Biệt thự Hoàng tử

Chap 35

Tối hôm đó tại Biệt thự Hoàng tử…

– Cậu mua cái gì về ăn vậy ?? – Vũ xoa bụng hỏi .

Bảo nhún vai :

– Mì… chẳng phải cậu đang cần Mì sao..??

Vũ chối cãi – điệu bộ ngốc đến khó tả :

– Cái gì..cái gì cơ chứ…?? Tôi nói muốn ăn mì bao giờ… Nhưng thôi.. mì cũng được..!!

Nói rồi Vũ giật lấy hũ mì . Chạy cái vèo đi lấy đũa như tên lửa rồi nhào vào ăn . Hoàng và Bảo nhún vai rồi bắt đầu ăn cùng Vũ .

Vũ ăn được vài miếng rồi gác đũa .. đáp :

– Không nuốt nổi..!!

Rồi Vũ bỏ lên phòng . Bảo , Hoàng cũng gác đũa rồi nhẹ lắc đầu. Thực sự bọn hắn cần một tô mì có hương vị giống như Mi-xi-xup mà nó đã từng làm .

Cả 3 chàng trai đều cảm thấy trống vắng , thiêu thiếu kể từ khi nó bước ra khỏi nhà. Không khí lại ảm đạm , tẻ nhạt như xưa…

Lên tới phòng , Vũ thả mình lên chiếc giường rồi chợt nghĩ đến nó . Hắn nhớ những lần nó vui tươi cười đùa , những lần nó khóc vì sợ hãi.. hay cũng là những lúc chọc phá 3 bọn hắn tức điên người.

Vũ khẽ cười nhưng rồi lại vò đầu vào gối ” Không được..!! Kẻ phá hoại kỉ vật của mẹ đều là kẻ tồi tệ , đáng chết..!! Không được… không..!!! Nhất định là không !!!”

__

Tại sân thượng của Biệt thự Hoàng tử..

Hoàng hít một hơi thật sâu , hắn lại ngắm sao .

” Thất vọng vì em…!! Nhưng bây giờ anh lại muốn biết em đang ở đâu và làm gì là sao..??”

__

Còn tại hoa viên của biệt thự.. nơi tụ họp mỗi buổi tối của bộ 3 nay chỉ có Bảo.

Hắn đăm chiêu nhìn xung quanh suy nghĩ . Riêng hắn , hắn cảm thấy trong chuyện của nó có gì đó bất ổn.

” Là thế nào nhỉ…?? Hôm đó xuất hiện con nhỏ Châu… con nhỏ cũng tham gia lau nhà cơ mà…?! Tuy ko lau phòng Vũ nhưng vẫn có cơ hội lẻn vào đó …? Nhưng vẫn có thế là do Thoại My…. Rốt cuộc là thế nào…”

Hắn bóp trán , tay nâng ly café hớp một ngụm rồi tựa vào ghế mà tiếp tục nghĩ suy .

” Khi My xảy ra chuyện này… bạn thân của con nhỏ đó.. là Châu ..đã…”

__

Sáng hôm sau…..

Nó vui tươi bước đến trường – có lẽ nó cũng đã nghĩ nhiều và đã lấy lại dần được tinh thần rồi.

Vào tới lớp… Nó mừng rỡ khi fan của bộ 3 Vũ , Bảo , Hoàng cũng giải tán đi chỗ khác rồi , không còn rập rình chỗ nó mà …. nữa .

Bây giờ nó được chuyển xuống góc lớp ngồi… cô độc.. nhưng vậy thì có gì là ko tốt nào..? Thoải mái hơn là đằng khác ý chứ..!!! Cô chủ nhiệm muôn năm..!

Trống vừa điểm giờ ra chơi là Bảo đã xuất hiện ở ngay lớp nó rồi…

Nó cũng ngạc nhiên nhưng thực ra Bảo tới có phải gặp nó đâu , Bảo tới gặp Châu. Thấy thế nó cũng mừng cho Châu – đã từng là một tình bạn đẹp đối với nó .

Bảo vẫy nhẹ Châu :

-Ngọc Châu ! Lại đây tôi bảo…!!

Châu mừng rỡ chạy tại :

-Dạ..!! Anh gọi em …??

-Uh..!! Ra về tôi muốn gặp cô… !!

Châu ko giấu nỗi sự sung sướng , liền reo lên :

-Vâng ạ !! Nhất định thế anh nhé… mà ở đâu hả anh..??

Bảo chép miệng suy nghĩ rồi đáp :

-Gặp tại quán café Cellado …!!

-Dạ..!! Em sẽ đến sớm …!! – Châu lúc lắc đáp .

Nó mỉm cười… Nó mừng cho Châu vì có vẻ như tình cảm giữa Bảo và Châu có vẻ gắn kết hơn rồi… Nhưng nó lại thấy hơi chạnh lòng .. giá như lúc này Châu chạy đến bên nó – cùng sẻ chia niềm vui này thì thật tốt biết mấy…!!

