Bạn gái của Thiếu Gia

Chap 10: Thành viên mới
- Trời đất ! Lại là nam nữa à? tưởng nữ chứ , mừng hụt .
-Tiếng mấy bạn nam bàn trên xì xào….tội nghiệp…
Cô chủ nhiệm vẫn mỉm cười im lặng…chà chà…cô cũng ghê thật ..
- Nào, em muốn ngồi ở đâu??
Không do dự, Senil chỉ ngay vào chỗ ngồi còn trống trước mặt tôi .
- Em muốn ngồi chỗ đó, thưa cô! ..
- À à, cạnh bạn Minh Nam à? Được thôi ..
Vừa về chỗ ngồi, ngay lập tức Senil quay xuống phía tôi, mỉm cười rồi nói:
- Đó! Bất ngờ tôi dành cho Di đó, thấy thế nào? Từ nay tôi sẽ được cạnh Di rồi. My love!!!..
Và kèm theo một hành động không nên làm lúc này, nhất là trước mặt Trần Thoại ….đó là hôn vào môi tôi ..( haizz, sống ở Mỹ mà, việc này cũng coi như bình thường vả lại truớc khi qua Mỹ thì tên này cũng hành động như thế này rồi .). Nhưng tình hình lúc này thì…
Rầm!! (tiếng đập bàn của Thoại) *-*
Coi bộ nguy rồi đây….
Này ! Thằng kia…ai cho mày dám …mày dám…hôn bạn gái tao hả??? Số mày tới rồi !!!
Senil vẫn bình thản, ngước lên nhìn Thoại rồi quay xuống hỏi tôi :
- Bạn trai thật à?
- Điên @_@ tất nhiên là không phải rồi ! – tôi nhăn mặt
- Thế thì được rồi ! – nói đoạn Senil quay lên, chẳng thèm nhìn tên quái vật khiến cho máu trong người hắn cứ gọi là “tuôn trào” lên não .
- Tên này! Mày…mày…
Tôi cảm nhận rõ mồn một độ giận của tên này qua sự run quá tần suất của giọng nói, cũng phải thôi, cứ ai đụng vào tôi là y như rằng lốt thú của hắn hiện hình .. Được thương kiểu này coi bộ cũng khổ lắm chứ chẳng sướng sung gì .
Thế rồi…Thoại túm nhanh cổ áo Senil lôi lên
., nguy rồi, hai tên kì quặc mà đánh lộn chắc kì quặc hung. Không được không được…
Tôi hét lớn:
- Dừng tay coi !
Thoại trừng mắt nhìn tôi:
- You dám bảo vệ nó trước mặt tôi ư? Không phải tôi đã cảnh cáo you rồi sao? You chỉ được có tôi, không được nghĩ đến bất kì thằng nào khác! Tôi không bao giờ để yên đâu!!!!!!!!!
- Trời ơi! Bình tĩnh cho tôi nhờ! Mà Senil, sao cậu cứ bình chân như vại thế hả? sao không nói gì? muốn bị sưng mặt bầm mắt mới hả sao?
Senil vẫn cứ cười. . Cũng phải thôi…không có ai có thể bì với Senil về…độ lì .

Chap 11: Lại những bất ngờ
Thật buồn cười! có thôi không thì bảo!!!!!!!!! – tiếng cô chủ nhiệm vang lên khiến tất cả trở về im lặng…
- Các em kì cục thật ! có vô tư thì cũng vô tư nó vừa thôi, làm sao mà không thể nhận ra được nhỉ?
- Ơ………( Ai cũng ơ hết, trừ tôi và Senil .)
- Ơ hơ gì nữa! thật không ngờ các em lại tệ đến thế ! còn Trần Thoại, em có biết hành động của em đáng bị liệt vào danh sách những hành động xấu hổ nhất mọi thời đại không? Em đang bắt nạt một bạn nữ đó!!!!!!
- HẢ??????????( ai cũng hả hết…trừ tôi và Senil)
- Ông anh, giờ có thể buông áo tôi ra rồi chứ!
Nhanh như chớp, tên quái vật thả Senil ra, mặt vẫn thộn ra như kẻ khùng, chắc vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra đây, tội nghiệp .
Riêng cô bạn Việt kiều của tôi thì lại cuời khúch khích.
- Chẳng lẽ, chẳng lẽ …bạn đây con gái? – Trần Thoại thốt ra với vẻ bàng hoàng khó tả.
