Chỉ Có Thể Là Yêu

- Là con trai của cô ấy đấy.- Anh cố làm ra vẻ thản nhiên.- Tên nó giống tên con hồi bé, Bin.
- Vậy à? Trông nó đáng yêu quá! Con gặp nó rồi à?
- Có gặp vài lần rồi ạ.
- Ừm… thôi mẹ lên phòng nghỉ đây. Con cứ suy nghĩ kĩ lời đề nghị của mẹ đi, mẹ nghĩ con nên về đây thì hơn.
Bà Liên nói và đi lên phòng, bỏ mặc lại cậu con trai lại với hai đứa cháu.
6. Long không cần gõ cửa văn phòng mà mở cửa đi thẳng về phía bàn làm việc của mẹ mình, phó chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Lotus. Một người đàn ông cũng đang ngồi đó chờ mẹ anh kí một cái giấy gì đó, hình như là giấy chuyển khoản.
- Chào anh…- Anh ta đứng dậy, luống cuống bắt tay anh.
Long lạnh lùng chào lại.
- Con ngồi đi, mẹ nghĩ mẹ có vài tin quan trọng muốn nói với con.
- Về chuyện gì ạ? Con vẫn làm tốt nhiệm vụ của mình đấy chứ?
- Tất nhiên… Mẹ gọi con đến vì việc riêng của con thôi.
- Nếu là việc lập gia đình thì con không còn gì để nói.
- Tất nhiên là không. Là chuyện của Thảo Nhi và đứa con trai của nó.
Long kinh ngạc nhìn mẹ anh, không biết bà đang có ý định gì nữa.
- Đây là thám tử của văn phòng thám tử Trần Vương. Mẹ nói thế chắc con hiểu vai trò của anh ta rồi chứ?
- Mẹ điều tra về cuộc sống của cô ấy.- Anh giận dữ.
- Mẹ biết con sẽ phản ứng như thế. Mẹ cũng không muốn làm điều đó. Nhưng sau khi xem xong đoạn phim về thằng bé Khánh Nam đó, mẹ buộc phải hồ nghi thân thế của nó. Mẹ nghĩ nó là con trai của con.
- Con…trai con?- Anh sửng sốt hỏi lại.
- Anh Long… tôi đã mất hơn nửa tháng để điều tra tất cả về cậu bé đó. Cậu bé đó tên đầy đủ là Trịnh Khánh Nam, lấy theo họ của mẹ là cô Trịnh Thảo Nhi. Cậu ấy sinh ngày 24 tháng 7, nghĩa là khoảng gần 10 tháng sau khi cô Trịnh Thảo Nhi rời khỏi đây. Đến 3 tháng sau cô ấy mới gặp anh Nguyễn Thanh Giang nên không thể cho rằng cậu bé kia là con của anh Giang được.
Long gần như chết lặng trước những lời mà gã thám tử kia nói. Bà Liên tiếp:
- Mẹ không hiểu tại sao con lại không nhận ra một điều rằng Khánh Nam chính là hình ảnh thu nhỏ của con khi con còn bé.
Bà đặt hai tấm ảnh ra trước mặt anh. Một tấm ảnh cũ kĩ, chính là anh hồi còn bé, và một tấm ảnh còn rất mới, chụp cận cảnh bé Bin. Anh giật mình nhận ra hai đứa trẻ trong hai tấm ảnh, dù là hai người khác nhau, nhưng không khác gì anh em sinh đôi.
Bà Liên mỉm cười:
- Hai mẹ con nó hiện đang ở khách sạn Hoa Đà Lạt, con hãy đến gặp đi. Thằng bé đó cần một người cha. Con cũng biết là chị dâu con không thể sinh thêm được từ sau khi sinh hai đứa Vân Anh và Mai Anh nên gia sản này sau cũng cũng là của con trai con. Đó cũng là lý do mẹ muốn con nhanh chóng yên bề gia thất.
- Mẹ…- Anh vụt đứng dậy- Con đi luôn đây, mẹ giải quyết giúp con mấy việc ở Hà Nội nhé! Nhất định con phải đưa được mẹ con cô ấy về.
Bà gật đầu. Anh đi nhanh ra cửa mà quên không chào gã thám tử đang ngồi đợi nhận tiền công nữa.
*
Xuống sân bay, Long về công ty lấy xe rồi lái thẳng đến khách sạn Hoa Đà Lạt. Suốt cả chặng đường dài từ Hà Nội vào đến đây, anh cứ hồi hộp mãi, suy đoán mãi và mong đợi nữa. Hạnh phúc có thể đến với anh bất ngờ vậy sao?