__

Ra về , Châu nhanh chóng đi tới quán Cellado ngồi đợi Bảo…

10 phút…. 15 phút… rồi 30 phút trôi qua.. Bảo vẫn chưa đến . Châu chỉ biết thở dài , tuy hơi nôn nóng nhưng con bé nhất định sẽ đợi .. vì con bé yêu Bảo..!!

-A…anh đây rồi..!! Anh Bảo..!!

Châu cố tình chọn chỗ gần gần cửa để thấy Bảo một cách nhanh nhất.

-Cô đợi có lâu ko…?? – Bảo vẫn đứng mà nói.

Tất nhiên , Châu lắc đầu :

-Không đâu ạ.. anh ngồi đi..!!

Bảo kéo tay con bé xồng xộc , vừa đi vừa nói :

-Vào phía trong này.. ngồi ngoài này không tiện tí nào cả…!!

Lần đầu tiên , Châu biết thế nào là trái tim đập lỗi nhịp… Bao viễn cảnh tươi đẹp hiện lên trên đầu nó…. ” Bảo sẽ nói gì mà cần phải vào trong mới tiện…??”

__

-Cho 2 café đi….! – Bảo gọi.

Vốn dĩ thì Châu ít khi uống café , nhưng là Bảo gọi thì con bé sẽ vui vẻ mà uống thôi..!!

-Tôi sẽ đi ngay vào vấn đề luôn , để khỏi mất thời gian nhé..!! – Bảo gật gù nhìn chằm chằm vào Châu .

Châu khẽ cúi mặt :

-Vâng ạ..!!

-Là cô phải không , Châu ??

Châu giật mình , ngước mặt lên vẻ ngây thơ :

-Là..là…chuyện chuyện gì cơ ạ…??

Bảo khẽ hừ một tiếng rồi đưa sát mặt nhìn Châu :

– Còn chuyện gì nữa….?? Đừng có giả nai như thế…. Hay đó đã là tính cách ngấm sâu vào con người cô rồi , Phạm Ngọc Châu ??

Châu lắc đầu và bắt đầu cảm thấy hoang mang , lo sợ :

-Em… em chẳng hiểu anh đang nói gì cả….!!

Bảo nghiến răng ken két – lần đầu tiên một warm boy có biểu hiện như vậy trước một người khác phái :

-Là chuyện của Thoại My….

-Vâng.. thì đúng là em đã quay lưng với My vì .. My là đứa trộm cắp…

Bảo tiếp tục đanh thép :

-Cô im đi… !! Ai mới là đồ trộm cắp , đổ oan cho người khác..?? Nói thật ra đi.. tôi biết tất cả rồi..!!!

Châu hoảng ra mặt , khóe mắt cay cay , cuống họng nghẹn đắng :

-ơ… ơ…… là là… Thoại My …. Em.. em ko biết…..

– Tôi cho cô một cơ hội lần cuối , có nói thật không ??

– Em ko biết…!!

Bảo lắc đầu cầm ly café ném xuống đất…. choang….

-Vậy ai đã thậm thụt trước cửa phòng Thiên Vũ cách cái hôm quả cầu bị mất một hôm ?? Lúc đó tôi đã thấy và hơi nghi ngờ nhưng nghe cô với Thoại My nói chuyện , tôi đã ko còn một chút nghi hoặc nào nữa…!! Và kết quả thì lợi dụng cái ngày 3 bọn tôi đi vắng , cô đã giở trò để đổ oan cho Thoại My đúng không ???

Đến lúc này thì Châu bật khóc thành tiếng rồi nói với vẻ thành khẩn :

-Huhuhu… tất cả là do em.. do em cả…!! Em đã làm tất cả .. huhu… Em chỉ vì anh thôi… vì em đã quá yêu anh rồi..!! Anh có biết không ??? huhuhuh…

-Từng lời nói của cô khiến tôi ghê tởm…!! – Nói rồi Bảo giận dữ bước đi thật mạnh , thật nhanh ra khỏi Cellado…

Châu vội vã đuổi theo ra đến trước cổng của quán…

-Anh Bảo… xin anh nghe em nói… anh nghe em nói đã… anh Bảo ơi…huhuhuhu…

Châu vừa khóc lóc van xin , vừa siết chặt lấy bờ vai của Bảo.

Bảo gạt tay Châu ra , bước tiếp vài bước :

-Cô im đi…!!!! Tôi không ngờ cô lại đối xử với nguời bạn thân của mình như thế…!! Đáng lẽ tôi phải nghi cô từ lúc cô tham gia hội chống đối lại Thoại My rồi chứ nhỉ…??

-Anh Bảo thực ra thì… – Châu chưa nói hết câu thì một chiếc xe ô tô điên cuồng lao về phía Bảo.

Châu vội vàng sợ hãi , lí trí mach bảo con bé phải làm gì để không tuột mất người yêu.

