Cô Dâu 17 Rưỡi

Cô Dâu 17 Rưỡi da hoan thanh truyen dai  Tâm lý   tình cảm Lãng mạn

Cô Dâu 17 Rưỡi


tên truyện:cô dâu 17 rưỡi
tác giả”Gia Gia”<
………………………………………….. ……
nhân vật:
-Hoàng Kim Gia,tên thường gọi là gia gia(hjjj,lấy tên mình cho hj),là tiểu thư gia tộc hoàng ngọc,một cô gái tài nằng,xinhddepj như”tiên nữa giáng trần”,thông minh,rất ôn nhu,biết nghe lời nhưng những thứ đó không thể đánh mất bản năng của ng phụ nữa…..???
rất thương nội và thương ck,…heeee,cuộc sống sau hôn nhan của cô đã xảy ra rất nhiều rắc rối:đau thương…có,ngọt ngào…có,nước mắt….rất nhiều…..liệu cô se và phải làm gì để đạt được hạnh phúc của mình…..
-Lăng Minh Long,tên thường gọi là windy,tên này chỉ có những ng thân đc gọi thôi
đẹp trai…có dư,hào hoa….còn bàn chắc…chả thế là chogia gia nhà ta đâu là gì,hjc
tinh’tình thì phải nói,cố chấp,ngang ngạnh….nhưng liệutinhf yêu của gia gia chúngta có đemanh trở về được không,mọi người chờ nhe’!
còn nhiều nhân vật #,họ xuật hiện sau nha
************************************************** ******8
***********************************************
chập 1:Hôn nhân và sự sắp đặt
Nó bước xuống khỏi giường,đi vào nhà tắm,nhìn vào gương,2 con mắt nó đỏ lòm,sâu hoắmkhuoon mặt hốc hác đi chỉ sau có một đêm suy nghĩ và mất ngủ.Nó chưa thể hoàn hồn đc,h đây đầu óc nó hoàn toàn trống rỗng,quay cuồn.Vì chỉ còn chính xác một tuần nữa nó đã là”hoa đã có ck,gái đã có chủ”(thương nà)
………………………………….
quay trở về 14h trc
*tại khách sạn karika
-what???????nội vừa nói j vậy ak,1 tuần nữ con sẽ kết hôn sao-nó nói to,giọng ngạc nhiên xen lãnthaats vọng-vẫn đề này nội đã bao giờ nói với con đâu,hơn nữa,năm nay con mới 17 tuổi mờ-nó cố tìm ra lí do để thuyết phục nội nó.
-gia gia,bình tĩnh đi nghe nội nói này con-tiếng nội nó từ tư,đều đều-nội biết năm nay con mới 17,nhưng không sao cả,với thế lực của 2 gia tộc chugns ta thì việc này có gì là khó đâu,con không phải lo-nội nó nói cứ như là lo nó nghĩ sẽ không làm được vậy ấy,hjc-hơn nữa,2 con cùng tuổi,kết hôn xong sẽ cùng nhau đi du hoc,chuyện hoc hành giúp đỡ lẫn nhau rất được đó gia gia-nội nó cầm tách trà nhấp 1 ngụm rồi nói tiếp-mà còn nữa,nội làm thủ tục chuyển con đến trường sky rồi,ngay ngày mai con sẽ đến đó cùng học với windy.
-tại sao nội lại làm thế,nội chưa từng hỏi qua ý kiến của con-gia gia nói trong tiếng nấc,nc mắt giàn giụa tỏ vẻ bất đồng kèm theo sự nài nỉmong nội nó có một chút thương cảmnhuwng chưa dứt lời nội nó đã nói tiếp
-việc này ta đã cân nhắc khá lâu rồi,2 bên họ hàng gia tộc rất hợp với nhau,windy là 1 chàng trai bản lĩnh,tốt bụng,là người”duy nhất”hợp với con-nội nhấn mạnh 2 từ”duy nhât”làm nó thấy đã hét hi vọng thật rồi,Nó không cam tâm,17 năm trời chưa 1 mảnh tình vắt vai,chưa biết mùi vị tình yêu thế anof,nó không thể trao gửi bản thân mình cho 1 người mà nó k hề yêu(ai biết được có yêu hay là phải dùng từ”quá yêu”,hoo).Nó vẫn nghe danh windy trên các phương tiên báo chí,ti vi,anh ta quá nổi tiếng,mới 17 tuổi đã trở thanhgf một nhà kinh doanh tài ba thứ thiệt,nhwung cũng không yits các vụ xicandal về việc “hào hoa”với nhiều nữ sinh,ca sĩ,diễn viên….Nó quyết không thể lấy 1 ng như thế đc,không thể đc.Nó bình tĩnh,nhìn về phía nội với ánh mắt ….thương nhất có thể,nũng nịu:
-Nôiiiiiiiiiiiii!-tiếng nội kéo dài cả tỉ kilomet ma giagia đến đau đầu,hjc(-nội nghĩ lại đi mà,con đời này sẽ không lấy ck đâu-vừa nói nó vừa chạy qua vòng tay ôm lấy cổ nội nó,má áp má nội nó lời nói hết sưc…sũng nịnh-con muốn cả đời ở bên nội kia,hjc,nội cugnx không muốn xa con phải không,,,con bit nội thuwong con nhất mà…hjjjj
