Bà xã nghịch ngợm, em là của anh

CHAP 8

-Anh thấy em thông minh hông? Nhưng hổng cần cảm ơn em đâu hihihi..

Hắn không trả lời, điều đó đủ hiểu là tất nhiên hắn không cảm ơn nó rồi vì bây giờ hắn đang không biết giấu cái mặt vào đâu nữa, khi người đang đạp xe chở nó không phải là hắn mà là tên…………VỆ SĨ, và tất nhiên người chở hắn cũng là ….VỆ SĨ của hắn.

-Woa….a…a sướng quá , thích quá

Nó dường như không hiểu nỗi “khổ tâm” của một thằng con trai như hắn, vẫn “loi nhoi” như con zòi

Đi hết một vòng mặt hắn nghiêm nghị :

-Được chưa?

Không biết nó “vô tư thái quá” hay cố tình không hiểu:

-Nữa đi ,nữa đi màà….à…à….

-Đi tiếp!

Hắn bất lực ra lệnh cho 2 tên vệ sĩ giờ đây cũng đã mồ hôi nhễ nhãi.

Cứ thế suốt nửa tiếng “ròng rã” bên bờ hồ có 2 tên đeo kính đen mặc vest đen….đạp xe “hì hục” chở một đứa con gái luôn mồm líu lo , còn tên con trai thì mặt mày lạnh như cục nước đá làm mặt hồ yên tĩnh cũng “gợn chút sóng”.

*BUỔI TỐI:

Ăn uống no say hắn lại tiếp tục đưa nó đến một khu chợ (chợ đêm)

Ở đây bán nhiều đồ và rất đông người làm nó “thích mê ly”. Nó như chim, hết sà vào gian hàng này lại sà vào gian hàng khác. Thích thứ gì thì mắt cứ sáng rỡ:

-Woa….mua …mua đi Gia Huy!

-Ui, đẹp quá , em thích quá, Gia Huy mau..mau mua đi.!

-…………………………..

Cứ như vậy sau một hồi người vui nhất chính là nó, và người khổ nhất……. không phải là hắn mà là vệ sĩ “đáng thương”.

-Tiểu Du lại đây để anh chọn cho em một món giống với em.

Hắn kéo tay nó lại một gian hàng lấy con voi to nhất, cao bằng vai của nó nhìn nó châm chọc:

-“Chân voi” giống em chưa nè?

-Mắt anh có vấn đề không? sao mà giống em được

Hắn tỏ vẻ hơi thất vọng

-Ờ ha! Nó thấp hơn em, chân cũng không to như chân em, biết làm sao đây ta?

Nó giận dữ:

-Nè anh muốn chết không, dám nói chân em to hả

Hắn nhìn nó cười thật hiền làm nó “ngu người” . Trước giờ ít khi nó thấy hắn cười “lộ liễu” như vậy. Mặt nó hơi hồng

Hai tên vệ sĩ hình như cũng “mất sức” zữ lắm rồi, thấy vậy hắn cho họ ra xe chờ trước.

-Ô…Ô mắt nó tròn xoe nhìn những cây “gì đó” đủ màu như những đám mấy nhỏ vậy, nó lay hắn thật mạnh

-Gia Huy…anh nhìn kìa…cái đó là gì vậy?

Hắn không có “kinh nghiệm” nhưng từng thấy mấy đứa con nít ăn, hắn nói …đại mặt ra vẻ hiểu biết

-“Đồ ăn” chứ gì !

Nó tin cái “rụp” nôn nao:

-Vậy mua “đồ ăn” đó cho em đi (Tác giả bó tay)

Hắn muốn “ghi điểm” nên định bụng khi mua sẽ hỏi người bán tên của thứ “đó” nên kêu nó

-Vậy em đứng đây chờ đi!

Hắn quay đi. Nó đang đứng đó. hồi hộp chờ đợi thì một đám người ở đâu rất đông kéo qua xô đẩy nhau làm nó cũng bị đẩy đi đâu mất, khi không còn hỗn loạn thì nó cũng không còn ở chỗ cũ nữa, nó hoảng hốt chen đi trong dòng người tìm bóng dáng hắn, con tim khẽ run lên vì sợ hãi

-Gia Huy! Anh ở đâu vậy?

-Gia Huy ?

Mặt nó bây giờ đả hoảng hốt lắm rồi, cảm giác ở nơi toàn người không quen biết làm nó có cảm giác run rẩy như lần đầu thức dậy tại nhà hắn, mắt nó nhòe đi.

-Tiểu Du …

Hắn quay lại nhưng không thấy nó đâu, đi một vòng vẫn không thấy, hắn không thể giữ nổi vẻ bình tĩnh thường ngày, định điện thoại cho nó nhưng chợt nhớ vệ sĩ đã đem giỏ của nó ra xe mất rồi, mặt hắn bắt đầu hơi tái đi.

Đọc full tại http://bit.ly/truyenteen