- Chính xác là thế ! – tôi dõng dạc tuyên bố
- Bạn của tôi, Senil là một XX chính hiệu. Sao? giờ đã thông chưa?
Cả lớp ồ lên một tiếng rõ to .
Tên Senil này thật là …đi đâu cũng đem lại sự hoảng loạn cho người ta cả .
Không hiểu sao bây giờ tên quái vật cùng bàn cứ thẫn thờ ngơ ngáo như bị mất hồn. Cái mặt hắn…ôi cái mặt hắn như vừa bị nướng xong í …Buồn cười quá, buồn cười quá đi mất …HA HA…
Không thể nhịn được tôi phá lên cười rõ to . ( mỗi khi tôi cười là người đối diện luôn cảm thấy bản thân họ đang làm một điều gì đó ngu ngốc lắm …mình đúng là ác mà .)
Thình lình…hắn ta bỏ đi o_0 ( chắc cu cậu xấu hổ quá đấy mà )
Các bạn cũng bất ngờ phải không? Senil là con gái nhưng luôn bị nhầm là con trai. Nguyên nhân chính cũng là vì cô nàng cực kì giống con trai và thích làm con trai từ nhỏ . Từ khi có tóc đến giờ chưa bao giờ Senil để nó được dài…quá cổ . Mà sự thật thì Senil đẹp trai thật .! Có lẽ ông trời nhầm lẫn chỗ nào nên mới cho nó giới tính nữ chứ nhìn từ trên xuống dưới ( không kể từ …ngoài vào trong .) Senil y hệt một boy chính hiệu. Ngay cả cách đi đứng và ăn nói cũng đặc sệt mùi nam nhi .. Do vậy cũng không thể trách nó khi đã cướp đi trái tim của biết bao cô gái ( hot còn hơn con trai ) và tôi …luôn bị hiểu nhầm là bạn gái của Senil trong suốt thời gian 2 đứa học chung .
Nhìn nó bây giờ kìa..vẫn còn cười được, chắc cô nàng vui lắm đây ( vì quậy là sở trường mà )
Haizz, nhưng cái tên Nguyễn Băng thì có vấn đề, không biết có phải vì tên nó như thế nên Senil mới sống lạnh lùng , nó hầu như không có bạn, cũng không hiểu sao Senil chỉ thân mật và tươi cười với mỗi mình tôi, còn mấy bạn nữ khác, nó coi như…sạn không thèm quan tâm để mắt .. Sao tôi quen toàn những người kì cục không vậy nè ??? .
- Này Di !
- Hử??? ( giờ thì nó mới dừng cười được .)
- Bạn cùng bàn với Di vui thật đó ..!
- Thôi . đừng chọc hắn ta nữa, tội nghiệp lắm .
- Sao ? bộ thương người ta rồi à? Không được với tôi đâu đó!
- ???
- Bộ Di không biết sao, tôi về đây để lôi Di ra khỏi vòng tay của những thằng khác, chứ để một mình tôi không yên tâm .
- ., cậu kì quá !!!
- Chứ sao ? Tôi yêu Di nhiều như thế, chẳng lẽ Di không biết?
Chậc .! Cái giọng này mà ai bảo là của con gái chứ! Ngay cả tôi nhiều lúc còn nhầm nó là con trai nữa mà . Bởi vậy phải luôn kìm lòng tự nhủ hắn là con gái hoài, không thì chỉ có nuớc chết thiệt với những lời lẽ “ chết người” này mất .
- Thôi nghe! Không đùa đâu nghe!
- Hơ ! ai đùa chứ!!!
. !
- Di ơi! Có người tìm cậu kìa ! – tiếng cậu Nam từ ngoài cửa vọng vào
- Ai thế nhỉ???
Tôi quay lưng nhìn ra … không thể như thế được!
…..tin nổi không ta, ông anh phá hoại …+.=
Khi bữa bị tát rồi giờ lại muốn được “ăn” tiếp sao ???
Tôi hùng dũng bước ra cửa (.)
- Anh tới lớp tôi có việc gì ? mà cũng còn gì để mà gọi là việc nhỉ?
- Chào em! Hôm nay tới để xin lỗi với lại…trả cho em bộ áo dài .. ! – chậc , còn cười được nữa à ? mặt dày gớm !
Tôi không thèm nhìn hắn lấy một cái mà giật nguyên cái áo mà hắn đang cầm trên tay, phán một câu xanh rờn rồi quay lưng vào lớp:
- Cám ơn ! Chào ! Kiếp sau …à không kiếp sau sau sau nữa gặp lại .!
