Truyện dài / Đã hoàn thành / Thiên thần bóng tối

Thiên thần bóng tối

Truyện Thiên thần bóng tối

Tác giả : Chi Chan

Giới thiệu truyện:

Một thế giới bí ẩn, một thế giới không bao giờ thuộc về bạn, một thế giới phiêu lưu đầy cam go bất ngờ nơi mà những mối quan hệ Tình Yêu, Quyền lực và Thù hận đan xen! Một câu chuyện hư cấu được xây dựng trên trí tưởng tượng nhưng sẽ đem đến cho bạn nhiều cảm xúc bất ngờ…

Hải Băng – một cô gái băng lãnh, khó hiểu. Một đôi mắt màu nâu khói trong veo. Một gương mặt thuần khiết và đầy hấp lực. Một trái tim mà nước mắt đã làm đóng thành băng, khiến người ta phải “Say! Ngay từ cái nhìn đầu tiên”

Ba chàng thiếu gia của một ông trùm mafia khét tiếng.

Lâm Chấn Khang: Kẻ độc đoán, tham vọng và hám sắc. Ngoài quyền lực, danh vọng và bản thân, đàn bà chỉ là thứ tiêu khiển.

Lâm Chấn Phong: Một trái tim đã hóa đá! Một linh hồn trong bóng tối! Một bộ óc vào hàng thiên tài! Nhưng đằng sau vẻ cô độc là một kí ức đau thương. Đằng sau đôi mắt màu cafe lạnh … là một tâm hồn khát khao được “sống”, được yêu …

Lâm Chấn Nam: Một trái tim ấp áp giữa cuộc sống khốc liệt. Chỉ có một con đường để chọn lựa! Bất lực khi không thể quay đầu! Một tình yêu dịu dàng, chở che và vị tha, nhưng lòng tin không được chấp nhận trong thế giới của tranh giành, của tham vọng, của quyền lực và của máu!

Ba con người, ba tính cách, ba số phận. Nhưng sinh ra đều được trao cho một mục đích để đoạt lấy: Vị trí thừa kế băng đảng mafia của cha! Điều kiện đặt ra là: “ Ta tin chắc rằng sau này con bé sẽ trở thành cô gái mà bất cứ một thằng đàn ông nào cũng có thể “say” ngay từ cái nhìn đầu tiên! Ta sẽ để nó ở lại đây với các con! Lúc nó tròn 17 tuổi, ai trong các con có thể…tự tay giết con bé, sẽ trở thành người thừa kế của ta!”
Tình yêu, Quyền lực và Thù hận những mâu thuẫn sẽ đưa họ đến đâu? Sau giông tố, nắng sẽ lên hay sau giống tố là một giông tố khác? Máu đã nhuộm đỏ kí ức, hận thù đã reo rắc, đã hằn sâu. Liệu sau tất cả, tình yêu có chiến thắng? Chọn lựa nào để cuối con đường… ánh mặt trời sẽ xua đi bóng tối…

U ám nhưng không rùng rợn! Bí ẩn nhưng không quá phức tạp! Hãy đọc và chìm vào thế giới không bao giờ thuộc về bạn, nhưng chắc chắn sẽ cho trái tim bạn thật nhiều thăng bậc của cảm xúc, của tình yêu bạn nhé!

CHAP 1

CHƯƠNG I: KHỞI ĐẦU CỦA BÍ MẬT

Tiếng lưỡi dao xuyên vào da thịt… rợn người

Tiếng máu… rít lên…

…loang ra… đỏ thẫm…

Tiếng mưa…

Mưa!

Ào ào…

Xối xả…

Trắng xóa…

Hòa vào vị máu tanh nồng…

Thành phố Fensico, hai giờ sáng.