- Xin lỗi, tôi muốn gặp cô Hoàng Dương.- Anh nói ngay với người đứng ở quầy lễ tân.
- Xin lỗi, chị Dương đang bận tiếp khách, anh có hẹn trước không ạ?
- Không, nhưng tôi muốn gặp cô ấy ngay, chuyện rất gấp.
Nhìn gương mặt đẹp, lấm tấm mồ hôi của anh, cô gái mỉm cười:
- Vậy anh chờ một lát. Khi nào chị ấy tiếp khách xong tôi sẽ báo lại cho chị ấy biết. Anh tên gì?
- Hải Long…
- Anh có thể ra quầy cafe và uống chút gì đó trong khi chờ đợi,
- Cám ơn.
Phải đợi đến 30 phút sau, cô gái làm ở quầy lễ tân mới báo anh rằng quản lý khách sạn Hoàng Dương đồng ý gặp anh.
Khi anh vào phòng, Thảo Nhi đang ngồi đợi anh ở bàn uống nước với một vẻ mặt có thể nói là căng thẳng.
- Anh tìm em có…
Cô chưa nói hết câu, anh đã chộp lấy vai cô, siết mạnh và hỏi:
- Tại sao lại giấu anh? Khánh Nam là con trai anh đúng không? Tại sao em lại không cho anh nhận con, không cho nó nhận ba? Em trở thành người nhẫn tâm như thế từ bao giờ vậy?
Thảo Nhi vội đẩy anh ra, lùi lại, nói bằng giọng nghiêm chỉnh:
- Xin lỗi, xin anh hãy nghiêm chỉnh một chút. Chúng ta đều đã có gia đình rồi…
- Nó không phải là con của anh ta, tại sao em cứ phải khẳng định một điều vô lý như thế?
- Nó không phải con anh Giang, nhưng cũng không phải con anh. Nó chỉ là con của em thôi. Anh không phải ba nó đâu?
- Thế ba nó là ai?- Anh hét lên, cảm giác thất bại một lần nữa ôm chặt lấy anh.- Rõ ràng nó rất giống anh, người ngoài nhìn vào ai cũng khẳng định nó là con anh, tại sao chỉ có mình em phủ nhận điều đó?
- Nếu chỉ nói rằng nó là con anh vì nó giống anh thì anh nhầm rồi. Anh cũng giống dì Lan, nhưng rốt cục anh có phải con đẻ của dì ấy đâu…
- Em…nói cái…gì?- Anh thở hổn hển hỏi lại.
- Xin lỗi, em đã nói nhiều rồi. Việc này anh nên về hỏi lại mẹ anh.
- Em nói là anh không phải con đẻ của dì anh? Vậy tất cả là thế nào? Em nói đi. Anh sẽ điên lên mất- Anh ôm lấy đầu, ngồi xuống ghế rên rỉ.- Là sao? Ai mới là mẹ anh? Còn lá thư đó thì sao?
Thảo Nhi cũng suýt phát hoảng vì thái độ của anh. Cô lúng túng ngồi xuống phía đối diện anh.
- Thực ra, em đã biết chuyện này lâu rồi, nhưng em chưa lựa được cơ hội nói với anh thì đã xảy ra những chuyện khác. Mọi chuyện thế nào anh nên về hỏi lại mẹ anh. Mẹ anh là người rõ nhất chuyện này. Đến giờ em phải đến lớp đón bé Bin rồi.
Cô nói và tiễn anh ra khỏi phòng, nhưng cô còn nhìn theo xe anh mãi cho đến khi khuất từ khung cửa kính phòng làm việc của mình. Một giọt nước mắt mặn chát rơi vào khóe miệng cô.
*
- Nhi đã nói cho con nghe chuyện đó sao?- Bà Liên rùng mình hỏi qua điện thoại khi cậu con trai nằng nặc đòi gặp bà khi bà đang có cuộc họp quan trọng với hội đồng quản trị.
- Không, cô ấy nói con hãy về hỏi mẹ. Bây giờ con hỏi mẹ, dì Lan có phải là mẹ đẻ con không?
- Nhi có kể cho mẹ nghe về việc con nhặt được lá thư đó và cả việc bấy lâu con vẫn đinh ninh rằng con là con trai của dì Lan. Phong à, cái tên này là do mẹ đặt cho con ngày con chào đời trong bệnh viện, sau chín tháng mẹ mang nặng đẻ đau con. Con là con trai của mẹ.
- Vậy còn lá thư… ?- Anh run run hỏi.