- Không cần phải kiếp sau hay sau nữa đâu em ạ !!!
Đột ngột cánh tay tôi bị níu lại và giật mạnh …..
Ôi trời ơi, chỉ suýt tí nữa thôi là tôi ôm hắn ta luôn rồi .. Lần này thì không thể nhịn được nữa …..
miệng tôi chuẩn bị lên dây cót để…**** hắn ta một trận thì ngay lập tức bị bịt chặt bởi…cái bàn tay của hắn khiến tôi cứ à ừ ậm ự mãi .
- Thôi mà, tôi xin em, sự giận dữ của em khiến tôi phát sợ lên được. Bình tĩnh một tí coi nào! Có gì tôi và em xuống dưới kia nói chuyện chứ tình hình này thì….
Hắn ta tỏ vẻ ái ngại rồi ra hiệu cho tôi nhìn xung quanh.
Và sự thật thì có đến hàng trăm con mắt đang chăm chú lắng nghe cuộc trò chuyện kì cục và bất đắc dĩ này
Thế là tôi phải theo hắn xuống dưới .
Senil chạy lại níu tay tôi hỏi lớn:
- Di ! đi đâu thế ???
- Àh không , không có gì đâu .., mình xuống đây có tí việc ấy mà , xong mình lên liền ..
Tôi nhe răng cười để xoa dịu máu khùng đang lên của cô bạn Việt kiều …thật không biết khi nào mình mới hết khổ đây ??? .
Chap 12: Hẹn
…..:::Tại ghế đá sau nhà xe:::…..
- Có gì thì anh nói nhanh đi!
- Ha ha ha ….
- Ơ hay nhỉ? gọi người ta ra đây để xem mình cười à? Có đứt dây chỗ nào không đó??
- Em ….ha ha….dữ quá! Thật…chưa thấy cô gái nào mà dữ như em ha ha …
- Uh , tôi dữ đó, ảnh hưởng gì tới anh hả?
- Thì đúng là không ảnh hưởng thật nhưng….
- Nhưng gì?
- Mà thôi ! Để khi khác nói. Em cũng được lắm! rất có phong cách để gây sự chú ý. Cao tay..cao tay !!
Tên này . thật không hiểu hắn ta đang nghĩ gì nữa…Đôi khi tôi thấy tên này thật đểu cáng, khi lại trông giống một công tử hào hoa, còn bây giờ thì chả khác nào một tên …buôn người .
- Nói xong rồi hả? Vậy thì tôi lên đây! Chào !
- Khoan đã ! – hắn ta đứng dậy gọi với theo.
- Gì nữa? .
- Chìều nay, tan trường, tôi sẽ đợi em trước cổng.
- ??? anh vừa nói gì vậy, đợi ư???
Hắn ta nhanh chóng chuyển sắc mặt, cái vẻ hối lỗi biến mất thay vào đó là sự ngạo mạn vốn có . Và vẫn y như buổi đầu: không nói không rằng hắn ta bỏ đi . để lại tôi ngơ ngác như con …mát +.=
Nhưng lần này có đỡ hơn, tôi chỉ cần 2 phút là có thể bình tĩnh lại….
Mặc xác anh ta . lên lớp thôi.
Lại cô bạn lớp Văn . không biết có chuyện gì nữa đây .
- Mày ghê thật đấy ! Cái mặt ngơ ngơ thế mà cáo thật !
- Lại muốn kiếm chuyện sao? Sao bạn rảnh vậy?
- Bộ mày định cua hot boy của cả 3 khối luôn à? Sao ham thế cưng.
- Hot …boy??? ( Sao trường này kì cục thế nhỉ? Khi nào cũng hot cũng boy) Bạn nói rõ nghe coi!
- Còn bày đặt ngây thơ nữa , buồn cười quá đi mất !
Không phải mày đã có Thoại hot boy 11 rồi sao, giờ lại muốn cả hot boy 12 nữa . Thật là không thể tha thứ!
@_@ loạn ….loạn…
- Hot boy hay lạnh boy gì cũng vậy thôi ., tôi đã đủ rắc rối rồi ! Bạn đừng có làm tôi mệt mỏi thêm nữa !
Nói đoạn tôi đi thẳng một mạch, dính vô ba cái người hot hot này thì chỉ có …cháy thôi .
….::: Vào lớp:::……
Mới bước chân vào cửa.