Tóc tách… tóc tách… tách… tách…

Tiếng nước mưa rớt đều trên sàn hành lang. Dãy hành lang rộng, dài hun hút, u ám và đâu đây nghe như đẫm mùi máu tươi…

Dọc hai bên hành lang là hai hàng vệ sĩ mặc vest đen, đeo kính đen cúi rạp cả xuống. Một người đàn ông trung niên cao to, vẻ đầy quyền lực tiến vào, những bước chân chậm rãi, dứt khoát, uy nghiêm. Đằng sau ông ta là một cô bé chừng 14, 15 tuổi, mái tóc dài ướt nhẹp nước mưa xõa xuống, chiếc váy trắng lết trên nền ướt sũng. Cô bé co rúm người vì lạnh, đôi mắt long lanh tội nghiệp cúi gằm xuống, bàn chân bé nhỏ khe khẽ bước…

Người đàn ông dẫn cô bé vào một căn phòng khách rộng thênh thang, được trang hoàng không khác gì nơi ở của một vị vua xa hoa. Đèn sáng trưng nhưng vẫn có cảm giác lạnh lẽo. Lạ lẫm. Cô bé cũng chẳng dám liếc nhìn thứ gì, cứ đứng trân trân, cúi gằm mặt.

Trên ba chiếc ghế bành là ba cậu con trai – ba thiếu gia của ông chủ băng đảng mafia khét tiếng, một trong những băng đảng bậc nhất phía tây thế giới.

– Gọi tụi con vào giờ này, định chạy loạn hả cha? – Cậu con trai đầu quẳng cuốn tạp chí Người đẹp xuống bàn, đứng dậy vươn vai.

Cậu thứ ba đặt cuốn sách xuống ghế, đứng dậy, cúi đầu chào:

– Chắc có chuyện quan trọng! Vụ Zack-cơ đêm nay thuận lợi chứ ạ?

– Con vẫn làm ta vừa ý nhất, Chấn Nam! Hai đứa ngồi xuống đi, ta có chuyện muốn nói.

Người đàn ông liếc nhìn chiếc ghế gần rèm cửa, nơi cậu con trai thứ hai đang dựa đầu ngủ, tai nghe mp3 hết sức bình thản, bất cần.

– Cha! Con bé kia chui từ xó nào ra thế?

– Chấn Khang!

– Biết rồi! Có gì thì cha nói nhanh đi.

Chấn Khang quay mặt đi vẻ hơi khó chịu, trong khi cậu em thứ ba thì nghiêng đầu, nhìn chăm chăm vào cô bé đứng cạnh cha.

– Thời gian tới ta sẽ rất bận. Ta sẽ sang Macao giải quyết lô hàng qua cảng, cho nên cho đến lúc ta về các con đừng gây chuyện… Hôm nay, xong vụ Zack-cơ, ta gặp cô bé này ở nhà kho, có lẽ là bị bỏ rơi. Ta đã từng nói thế nào?

– Kẻ bị bỏ rơi và không có khả năng tự lo cho bản thân thì cách giúp đỡ tốt nhất… là giết chết!

– Đúng! Nhưng lần này ta đã có một suy nghĩ khác…

– …?

– Ta tin chắc rằng sau này con bé sẽ trở thành cô gái mà bất cứ một thằng đàn ông nào cũng có thể “say” ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ta sẽ để nó ở đây với các con. Lúc nó tròn 17 tuổi, ai trong các con có thể… tự tay giết chết con bé, sẽ là người thay thế vị trí của ta.

Chấn Nam hơi rùng mình vì câu nói của cha. Còn Chấn Khang chỉ liếc mắt, khẽ mỉm cười vì những ý nghĩ độc địa nhất ẩn sâu trong lời nói ấy…

– Các con hiểu ý ta không?

– Kẻ có khả năng nắm quyền là kẻ chỉ tin vào chính mình và có thể nhẫn tâm với bất cứ ai, dù là người mình mang ơn hay người mình yêu nhất, thưa cha.