- Dì con và mẹ đều cùng mang thai một thời gian, tính ra nếu đứa bé đó có duyên số, thì con đã có một người em họ sinh cùng tháng cùng năm rồi. Nhưng nó xấu số, đã chết lưu trong bụng của dì con khi nó được 5 tháng. Dì con đã bị shock nặng. Sau đó mẹ có một tâm nguyện, rằng khi con chào đời, con sẽ là con chung của chúng ta. Chính mẹ cũng ngạc nhiên là con sinh ra lại giống dì con vô cùng, cứ như định mệnh ấy. Dì con cũng vì thế mà rất yêu thương con. Mọi chuyện chỉ có thế thôi.
Long lặng im. Những gì anh nghe thấy quá sức chịu đựng của anh. Tại sao đến bây giờ anh mới được biết về sự thật này. Một đứa trẻ đã mang quá nhiều hoài nghi về thân thế của mình, để đến bây giờ, sau 20 năm lại biết đến một sự thật còn kinh khủng hơn. Anh cúp máy, chẳng buồn chào mẹ mình một câu nữa.
*
Đà Lạt, thành phố hoa, nơi ấp ủ thật nhiều mơ ước của Long, nhưng giờ đây nó giống như mồ chôn những kỉ niệm trong quá khứ, là nơi anh không hề muốn đặt chân trở lại. Anh sợ cái cảm giác một ngày tình cờ nhìn thấy Thảo Nhi sóng bước bên người chồng cùng con trai cô ngoài phố.
Trường đua xe mới bắt đầu đi vào giai đoạn khởi công, nên dù không muốn, anh vẫn phải có trách nhiệm đến giám sát. Anh không để tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến cả một dự án lớn thế này, một điểm nhấn trong sự nghiệp vừa mới bắt đầu của anh.
Một buổi sáng muộn, anh đang ở công ty thì người thư kí đem đến cho anh một bức thư gửi tay, không qua bưu điện. Ngạc nhiên, anh mở ra thì bên trong bì thư rơi ra sợi dây chuyền có chiếc nhẫn của bé Bin. Nội dung bức thư ngắn gọn:
«Con trai mày đang trong tay tao. Muốn gặp lại nó thì đến địa chỉ dưới đây gặp tao. Nên nhớ, mày phải đến một mình, không được đưa ai đi cùng, không được báo công an. Người của tao sẽ theo sát mày.»
Một giọt mồ hôi lạnh toát ra trên trán Long. Bé Bin bị bắt cóc và kẻ bắt cóc tưởng rằng anh là ba nó. Tại sao? Không phải một vụ tống tiền vì ngoài yêu cầu được gặp anh, chúng có đòi hỏi gì nữa đâu? Bọn này muốn trả thù anh sao? Là hành động của Trần Thắng Lợi ư?
Anh có nên báo cho Thảo Nhi và Giang không? Chắc giờ này họ đang hoảng hốt tìm con trai của mình lắm. Nhi chắc sẽ khóc nhiều lắm. Không. Anh phải cứu được con trai của cô.
Long nắm chặt tay lại. Anh đeo sợi dây chuyền lên cổ và đi ra khỏi văn phòng.
7. Lái xe ra khỏi thành phố 15km, rẽ vào một con đường đất đỏ bụi mù mịt, cuối cùng Long dừng lại ở một cái quán tranh ven đường theo chỉ dẫn. Cái quán đó là một hàng nước, giống một cái lán liêu xiêu tạm bợ. Người bán hàng, một gã đàn ông ngồi hút thuốc một cách thờ ơ. Còn một người khác trong quán, gã mặc áo ghi lê màu xám, là người mà trong tờ giấy đã nói sẽ đưa anh đến chỗ hẹn.
Bọn này là bọn nào mà có vẻ làm ăn chuyên nghiệp vậy? Long xuống xe, nhìn hắn. Hắn cũng chiếu tướng lại anh, rồi mới uể oải đứng dậy và ra hiệu cho anh đi theo.
Hai người đi lên mãi một con dốc cao và dài, xuyên qua cánh rừng thông. Anh không cảm thấy lo sợ, khi lúc này anh đang nghĩ mình sẽ giúp được gì đó cho Nhi. Mặc kệ Khánh Nam có phải là con trai của anh hay không, quan trọng là nó là con trai của người anh yêu, và anh sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá.
Khi đất đỏ đã lấm đầy gấu quần và đôi giày thể thao anh mới thay ra khi đến đây thì gã dẫn đường mới chịu dừng lại. Anh thấy mình đang đứng trên một mỏm núi đá, phóng tầm mắt ra phía trước là khoảng không bao la, phía dưới là một thung lũng toàn thông.