- ĐI ĐÂU GIỜ NÀY MỚI VỀ?????????
@_@ chới với…………
Cả Senil và Trần Thoại đồng thanh trừng mắt …hỏi tôi.
- À, à, không đi đâu hết! Chỉ…chỉ là mình xuống căn tin..à …xuống căn tin ấy mà .. ( phải nói thế thôi, chứ 2 đứa này mà biết mình đi cùng ông anh phá hoại thì chỉ có nước bùng nổ chiến tranh .)
Reng …reng…
Cuối cùng cũng hết tiết . một ngày rắc rối !
- Hôm nay tôi đưa Di về nhé! .. – Senil vừa đeo cặp vừa nói.
- Xin lỗi à, việc đó tôi đảm nhiệm rồi ! – tên quái vật sau 5 tiết im lìm cuối cùng cũng lên tiếng.
2 cặp mắt cứ đứng đó mà trừng nhau +_+
- Thôi thôi, Senil nè, xe mình mất nên tạm thời Thoại sẽ phụ trách chở mình về, có xin phép ma ma pa pa mình rồi.
- Hừ, ra thế, ông anh nhanh tay lắm, nhưng đừng hòng cướp được Di của tôi!
- Cô bạn kì quá, cái giọng điệu y như con trai thế kia thì chả trách tôi nhầm. Xin lỗi nhé, Di của tôi rồi !
- Cái gì?!????
- Thôi thôi, nhà Di hôm nay có việc nên Di phải về sớm, tối có gì Senil qua nhà mình chơi nhé ! Bye! về thôi quái vật .
- Khoan!!!!!!!
- ???
Chụt……….( lại hôn nữa rồi )
- Yêu Di!!!!!!!!!!!!!!
Để tránh tình trạng gây gổ, tôi nhanh chóng bịt miệng tên quái vật đang nổi sảy đứng bên rồi lôi hắn ta ra cửa. Khổ !
Ra cổng tôi phải đứng đợi tên kia lấy xe. Hôm nay lớp nào cũng học 5 tiết nên tình hình có vẻ chật chội ! Mà kể cũng lạ, phần lớn học sinh trường này đều đi xe máy, thấp thì xe máy điện, cao cấp thì ô tô con đến đón, hiếm hoi lắm mới nhìn thấy bóng dáng chiếc xe đạp ! Nhà trường không quy định sao nhỉ? Đúng là trường con nhà giàu mà !
Bỗng…một cánh tay nào đó lôi tôi đi….( *-*, sao cứ bị lôi hoài vậy nè)
Quá bất ngờ nên tôi…cấm khẩu. Chỉ khi chủ nhân của cánh tay lạ mặt dừng lại thì tôi mới hoàn hồn .

Bạn đang đọc truyện tại www.TruyenTeen.vn

Chap 13: Ngỡ ngàng
Không ai khác….TÊN PHÁ HOẠI!!!!!!!!!!!!!!
- Em đúng giờ nhỉ?
Tôi giằng mạnh tay.
- Buông ra! Anh vừa phải thôi, muốn gì thì nói đừng có lôi đi như thế .
- Ơ , không phải tôi đã hẹn em đợi tôi trước cổng rồi sao? Mà em cũng đợi rồi đấy thôi !
- ., không, không phải !!!!!!
- Đừng nói nhiều! Lên xe đi !
Lại cái giọng ra lệnh đó .. Lần này thì đừng hòng tôi lên xe! Có dại thì chỉ dại một lần thôi .
- Không!! Tôi không lên ! .
- Có lên không thì bảo? . Em làm cao quá đấy!!!
- KHÔNG!
Tin nổi không? Hắn ta…hắn ta bế tôi lên xe và thả vào xe .! ( chưa nói với các bạn đây là xe ô tô chứ không phải là xe môtô) trước hàng trăm ánh mắt của mọi người xung quanh. Nước này thì chỉ có nước độn thổ thôi .
- Mở cửa xe cho tôi ra !!!!! Anh làm cái gì thế???
- Ngồi im!
- Xin anh đừng có chơi ba cái trò này nữa, tôi nợ nần gì anh mà cứ bám tôi mãi thế ???
- Bám em ư??? Hay là em bám tôi ???
- ???
- Thôi đi! Tài xế, cho xe đến Bar 2TM!
- Bar ? Làm cái gì thế ????
Tôi cứ như con giun quẫy đạp khắp nơi, nhưng có quẫy đạp mấy vẫn phải chịu sự ngăn cản của…cái cửa xe ô tô .!
