Bước Chân Cho Nụ Cười

Bước Chân Cho Nụ Cười da hoan thanh truyen dai  Lãng mạn Hài hước

Bước Chân Cho Nụ Cười

Tên tác phẩm: Bước Chân Cho Nụ Cười
Tên tác giả: Trà My
Warning: Không
Casting:
Ốc Sên (13 tuổi): Một cô bé giàu có, con của một đại gia bất động sản, theo học tại một trường THCS tốt. Thế nhưng cô bé lại bị ghét bởi vì cô bé xấu xí, học hành bình thường và đặc biệt rất dốt Thể dục, nhất là môn chạy. Vì thế cô bé được gọi là Ốc Sên, tính tình của Ốc Sên còn yếu đuối và hay khóc như là trẻ con.
Báo Đốm (15 tuổi): Là học sinh cuối cấp của trường (lớp 9), không chỉ đẹp trai, học giỏi, Báo Đốm còn được chú ý bởi tài chạy nhanh như con báo đốm. Trở thành vận động viên điền kinh cũng là ước mơ của cậu. Cậu được chú ý vì có một nụ cười rất đẹp, rạng rỡ như ánh nắng.
Ngựa Đua (13 tuổi): Bạn cùng lớp với Ốc Sên, đối thủ của Báo Đốm vì tài chạy như ngựa đua của mình. Cậu bé rất xấu tính, thường hay bắt nạt Ốc Sên.
Bây giờ mới là nhân vật chính nè, cái trên chỉ là giới thiệu hồi nhỏ thôi!!!
Phạm Vân Hoa (19 tuổi): Biệt danh Ốc Sên chính là biệt danh của cô bạn này. Dù rằng hồi nhỏ là một Ốc Sên xấu xí nhưng lớn lên Hoa xinh đẹp hơn người, ngây thơ và hiền lành nhưng bên trong lại chứa đầy sự mạnh mẽ và ước mơ. Vì vẫn chạy chậm như Ốc Sên nên cô lại càng ước mơ về một nữ vận động viên giỏi. Không thích bị coi khinh vì nhà giàu, cô thường giấu thân phận mình. Và định mệnh lại đưa cô đến gặp hai con người đó…
Võ Mạnh Duy (21 tuổi): Anh chính là Báo Đốm của ngày xưa, càng lớn anh lại càng đẹp trai, khôi ngô như một thiên thần, và ước mơ được chạy của anh không bao giờ dập tắt. Thế nhưng, ước mơ cháy bỏng ấy luôn có biết bao chông gai ở phía trước, chông gai khiến anh đánh mất ký ức, đánh mất nụ cười ngọt ngào để biến thành một con người lạnh lùng nóng nảy, cho đến khi anh gặp lại cô…
Phan Hoàng Duy (19 tuổi): Chắc bạn đoán ra ai rồi chứ, chính là cậu Ngựa Đua xấu xa ngày nào. Vẫn rất tuấn tú, vẫn chạy rất nhanh, nhưng hầu như Hoàng Duy lớn lên lại là một con người khác. Cậu năng động trên đường chạy đua, hiền dịu với cuộc sống bên ngoài, đặc biệt là với cô…
Nguyễn Kiều Nga (18 tuổi): Xinh đẹp, yêu Thể thao, cô cũng là người gây nên một câu chuyện “Chờ anh trong cơn mưa” giữa Hoa và một chàng trai tên Duy (nhưng Duy nào thì đọc sẽ biết ^^). Để hiểu câu chuyện đó là chuyện gì mời cả nhà nghe ca khúc “Chờ anh trong cơn mưa” – Thùy Chi.
Và có thể nhiều nhân vật khác…
Lời tác giả: Tham gia vào Zing 4rum không lâu, Trà My mới có được tác phẩm đầu tiên là “Những Bông Hoa Mùa Hạ”. Tuy rằng không có lượt xem ngất ngưởng trăm triệu, những lời bình luận dài dằng dặc nhưng fic đã thành công hơn T.My tưởng tượng, nhận được những lời ủng hộ tích cực từ nhiều bạn mà giờ T.My đã rất thân. Mong rằng tất cả mọi người sẽ ủng hộ fic mới của T.My, và cùng tập thể dục thể thao với truyện mới này nhá!!!