Người đàn ông quay người, vẻ nghiêm nghị không chút biến đổi:

– Về điểm này thì con giống ta, Chấn Khang… Hãy chăm sóc tốt cho con bé, nếu muốn… Ông trùm mafia bước đi không chút bận lòng…

Bước chân ông vừa qua khỏi ngưỡng cửa, đôi mắt cậu con thứ hai từ từ mở ra, lơ đễnh, chẳng để ý đến ai, cũng chẳng rõ có biết cha mình vừa đến không. Liếc xuống chiếc mp3, sắp hết pin, cậu đứng dậy rồi cứ thế đi ngang qua người anh trai…

Chấn Phong dừng bước ngay cạnh cô bé. Cô bé vẫn cúi gằm mặt, run lập cập vì lạnh. Một cái liếc ngang, một giây hoặc ít hơn… Phong sải bước tiếp, đôi mắt nhìn thẳng, vô cảm, như chẳng có chuyện gì, như tất cả xung quanh chỉ là không khí, lẽ đương nhiên phải tồn tại…

Chấn Khang cùng lúc bật đứng dậy, bằng vẻ chậm rãi đầy thích thú, cậu tiến lại phía cô bé, dừng đúng chỗ cậu em thứ hai vừa dừng… Vài giây suy nghĩ, Chấn Khang từ từ cúi xuống… gần hơn, rồi ghé sát vào tai cô bé:

– Mới chừng này tuổi đã thế này. Chắc lớn lên sẽ trở thành một người tình tuyệt vời!

Một nét cười thích thú hiện lên trên khuôn mặt cậu con cả. Cậu đứng thẳng người lại, bước đi… “Vậy thì ta sẽ chờ. Trước khi giết em, ta phải có được em cái đã.”

Chấn Nam đứng dậy, người cuối cùng bước lại phía cô bé.

Soạt!

Cậu cởi áo khoác ngoài, choàng lên người cô bé rồi từ từ ngồi xuống, hết sức dịu dàng… Chấn Nam rút chiếc khăn tay lau nước mưa trên khuôn mặt ngây thơ.

– Đừng sợ. Từ giờ, chúng ta sẽ là bạn nhé!

Chấn Nam đứng lên, kéo cổ áo choàng trên người cô bé lại, rồi khẽ nắm lấy tay cô bé, bước đi…

– Ta sẽ đưa em đến nơi ấy, theo ý của cha.

Cô bé cứ bước chân theo không suy nghĩ, chỉ có cảm giác ở cái nơi lạnh lẽo như đường hầm Địa Ngục này, chỉ có người con trai trước mặt cho cô sự an toàn. Tiếng mưa ào ào vẫn vọngđâu đây, cái lạnh thấm vào từng làn da thớ thịt, nhưng bàn tay người con trai ấy thì… thật ấm.

Hơn hai giờ sáng.

Dãy hành lang rộng và dài hun hút trong bóng tối, đèn đường sáng lên theo mỗi bước chân người đến. Không gian vắng lặng bỗng vang lên những hồi chuông. Cuối dãy hành lang là một chiếc cửa lớn. Chiếc cửa từ từ mở ra… Chấn Nam kéo theo cô bé, lặng lẽ bước từng bước chân chậm rãi.

Phía sau cánh cửa, hai dãy người xếp hàng dài lần lượt cúi đầu.

– Cậu chủ!

Nam khua nhẹ tay:

– Không cần giữ phép. Xin lỗi vì làm các em thức giấc vào giờ này.

– Không sao ạ. Chắc có chuyện gì nên cậu Ba mới đến lúc này. – Một cô gái chững chạc bước đến, cử chỉ hết sức nhẹ nhàng.

– Không có gì nghiêm trọng đâu. Ta đưa cô bé này đến chỗ các em thôi. Kiều Như giúp ta nhé!

– Cậu Ba! Cô bé này…

– Là cha ta mang về đấy. Từ giờ cô bé sẽ ở đây. Như trông nom cô bé hộ ta, được chứ?

– Sao cậu Ba nói thế. Em đương nhiên có trách nhiệm với người mới rồi. Cậu Ba cứ về nghỉ đi, cũng muộn rồi, cô bé này em sẽ lo cho.

– Em lúc nào cũng làm ta yên tâm.

Chấn Nam kéo cô bé kia lại phía cô quản gia. Cô bé kia dù chẳng hiểu mình sẽ sống thế nào ở cái nơi lạnh lùng và có gì đó rờn rợn này, nhưng có lẽ ở đây tốt hơn ở khu nhà kho dột nát ấy. Cô bé liếc mắt nhìn người con trai ấy quay đi, dẫu rất muốn giữ lại nhưng không thể…

“Chát”!!!