Tên kia thì cứ ngồi im và cười một mình. Đúng là biến thái mà .
Thôi chết ., tên Thoại mà ra không thấy tôi đâu cả là máu quái vật sẽ nổi lên cho mà coi ! Lo lắng chết đi được! .
- Đến nơi rồi, xuống thôi !
Phù ~.~ tới rồi, tôi định bụng mở cửa một phát là sẽ co giò chạy ngay lập tức . Nhưng….có nhanh cũng không bằng tay của tên phá hoại ., hắn lôi phắt tôi lại rồi kéo vào trong., lại còn quàng vai tôi nữa chứ .. Trông cách đi đứng của hắn ta chả ai tin là học sinh cấp 3 đâu, giống một dân chơi thứ thiệt hơn .!
Bước vào trong là một thế giới khác, ánh đèn lấp lánh chớp nhoáng liên hồi, tiếng nhạc xập xình đinh tai nhức óc, còn nhữg con người kia thì cứ quằn quại trong những vũ điệu rùng mình ..
- Đừng sợ! Bọn chúng bằng tuổi em cả đấy !
- ., khiếp thật, nhưng trông sành điệu thế kia mà!
…..haizzz, những con ma …của bóng đêm!
Hắn ta dẫn tôi vào sâu bên trong . Ở đó có một nhóm nguời đang nói cười rôm rả ôm vai bá cổ nhau nhìn thân mật lắm. Lại còn uống rượu nữa kìa .
- Sếp! tới rồi à?
- Chào! – hắn ra chào theo kiểu Hit –Le trông ngạo gớm
- Hura ! Hôm nay lại có bé nào nữa đây? Trông giống hàng cổ nhỉ? Ha ha…. – bọn họ cứ cười khúch khích nhìn khó chịu quá .
- Xin giới thiệu, bạn gái mới của Phong Ken
. Lại bạn gái ? Cái từ này trở thành phổ thông từ khi nào vậy trời? . tôi trợn tròn mắt nhìn hắn ta, thật không thể hiểu nổi nữa !
- Ô la la! Lại một em nữa sập bẫy. Anh Ken thật là có số đào hoa! Nhưng em này coi bộ không giống mấy em trước!
Nhìn đám người này tôi phát sợ lên được, từ đầu tóc đến áo quần đều khác nguời, sao hắn ta có thể làm bạn được với những người này nhỉ?
Tôi giận tím mặt, vùng mạnh thoát khỏi tay hắn.
Có vẻ ngạc nhiên, hắn vừa cười vừa nói:
- Sao thế em gái? Đây không phải là điều em muốn sao ?
- Tôi muốn ư? Anh khùng hả???
- Thôi đừng làm bộ nữa, chẳng phải em tìm mọi cách tiếp cận tôi, gây ấn tượng với tôi chỉ với một mục đích được tôi để ý, được làm bạn gái của tôi sao? Giờ tôi cho em toại nguyện rồi đấy! Loại con gái giả ngơ như em tôi gặp nhiều rồi. Đừng thấy tôi vô tư mà lầm em ạ !
- Hà hà! Sếp lại sợ gặp chuyện cũ sao? Nhưng em trông bé này chắc không phải đâu!
Tôi nghe mà choáng váng, tai ù đặc, tim đập loạn xạ. Tôi giận…giận như chưa bao giờ phải giận như thế! Tại sao lại dám đánh giá tôi như vậy chứ? Tại sao lại đối xử tàn nhẫn với tôi như vậy chứ? Hắn ta là ai? Nhân cách con người ta mà bị hạ thấp đến thế ư?
Mình đã hứa với “sư phụ” không được dùng võ để đánh người, nhưng lần này ….Xin lỗi “sư phụ”, con không thể nhịn được nữa .
BỐP BỐP BỐP….
Hắn ta đo sân ngay tức khắc!
Trông tôi lúc đó chắc ai cũng phải sợ ….