BƯỚC CHÂN CHO NỤ CƯỜI
Có thể, người con gái ấy hơn em rất nhiều
Có thể, ký ức của anh đã hoàn toàn đánh mất em
Nhưng cho dù thời gian có trôi qua
Anh vẫn mãi là con người của ngày xưa em đã nhớ
Vẫn có ước mơ ấy, có niềm tin ấy
Anh không biết, nhưng chỉ em mới biết bí mật của anh
Nhưng anh không cần để ý đến em
Anh hãy chạy đi, hãy tiếp tục chạy thật xa
Chạy đi tìm một nụ cười
Nụ cười mà anh đánh mất
Đừng bao giờ lo anh sẽ vấp ngã giữa con đường
Vì em nguyện là bước chân cho nụ cười của anh
Em sẽ ngã, sẽ đau thay anh
Để nhìn thấy anh mỉm cười hạnh phúc
Đó cũng là hạnh phúc thực sự của em!
CHƯƠNG 1: ỐC SÊN, BÁO ĐỐM VÀ NGỰA ĐUA
Story 1
“Nhanh lên! Cả lớp đang chờ em đây này!!!” – Tiếng thầy giáo thể dục quát to.
Hoa thở hổn hển, cố gắng chạy đến nơi. Ôi trời ơi chết mệt mất! Nhưng nếu không chạy đến nơi thầy thể dục cũng giết chết nó thì biết sống kiểu gì kia chứ?
3 phút 58 giây! Kết quả kiểm tra chạy tiếp sức của Hoa làm nó đau đớn.
Con gái chỉ cần chạy có 3 vòng thôi, đứa nào quá 1 phút là quá chậm rồi, Hoa đúng là nỗi tự hào của ốc sên và rùa, những con đó khéo còn phải gọi Hoa là cụ tổ!
“Hoa, ngày nào thầy cũng luyện tập cách chạy bộ cho em, thế mà sao em chạy có 3 vòng cũng phải cần đến gần 4 phút thế này hả? Em muốn đúp lớp vì môn Thể dục đấy à? Cả cái môn này của thầy không một động tác nào em ra hồn cả!” – Thầy tức quá mắng xa xả.
“Dạ em…” – Hoa cúi gằm mặt.
Cả lớp đứng đó cười như nắc nẻ:
“Thầy ơi thầy mắng làm gì, tội bạn ấy lắm! Thầy mắng thì lại càng chạy chậm hơn đấy!”
“Lúc nhìn nó chạy tao không thể nhịn nổi cười!”
“Có loại con gái gì giống nó không? Đã xấu rồi lại còn chậm chạp!”
“Này, đi cắm đất nhiều quá nên quên cả chạy rồi à? Haha có bao nhiêu tiền tỷ rồi, mau chia cho mọi người đi chứ? Hahahahaha!!!!”
Nghe những lời đó Hoa lại cảm thấy tức giận. Nó cúi gằm mặt xuống.
Một đứa bước ra:
“Này lại giận đấy à? Chê thế đúng rồi lại còn…Haha!!!!”
Còn ai vào đây nữa! Kẻ này chỉ có thể là Hoàng Duy, được gọi với biệt danh Ngựa Đua. Bởi vì cậu ta là đứa chạy nhanh nhất lớp, không những thế còn đẹp trai tuấn tú. Nhưng cậu ta rất khinh Hoa, mỗi khi nó chạy cậu ta là người cười đầu tiên. Hoa tức vô cùng. Nó chạy vụt ra vườn trường ngồi khóc. Hình như đang có lớp nào đó làm vườn ở đây, Hoa đành ngồi cạnh một bụi cây, cứ thế khóc cho đỡ tức.
Hoa không biết vì sao sinh ra nó lại kém cỏi như thế, cái gì nó cũng không bằng mọi người. Chỉ được cái là nó giàu. Bố nó là đại gia bất động sản, kinh doanh lớn tiền tỷ, suốt ngày đất đai, nhưng nó giàu nên ai cũng nghĩ nó kiêu ngạo và bạn bè đều khinh thường nó. Nhưng nếu chỉ vì giàu có mà khinh thì không vấn đề, đằng này hình như nó mang tất cả những cái xấu trên đời! Ngoại hình nó đâu đẹp đẽ gì? Một con bé vừa đen, vừa xấu, giàu có mà ăn mặc luộm thuộm, đầu tóc rối bù. Học hành thì bình thường, chỉ được cỡ Học sinh tiên tiến, đặc biệt là môn Thể dục, nó kém hoàn toàn, năm nào cũng trung bình 5 phẩy 6 phẩy.