Cô bé quay phắt 90 độ, loạng choạng suýt ngã, vẫn chưa định thần lại để hiểu chuyện gì xảy ra sau cái tát trời giáng chẳng biết từ ai.

– Vào giờ này mà mày bắt cậu Ba phải mất ngủ và bọn tao phải tỉnh giấc hả con ranh?

Cả đám con gái dồn lại, nhìn cô bé đáng thương bằng những đôi mắt hình viên đạn. Đứng trước mặt cô bé là… cô quản gia có vẻ dịu dàng và đầy trách nhiệm ban nãy – Trần Kiều Như.

– Mày chui từ cống nước nào lên mà người ngợm thế này?

Cô bé có vẻ hiểu ra một chút vấn đề nên cúi gằm mặt, hai bàn tay nắm chặt.

– Đừng có nghĩ được cậu Ba mang đến thì mày qua mặt được tụi này. Từ giờ, mày sẽ làm việc dưới quyền của chị đây, cho nên, tốt nhất là biết điều một tí!

Như đưa tay nhẹ nhàng đẩy cằm cô bé lên, ánh mắt trong veo không một chút sợ hãi ngước theo. Như nghiến răng, rít lên:

– Còn với vẻ mặt ngây thơ giả bộ này của mày. Đừng có mơ mà ve vãn được cậu Ba, em ạ!

Dứt lời, cô ta quay phắt đi, khoanh tay, điệu bộ kiêu kì.

– Để nó nằm giường 105 với con bé nhí nhố đó. Chị không ưa nên các em liệu đường mà cư xử.

Hơn hai mươi nữ giúp việc cùng nhất loạt quay đi, bước theo cô quản gia.

– Bạn là người mới hả?

– …

– Nè, thay bằng nhìn mình bằng cái vẻ ngây ngô đó, tại sao bạn không nói gì đi? Mình tên Thụy An, chị Như bảo từ giờ bạn sẽ ngủ chung giường với mình, vì thế nên tụi mình kết thân nhé.

– …

– Mà bạn phải lau khô đầu và thay quần áo thì mới được vào ngủ đấy. Ướt rượt thế này. À, nếu không có thì mình cho mượn tạm quần áo nhé!

– …

– Mà bạn tên gì?… Sao cứ im lặng hoài vậy? Không nói được hay ghét mình?

Thụy An thở dài một tiếng chán nản, toan quay đi thì chợt khựng lại bởi tiếng nói phát ra. Cảm giác phải được suy nghĩ rất lâu, cảm giác như bất cần cái vô hình của thời gian. Tựa hồ… tiếng đàn phong phanh xuyên qua màn mưa…

– Hải Băng.

Khẽ khàng. Trong veo. Nhẹ như sương sớm. Tiếng nói làm tim An ngưng một nhịp.

– Bạn… tên Hải Băng? Hì, hay thế, Hải Băng nghĩa là ‘biển lạnh’ phải không?

An ghé mặt lại gần cô bé, ngón tay vuốt những sợi tóc mái sang bên, chăm chú nhìn.

– Mắt trong veo như biển, mái tóc dài như sóng và giọng nói nhẹ như sương. Bạn… xinh quá! Nếu An là con trai thì cũng mê bạn đến chết mất thôi. Hi hi.

An ghé tai cô bé mới đến thầm thì:

– Chị Như ghen với bạn đấy. Chị ta giỏi giang nhưng xấu tính lắm. Cậu Ba thân thiện với mọi người, nhưng chuyện khoác áo cho người lạnh thì “zero” nhé. Nếu bạn lấy lòng được cậu Ba thì chị Như sẽ điên lên lồng lộn cho mà coi. Nhưng dù sao ở cái nhà này tốt nhất nên theo ý chị ta nếu muốn sống bình yên. Còn nữa, bạn phải biết cái biệt thự hơn 1000m2 này có ba ông hoàng đẹp trai mà bất kì kẻ nào cũng phải phục tùng: cậu Cả Lâm Chấn Khang, cậu Hai Lâm Chấn Phong, và cậu Ba Lâm Chấn Nam. Hơn hết, có ba điều cấm kị bạn cần nắm rõ: ve vãn cậu Ba trước mặt chị Như, làm phật ý cậu Cả và… chạm vào người cậu Hai. Nếu phạm phải một trong ba điều theo cách này hay cách khác, bạn sẽ sống không bằng chết!!!