- Này! Anh thật may mắn vì hôm nay tôi đói chưa được ăn gì nên lực xuất ra không bao nhiêu nhưng ngần ấy chắc cũng đủ để anh tỉnh ra rồi chứ? Anh to đầu thế rồi mà vẫn còn nằm mơ giữa ban ngày sao? bạn gái? Gây sự chú ý? Loại con gái giả ngơ? Anh có điên hay hoang tưởng thì cũng vừa thôi chứ? Sẵn đây có đông đủ người , tôi nói luôn để anh khỏi bảo tôi giả vờ để gây sự chú ý: tôi tuyên bố với anh là ngay cả việc học chung trường với anh cũng đủ để tôi cảm thấy xấu hổ chứ đừng nói gì đến việc bạn gái với bạn bạn trai. Đừng tưởng cứ nhà giàu đẹp trai là ngon hơn người khác, là có thể bắt người khác phải theo ý mình? Anh nên nhớ, muốn đánh giá một người nào đó thì trước tiên phải nhìn lại mình có đủ tư cách để đánh giá không đã! Nên về nhà đóng cửa mà suy nghĩ lại hành động tội lỗi của mình. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh đâu !
- Mà khoan đã! Những anh kia! Tôi không phải là đồ cổ mà tôi là đồ quý , chính các anh mới là đồ cổ đó! Đúng là bất lịch sự ! ><
Thật quá mệt mỏi với những hạng người này . ( Mà mình cũng không ngờ là có thể nói một hơi dài như thế +_+)
Tôi quay lại nhìn một lần nữa con người đã xúc phạm mình, giờ đang nằm trên sàn hai tay ôm mặt , bằng tất cả sự tức giận xen thất vọng. Thật không thể nhìn mặt mà bắt hình dong!
Xong , tôi quay lưng và chạy nhanh ra khỉ cái nới đáng sợ này và tối tăm này. Kì lạ là tôi không khóc.. Đúng là đã đến tuổi tôi cần phải va chạm với cuộc đời và tạo cho mình một bản lĩnh vững vàng để đối chọi và đón nhận. Tất cả mới chỉ là bắt đầu ….
Nhưng …hình như tôi bị lạc đường , khổ nỗi lúc nãy bị hắn ta bắt đi tôi chỉ lo vùng vẫy để thoát ra chứ không kịp để ý mình đã đi qua những đâu, giờ thì mù tịt, không tìm được phương hướng .
Trời lại tối nữa chứ , người qua đường cũng ít ỏi, chỉ thấy ánh đèn đường hiu hắt cố vươn lên khỏi mấy lùm cây, không gian sao mà đáng sợ quá .
BỤP BỤP BỤP
Nghe như tiếng đánh nhau, lại còn cả tiếng la nữa chứ .. Nguy hiểm…nguy hiểm!
Hình như được phát ra từ cái hẻm đầu kia!
Sau vài giây đắn đo là nên đi thẳng hay dừng chạy lại con hẻm đó thì cuối cùng sự sợ hãi trong tôi cũng phải chịu thua cái tính tò mò cha sanh mẹ đẻ ., và tôi rón rén bước tới…
Trong màn đêm dày đặc tôi chỉ nhìn thấy rất nhiều người đang vây đánh một người, hình như người bị đánh đã không còn khả năng chống cự. Máu anh hùng nổi lên, đã rất lâu tôi không đánh nhau vì bị sư phụ cấm, nhưng bây giờ thì đã thất hứa một lần rồi, thất thêm lần này cũng không sao . ( giờ thì không còn biết sợ là gì nữa)
BINH BINH BỐP BỐP.
Trong lúc lũ côn đồ đang còn nổ đom đóm vì bị tấn công bất ngờ thì tôi nhanh chóng chạy lại cầm lấy tay kẻ xấu số và lôi đi. Không biết chúng tôi đã chạy được bao nhiêu km rồi nhỉ? Tôi nghĩ là cũng xa lắm rồi .. Bây giờ chân tôi không còn cảm giác gì nữa, mỏi rã rời.
Nhưng…sao mình thấy tay mình trống trống thế nào ấy????………..Thôi chết!!!!!!!!! hắn ta đâu rồi?!???
Thật là ., sao kéo người ta chạy mà giờ vất người ta lại lúc nào không biết!!! Cái tính hậu đậu này….. !!!!
., may quá! hắn ta vẫn còn nằm ở góc đường trước mặt. Tôi liền chạy lại để đỡ hắn ta lên. Dưới ánh đèn đường le lói hất qua mặt, tôi ngỡ ngàng nhận ra gương mặt của kẻ xấu số….là một trong số những người mà tôi quen….Tại sao lại là …

Từ khóa: Bạn gái của đại thiếu gia, Bạn gái của thiếu gia, Cô gái map va chang thieu gia, truyen ban gai cua thieu gia, truyen ban gai cua thieu gia - page 8, truyện teen bạn gái thiếu gia