Càng nghĩ nó lại càng tức thêm.
“Ủa chỗ này đang làm vườn, ai mà mà lại ngồi ở đây vậy?” – Giọng nói lạ vang lên khiến Hoa giật mình.
Đó là một cậu học sinh cao lớn, đang xắn quần xắn áo, tay thì vẫn cầm xẻng trồng cây nhưng cái phong thái của cậu nhìn cũng đủ biết đó là một cậu học sinh rất khỏe. Hoa xấu hổ quá, trông hắn ta dữ dữ, hay là sao đỏ nhỉ, có ghi tên mình không ta? Vội vàng đứng dậy, nó lau nước mắt. Cậu học sinh đó đã nhìn thấy mặt nó, vội kêu lên:
“Vân Hoa ở lớp 7C đó hả?”
Hoa giật bắn mình:
“Sao cậu biết tên tớ?”
“Danh tiếng nổi nhất trường về độ ốc sên rùa bò còn gì?”
Hoa buồn rười rượi, lại thêm một kẻ đồng minh với lớp mình. Mắt nó lại đỏ lên.
“Bị chê thế cũng đã ngồi khóc, lại còn khóc một mình nữa! Sao không ra khóc bù lu bù loa với chúng nó đi, hoặc là tiếp tục tập chạy cho vượt qua mọi người đi chứ?” – Giọng nói tiếp tục.
Hoa càng ngỡ ngàng thêm. Một lời nói sao nghe “triết lý” như nhà bác học vậy. Rốt cuộc cậu ta là ai mà tốt thế nhỉ? Lần đầu tiên có người khuyên bảo mình.
“Nhưng cậu là ai?”
“Không biết sao?” – Cậu ta hỏi lại.
Hoa cứ cúi gằm mặt xuống không dám ngẩng lên, tất nhiên là không biết rồi. Nhưng mình đang lấm lem mặt mũi thế này, làm sao mà dám ngẩng nhìn ai?
“Mạnh Duy, lớp 9A!”
Hoa tưởng có sét đánh đoàng một cái!
Nó ngẩng mặt lên, kệ xác mặt mình còn lấm lem nước mắt….
Qua đôi mắt bị mờ đi bởi những giọt nước, Hoa nhìn thấy trước mặt mình là một gương mặt đẹp đến hoàn hảo. Làn da khỏe mạnh, nét mặt vẫn có đôi chút trẻ con nhưng cũng rất “đàn anh”, sống mũi thẳng tắp khác hẳn cái mũi thấp tẹt lè tè của Hoa, một đôi mắt không phải là hút hồn nhưng dường như có một tia sáng rất lớn trong đó có thể nhìn thấy mọi thứ.
Hoa như chết điếng người. Không phải là vì vẻ đẹp trai tuyệt vời này mà là do người trước mặt nó chính là…
Bỗng có tiếng thầy thể dục gọi:
“Mạnh Duy, ra đây thầy nhờ tí! Cả Hoa nữa, sao lại chạy ra đấy thế hả?”
Mạnh Duy và Hoa cùng chạy ra chỗ thầy. Hoa thì chạy rõ chậm không phải vì nó chậm mà nó sợ lũ bạn lại trêu. Nhưng không ngờ chẳng ai nói gì nó cả. Bởi vì tất cả đã dán mắt vào cậu học sinh Mạnh Duy kia. Nhất là lũ con gái!
Thầy giáo nói to nhỏ gì đó với Mạnh Duy rồi quay ra cả lớp:
“Sắp có Giải báo Hà Nội mới rồi, các em phải tập chạy chuẩn hơn nữa, lớp ta chạy chưa được đâu! Bây giờ thầy mời bạn Duy đến chạy mẫu cho chúng ta. Cả lớp, đặc biệt là Hoa, căng mắt ra mà nhìn!”