An hất tóc, đủng đỉnh quay đi, chẳng cần biết cô bạn kia lo lắng hay ngạc nhiên.

– Đừng nghĩ An nhiều chuyện. An muốn tốt cho bạn thôi. Ở cái chốn địa ngục này giúp đỡ nhau là tốt mà.

An đi rồi, cô bé kia vẫn đứng đó. Và tuyệt nhiên không một chút vẻ quan tâm, ngạc nhiên hay sợ hãi. Lặng yên. Suy nghĩ điều gì thì chỉ có cô bé biết.

Hơn năm giờ sáng.

– Mấy giờ rồi mà mày còn ngủ? Chây lười thế à?

Hải Băng giật mình tỉnh giấc sau tiếng chửi the thé của một cô giúp việc. Băng đứng dậy, dụi mắt.

Bộp! Cả bộ đồ làm bếp bay thẳng lên đầu cô bé 14 tuổi.

– Mặc vào rồi ra làm việc đi!

Giọng nói chanh chua của cô giúp việc chẳng làm Băng khó chịu. Cô bé cầm bộ đồ giúp việc lên, chợt nhận ra nó lấm lem rất nhiều vết mực. Chắc là có người bày trò. Băng không quan tâm, chậm rãi đi thay đồ.

– Gần bảy giờ rồi. Nhanh lên nào.

– Yến! Món salad xong chưa? Mang ra đi!

– Dạ! Xong rồi chị.

– Nhanh lên! Đổ nước thừa trên kệ đi! Gớm quá!

– Vâng!

Phặc – Oái – ào…..

Nửa chậu nước đục ngầu hắt lên người Hải Băng, cô bé đang tỉ mẩn lau chén đĩa.

– Ồ! Chị không may. Ráng chịu nha em.

An cùng lúc chạy lại, vẻ khó chịu:

– Thế này mà không may gì. Đường thì rộng thênh thang thế. Cố tình thì chị nhận quách cho nhanh.

– Im đi con ranh. Chuyện mày à? – Quay sang cô bé mới đến – Còn mỗi bộ đồ này thôi nên em ráng mặc đến tối giặt nha. Lần sau thì phải tránh đi lúc chị qua đấy!

Cô giúp việc quay đi, liếc nhìn Kiều Như vẻ lập được công lớn. Như khẽ cười…

Hải Băng chẳng cần nghĩ xem người ta có phải cố tình hay không, lại tiếp tục lau chén đĩa.

– Cậu chủ! Chúc một buổi sáng tốt lành!

Cả dãy người giúp việc đồng loạt cúi xuống khi Chấn Nam bước vào phòng ăn. Chỉ có Hải Băng chẳng hiểu gì cứ đứng thẳng vẻ ngơ ngác.

– Không cần giữ phép đâu. Chúc các em một buổi sáng tốt lành.

Chấn Nam nở một nụ cười thân thiện, chợt liếc nhìn cô bé cuối hàng, mỉm cười. Hải Băng gặp ánh mắt dịu dàng ấy, liền đưa mắt đi chỗ khác.

– Cậu Ba lúc nào cũng lịch sự thế đấy! – Thụy An đứng cạnh khẽ đẩy tay cô bạn. – Ở đây thì nhiều nàng chết mê chết mệt. Khổ, nhưng An lại dính phải tình yêu sét đánh với người khác mới chết chứ. Mà bạn có choáng không? Mỗi bữa sáng mà làm thức ăn như cho cả tuần thế đấy. Chỗ này chỉ cho ba ông hoàng dùng thôi. Thực ra thường chỉ có mỗi cậu Ba ăn sáng, cậu Cả thì hiếm còn cậu Hai thì tuyệt nhiên không.