùng mấy người làm ở đó cất tiếng chào nó, nó như “bừng tỉnh”

-Anh ….anh làm gì vậy? Giờ này còn ngồi đó , sao không gọi tôi dậy? Trễ học rồi biết không..g…g..?

Mặt hắn tỉnh bơ :

-Em dậy rồi àh? Sao sáng nào em cũng “bận rộn” vậy?

-Cái…i…i.. gì? – Nghe hắn nói mà nó muốn nổi khùng

-Anh sao vậy hả???? Không đi học sao? !!! có biết là trễ lắm rồi không?????

Vẫn thái độ dửng dưng hắn tiếp tục xem tivi trả lời không thèm nhìn nó:

-Không! Hôm nay anh nghỉ.

-Hả..ả…ả…ả nghỉ…..- Nó càng tức điên

-Đồ ác độc, sao không nói sớm để tôi đi một mình? Làm mất bao nhiêu là thời gian của người ta

-Em đi cẩn thận!

Hắn tiếp lời nó bằng bộ mặt theo nó là đáng ghét nhất trên đời. Nó đứng như trời trồng thấy hôm nay sao hắn lạ quá. Mới hôm qua còn nói muốn trói nó với hắn mà giờ lại kêu nó đi học một mình…

Như hiểu được dấu hỏi trong lòng nó, quản gia Lâm “rộng lượng” không chấp nhất chuyện cũ chịu khó “khai sáng “ cho nó

-Thưa cô, hôm nay là…..chủ nhật!

-CHỦ NHẬT…..

Nó ngớ người , “phải rồi hôm nay chủ nhật không phải đi học” nó nghĩ mà thấy mắc cỡ quá, từ khi tỉnh dậy trong ngôi nhà này nó không để ý ngày tháng gì hết chỉ mãi suy nghĩ đâu đâu.

Như hiểu được”nỗi đau thầm kín” của nó hắn đứng dậy xoa mái tóc rối của nó:

-Nếu không đihọc thì mau lên phòng thay quần áo rồi xuống ăn sáng!

Nó lẩn thẩn bước lên lòng thầm “cảm động”vì hắn không trêu chọc nó vì chuyện ngớ ngẩn vừa rồi.

Ăn sáng xong nó ngồi chải “tóc” cho Bé Bỏng và Bé Nhỏ còn hắn đang ngồi xem tivi thì bỗng một giọng nó hơi hơi quen cất lên nghe “xa mà gần” làm cả 2 phải ngước nhìn. Nó giật mình

-Anh….anh …làm gì ở đây???

-ÔI! Chào em “voi con” bé xinh hihi

Giọng nói không ai khác chính là tên đã “tán tỉnh” nó hôm trước :Mạnh Khang

Mạnh Khang cười nhăn răng:

-HI hi… mới một ngày không gặp mà anh…nhớ em muốn chết

-Cái…í…. gì….

Không đợi nó lên tiếng, một giọng lạnh băng cất lên

-Cậu hết muốn sống rồi sao?

Hắn đứng đó đưa tia nhìn “nảy lửa” sang phía Mạnh Khang làm tên kia xanh mặt

-Hihi, giỡn tí thôi mà sao nhà này ai cũng không có khiếu hài hước vậy ta?

-ANH GIA HUY ƠI……I…..I…..

Thêm một giọng nữ nữa “gia nhập”, kèm theo tiếng gọi ngọt xớt đó một nhỏ trạc tổi nó từ sau lưng Mạnh Khang nhào tới hất nó qua một bên ôm chầm lấy “chồng nó”

Nhỏ kia không ngừng mở lời”ong bướm” với hắn.

-Ui….anh Huy, lâu quá không gặp sao anh không qua thăm em ? em nhớ anh nhiều lắm đó ….

Tim nó lại được “thử thách”, trên đầu y như có một bao xi măng nặng 100kg đè lên làm nó không nói được gì cũng không nhúc nhích được chỉ duy đôi mắt là mở to hết mức có thể

Nó nhìn sang Mạnh Khang chờ đợi một lời giải đáp nhưng tên này chỉ nhìn nó ….nhe hàm răng ra cười

Biết không thể trông chờ gì ở tên đó nó lại chuyển hướng sang …..hắn

Nhưng không ngờ hắn không hề “phản kháng” khi bị “xâm hại”. Nhỏ kia vẫn tíu ta tíu tít:

-Anh có nhớ em không? Sao lâu như vậy mà không thăm hỏi điện thoại gì hết?

-Anh bận!

-HẢ…Ả…Ả… – nó không ngờ hắn không phản kháng mà còn trả lời nữa mới ghê

Nhỏ lại nũng nịu:

-Không chịu đâu, anh phải đền bù cho e!

-Em thích gì?

Hắn nhẫn nại đáp làm tăng thêm phần “gay cấn” trong nó, khiến nó không thể làm thinh được nữa, nó lắp bắp:

-Chuyện…n.. gì..i…vậy…y??

Quay qua thấy khuôn mặt “nhẫn nhịn” của nó hắn mới lên tiếng:

-Tiểu du đây là Trần Bảo Như là….

Chưa đợi hắn nói tiếp nhỏ kia đã nhảy ra mặt hớn hở cầm tay nó bắt lia bắt lịa không quên tiếp lời hắn

-Xin chào, xin chào tôi là Bảo Như là NGƯỜI YÊU của anh Gia Huy

Nghe vừa dứt câu nó muốn “á khẩu”

Bây giờ có ai đưa gương trước mặt nó chắc nó cũng không dám nhìn “nhan sắc” của nó lúc này.

Tên Mạnh Khang thì không để phí cơ hội này mà cười như nắc nẻ, hắn cũng không ngại nhếch môi còn nhỏ kia khỏi nói khuôn mặt hiện rõ vẻ “đại thắng”.

Đọc full tại http://bit.ly/truyenteen