Cả lớp phấn khởi cứ kêu ầm lên:
“Anh Duy, mau chạy cho tụi em xem đi!!!”
Mạnh Duy hơi nhếch mép cười, đưa mắt nhìn một lượt cả lớp rồi bắt đầu đi tới vạch xuất phát. Hoa cũng đứng đó, lồi cả mắt ra để xem. Nhiều đứa khinh bỉ nhìn nó, nó cũng không nói được gì bởi vì…
Mạnh Duy cúi người xuống lấy đà, cái động tác chuẩn bị ấy của cậu cũng khiến cho cả lớp lác mắt vì quá đẹp, chứ không phải cái kiểu chổng mông khi thì rõ cao khi thì rõ thấp như chúng nó.
“BÍP!!!” – Thầy giáo thổi còi.
Mạnh Duy đẩy người ra phía trước, bắt đầu chạy. Lúc đầu cậu chạy chậm chứ không hề chạy nhanh vì sẽ tốn sức. Vì đang làm vườn nên Mạnh Duy có xắn quần áo lên, chạy càng dễ, đôi chân dài khỏe khoắn mỗi lúc càng tăng tốc độ với kĩ thuật chuẩn xác từng milimet khiến cho Hoa cũng phải há hốc mồm. Cả lớp reo lên:
“Trời ơi giỏi quá!!!”
“Báo Đốm cố lên, giỏi thật đó!!”
“Anh ơi chậm chút đi em hít bụi của anh mất rồi nè!!!”
Vụt vụt vụt!! Hoa không còn mắt đâu mà nhìn nổi nữa.
“OK, vòng thứ 5 rồi! Dừng thôi Duy!” – Tiếng thầy gọi.
Bụi cứ bay khắp mắt Hoa, cuối cùng thì Duy cũng dừng lại. Mồ hôi ròng ròng trên người, nhưng hầu như cậu không thở hổn hển hay ngồi xuống, vẫn đi đi lại lại quanh đó. Thầy giáo nhìn đồng hồ bấm giờ:
“59 giây!”
Cả lớp 7C như nổ tung:
“Cái gì cơ ạ??? 59 giây chạy hết 5 vòng!!!????”
“Siêu nhân, siêu nhân!!!”
Hoa mắt chữ A mồm chữ O, không thể biểu lộ nổi cảm xúc nữa, cứ thế trơ trơ ra nhìn cậu học sinh đang đứng đó hãnh diện vì thành tích.
Đây là lần đầu tiên Mạnh Duy chạy mẫu cho lớp 7C nhưng cả trường đều đã biết đến cậu với biệt danh Báo Đốm. Trùng tên với Hoàng Duy – Ngựa Đua và cả hai đều là đối thủ đáng gờm trên con đường chạy đua. Mạnh Duy và Hoàng Duy đều chạy rất nhanh, nhưng đây có thể là lần đầu tiên Mạnh Duy chạy cho cả lớp 7C xem cũng như cho Hoàng Duy xem, đa số Mạnh Duy hay đi thi ở bên ngoài nên ít người chiêm ngưỡng được tốc độ tựa báo đốm của cậu, thậm chí có thể bằng báo gepa mất!
Hoa quay sang Hoàng Duy, cậu đang chằm chằm nhìn Mạnh Duy.
“Sao vậy? Thấy người ta chạy nhanh quá nên ghen tỵ đó à?” – Được dịp trả thù cậu ta rồi.
“Ừ ghen tỵ, nhưng người ghen tỵ phải là cậu chứ nhỉ? Cái đồ Ốc Sên chạy bao năm nay cũng không khá lên bằng Rùa!” – Hoàng Duy tức giận khi bị chọc tức.
Nhưng rõ là cậu ta đang ghen tức kìa! Đúng rồi, ngựa làm sao chạy nhanh bằng báo chứ? Hoa cười thầm trong bụng, không dám cười to.
“Cám ơn em, Mạnh Duy! Giờ em có thể về lớp rồi!”
“Vâng ạ!” – Mạnh Duy bước về phía vườn trường.
Cả lớp cứ gọi với theo:
“Anh Duy, chào anh!!”

- Bạn đang đọc truyện tại www.TruyenTeen.vn -