Tiếng khóc ra rả của Khánh Nam làm anh chẳng còn tâm trí đâu mà nhìn xung quanh nữa. Một gã đàn ông to đang ôm nó, mặt nhăn như bị khi thằng bé không ngừng giãy giụa, khóc đòi mẹ. Bên cạnh hắn, một gã khác, có lẽ là chỉ huy ở đây, đang đứng nhìn xuống phía dưới thung lũng.
- Đại ca, hắn đến rồi.- Gã dẫn đường lên tiếng báo.
- Ba… ba…- Khánh Nam với tay về phía anh, nó khóc ngặt nghẽo. Nhìn thằng bé mặt bỏ bừng lên, mặt mũi tèm nhem toàn nước mắt mà anh thấy xót xa trong lòng.- Ba ơi ba bế Bin. Bin không thích các chú này đâu…
Gã kia quay đầu lại, Long giật mình sửng sốt khi nhận ra đó là Cao Minh Duy, kẻ đã gây ra cho đời anh biết bao sóng gió. Anh có nằm mơ cũng không nghĩ ra chính hắn cầm đầu vụ này.
- Là mày…
- Phải… là tao. Tao mừng vì mày vẫn chưa quên tao.- Duy nhếch mép cười.
- Đưa Khánh Nam cho tao…- Anh gằn giọng, thằng bé vẫn đang khóc thét lên đòi anh.
- Cảm động quá nhỉ? Mày nghĩ tao mời mày đến đây chỉ để mày nói câu ngu xuẩn đó sao?
- Đồ ngu- Anh gắt lên- Mày nghĩ tao có thể rời khỏi đây khi trong tay còn ẵm theo thằng nhỏ à, trong khi bên mày có đến hai người. Đưa đứa nhỏ đây, mày không thấy nó khóc rát cả họng rồi à?
Duy liếc nhìn anh, phân vân, rồi hất đầu bảo bọn đàn em:
- Đưa thằng bé cho nó.
Như trút được gánh nặng, gã kia vội trao Khánh Nam cho Long. Nó ôm chặt lấy cổ anh, miệng mếu máo khiến anh cũng thấy thương nó, thấy đau như chính bản thân anh bị thương vậy.
Anh ôm lấy nó, vỗ nhè nhẹ lên lưng thằng bé, nó dần nín khóc, nhưng hai cánh tay nhỏ xíu vẫn ôm cứng lấy cổ anh. Anh liếc nhìn Duy, đôi mắt đầy căm phẫn:
- Mày bỉ ổi đến độ có thể mang một đứa trẻ con ra hành hạ thế này sao?
- Với mày, tao cần gì làm quân tử. Và vì nó xui xẻo làm con mày nên mới thế thôi.
Duy tiến gần hơn về phía anh, chân hắn hơi tập tễnh. Cái tật đó do chính tay anh gây ra vào cái ngày anh phát hiện ra hắn đã dàn cảnh để phá anh và Nhi, khiến hai người phải lìa xa mãi mãi. Chính vì cái vết thương đó mà anh đã trả giá cho 15 tháng tù.
- Mày cần gì ở tao? Mày muốn trả thù à? Thằng bé này với tao không quan hệ gì…
- Không can hệ gì.- Duy ngửa mặt cười- Thế mà nó gọi mày bằng ba sao?
- Nó là trẻ con, đâu có nhận thức được gì. Có người kêu nó gọi là ba thì nhất định nó sẽ gọi. Dù sao tao cũng đến đây rồi, mày muốn sao cũng được, nhưng tao cần mày hứa danh dự sẽ đem đứa bé này về đúng với gia đình của nó.
- Được thôi, dù sao tao cũng không bỉ ổi như mày, một đứa bé mày cũng đang tâm hại chết. Nếu mày chịu nhảy xuống dưới kia, tao sẽ mang trả đứa bé này cho mẹ nó. Có phải là mụ đàn bà bán hoa không nhỉ?
Long nhìn xuống phía dưới thung lũng, mồ hôi ướt đầm cả người. Gã Duy này nhất định muốn anh phải chết rồi. Anh hối hận là đã không nói lại việc này cho ai biết. Có bao nhiêu lần anh phải đối mặt với cái chết rồi, mà sao lần này anh lại chần chừ đến thế. Phải chăng vì giờ đây anh mới phát hiện ra những điều quý giá nhất trong cuộc đời anh, và anh lưu luyến không lỡ rời xa.

Từ khóa: chi co the la yeu, chi co the la yêu - tap 35, chi co the la yêu -tap 36, doc truyen chi co the la yeu, đọc truyện chỉ có thể là yêu

Bạn đang đọc truyện tại www.TruyenTeen.vn