-Cẩn thận…!! Nhất Bảo..! – Châu hét lên rồi đẩy Bảo thật mạnh để tránh xe.

Bảo chợt nhìn thấy chiếc xe lao vun vút , càng lúc càng tiến gần tới chỗ Châu. Nhanh như cắt , Bảo nhảy bổ ra , ôm chầm lấy con bé rồi lấy đà lăn vào phía vỉa hè của quán Cellado.

….2 người đã bình an…..

Châu như nghẹn thở – con bé vẫn chưa hết hoảng loạn sau pha nguy hiểm chết người vừa rồi . Con bé ôm lấy lồng ngực… khó thở quá…

Bảo nhẹ đặt môi lên môi Châu hô hấp nhân tạo giúp con bé thở đều trở lại.

Nước mắt khẽ lăn dài trên má Châu :

-Em sợ…sợ….

– Có anh đây rồi…đừng sợ..!! – Bảo ghì chặt tay Châu , hắn thấy rất biết ơn con bé sau vụ việc vừa rồi… Con bé đã liều mình vì hắn. Hắn đã trở lại là 1 warm boy thực thụ.

-Em đã sợ mất anh….. huhuhu…. Đừng rời xa em…đừng bao giờ rời xa em…

Bảo lặng im không nói gì , sau đó khẽ trách cứ :

-Em ngốc quá… lúc nãy nếu anh ko nhảy ra cứu em thì em sẽ thế nào…?

-Anh chẳng biết đấy thôi… vì anh em có thể làm tất cả , kể cả phải chết cơ mà…!! – Châu mỉm cười , đôi mắt long lanh thánh thiện.

-Em đúng là quá ngốc….!!

-Hành động vừa rồi của em ko ngốc chút nào đâu anh à… chỉ có việc yêu anh là ngốc thôi…!! – Châu nói tiếp , vẫn mỉm cười mặc dù đôi mắt thì đang hoa cả lên vì shock.

Bảo im lặng .. cả hai nhìn nhau một hồi lâu…. Rồi Châu nói xóa tan bầu không khí ủ dột vừa rồi…

-Về việc Thoại My… anh có biết tại sao em lại làm vậy không ..?? Là vì… em đã quá ích kỉ… em thấy anh có vẻ yêu quý cậu ấy nên đã nghĩ rằng .. Vì có cậu ấy nên anh đã ko thích em…. Nhưng.. em đúng là ngốc thật mà.. ! Em ko hề biết là ko có Thoại My thì anh cũng chẳng yêu một con bé như em đâu….

Bảo lắc đầu :

-Anh vẫn ko tin đó là nguyên nhân em làm chuyện đó…!! Có ai đứng sau chuyện này , phải ko…??

Châu lại lảng tránh , quay mặt đi không nói gì … Bảo nhìn Châu bằng ánh mắt khẩn thiết :

-Nói cho anh biết đi , Ngọc Châu..!!

Con bé lo lắng nhìn Bảo :

-Em thực sự không thể nói…

-Kể cả với anh ?? – Bảo hỏi dồn.

Châu ko biết rằng mình có nên nói cho Bảo biết hay không . Con bé không muốn trả lời Bảo một chút nào . Nhưng nhìn ánh mắt của hắn , con bé lại cảm thấy hơi xiêu lòng..

-Em nói ra… anh … anh đừng làm to chuyện nhé… được không ??

-Uhm… anh hứa… – Bảo nói rồi khẽ vuốt mái tóc Châu.

-Thực ra là….. chị…chị Cẩm Tú bảo em làm…. Tuy thế nhưng lỗi cũng ở em… em đã nghe lời chị Tú mà hại Thoại My… chị ý nói , nếu em ko làm thế thì sẽ mất anh … Nên em đã…đã….

Bảo lắc đầu đáp :

-Thôi được rồi.. anh hiểu rồi….!! Em ko cần nói gì nữa….Bây giờ anh sẽ đưa em về nhà nghỉ ngơi…..

Nói rồi Bảo vẫy một chiếc taxi , lần này hắn dặn dò bác tài kĩ lưỡng hơn nhưng cũng chẳng đi cùng Châu . Hắn nói với con bé là có việc phải đi gấp nên ko thể đưa con bé về trong lúc này .

Con bé hơi chạnh lòng nhưng rồi cũng mau chóng ấm lòng vì nhớ lại những lời nói , hành động ban nãy của Bảo.

” Dẫu chỉ là giấc mơ em xin mơ hoài..

Cuối con đường nắng lên chờ anh đến…

Đến khi nào trên thế gian mặt trời ngừng sáng lối em đi về..

Ánh mắt này đôi tay này mãi thuộc về nhau..!”

………..

Bảo bước đi.. lòng nặng trĩu . Rốt cuộc thì hắn cũng đã biết sự thật rằng Thoại My ko làm chuyện đó mà lại là Ngọc Châu . Nhưng thật ra… con bé đang thương hơn là đáng trách !?

[FULL] TruyenTeen.vn