-Gia gia ngoan,nội cũng thương con,nhưng vì hạnh phúc của con,nội không thể ích kỉ giữ con lại cho riêng mình được,nội tin chắc rằng con sẽ hạnh phúc khi bên cạnh windy-nội cầm tay nó ánh mắt ..van nài…vỗ vỗ vào mu bàn tay nó tỏ vè trấn an,sác mặt biến đổi chút ít nhìn đứa cháu nội mà lòng ông không muốn xa.nếu như các lần trc thì nội nó sẽ không đắn đo mà gật đầu cạ rụp,nhưng riêng chuyện này thì…..
Gia Gia rụt tay lại,nhìn nội nó rưng rưng mà,ánh mắt không 1 từ nào có thể diễn tả chính xác hết được,nó cầm túi,chạy thật nhanh ra khỏi phòng k quên”hét”lên một câu”con hận nội,con ghét nội,nội không thương con….”nó lao như bay ra chiếc xe mêcar đỏ thời trang,phi thật nhanh về nhà(nhưng không phải nhà đâu,giagia choáng ngập ràng cái nhà sao to bằng cả chúc cái nhà giagia thật luôn,hjc ),đóng cửa lại,nó nằm khóc mà không hề ăn tối,mọi người trong nhà(cả gia nhân nữa,vì nhà nó coi all đều là 1 mà,,hjjj,tốt bụng ghê luôn nha)đều lo lắng cho nó,thường ngày nó cười nói vi vẻ khi về nhà,vậy mà hôm nay…..không ai có thể giúp nó được…hjc,khổ thân
……………………….
*tại nơi khác:gia tộc họ lăng
Lăng Minh Khán vs all mọi ng trong nhà
-tuần sau sẽ là lễ đính hôn của windy với tiểu thư nhà họ hoàng,hoàng kim gia,tôi nói vậy để all mọi ng biết đường chuần bị trc.
all mọi người dường như đã biết trc nên không ai tỏ vẻ ngạc nhiên hay phản đối gì,nói đúng hơn là họ vui mừng khi thiếu gia nhà họ sắp kết hôn cugnf tiểu thư….đài các ….nhất đất nc,riêng chỉ có một người quá bất ngờ với tin này nên đã hét rất to,làm…..nứt cả toàn biệt thự,,,,(hjc,giagia nói hơi quá,,,hjjjjj)
-nội nói j vậy?tại…tại…tại sao cháu không hề biết trc chứ-giọng run run đầy bất ngờ
-thì h ta ns rồi đó thôi-ông Kha nhẹ nâng cốc trà nhâm nhj
-nhưng con k hề biết cô ta là ai,ng thế nào,có hợp vs con hay k….windy ns một hợ nhwung chưa hết thì bị ông Kha cắt ngang
-tiểu thư gia gia mà con k biết sao-ông nheo nheo mắt nhìn sâu mắt windy-ta k tin đc đó,nhưng không sao,nếu con không biết thì ta sẽ nói cho con biết-giọng ông lại từ từ,đều đều phát ra-gia gia là cháu nôi bạn thân ta,con bé rắt xinh,giỏi dang,hơn nữa,nó sau này sẽ là cánh tay đắc lực giúp cháu về vc phát triển sau này(thâm quá,hjc)
-nhưng quá đột ngột,con phản đối-windy mặt phừng phừng vì nóng giận-con sẽ không kết hôn vs cô ta,1 kiêut tiểu thư “NHÀM CHÁN”,nội đừng ép con-anh quả quyết dứt khoát và nhấn mạnh từng từ nhu tỏ ý phản đối nội anh(hjc,dám chưởi gia gia nhà mình là tiểu thư nhàm chán sao,tên này thật đấng ghét mà,chắc hắn ta chỉ thích những loại đàn bà lẳng lơ thôi,,,hjc hjc,khổ thân gia gia nhà mình…huuuu( )
ông Kha nhìn đứa cháu”*** xoong”,ý quên,*** tôn của mình,đưa tay ôm ngực trái vỗ vỗ(chắc bệnh tim oy,hjc,sợ quá)nhìn windy noi”cháu dám cãi lời nội sao…cháu…cháu…rồi ông ngã xuống ghế,mọi ng chạy nhanh lại chỗ ông,hjc,đúng thật,bệnh tim của ông lại tái phát rồi(troy,những ng giàu sao hay bị bệnh tim vậy cà)windy thất thần trong giây lát,nhanh chóng chạy lại đuổi hết mọi ng ra để ông đc thở,quỳ xuống xoa xoa ngực ông nói:
-nội thắng rồi,con đồng ý là đc chứ j(xí,làm như là hắn ta cưới gia gia nhà mình là điều khổ sở nhất vậy,hjc,ghét quá),nội đừng có xảy ra chuyện j cả nha,nôi….
………………………………………….. ……
*trở về hiện tại:
nó bước xuống lầu,nhìn vẻ mặt hốc hác ò nó mà ạ cugnx thương(giagia cugn vậy,hjc)thấy nội nó ngồi uống trà ăn sáng đọc báo ở phòng ăn,nó giận k thèm chào,định bỏ đi luôn thì bị nội gọi lại
-gia gia,con vẫn giận nội chuyện hwa sao?
-….-nó yên lặng k đáp
-con ăn sáng rồi đến trg sky đi,nội đã sắp xếp all cho con rồi
giờ thì nó buôn xuôi all thật rồi,ukm,nó sẽ nghe theo lời nội nó thôi
-vấng,con biết rồi-rồi nó ngồi xuống bàn ăn sáng nhwung chẳng an gì,chỉ uống 1 ít sữa ,sau 5′,nó đứng dậy chào nội rồi bước ra ngoài,lên chiếc xe quen thuộc tiến thẳng tới trường”sky”
………………………….
một chiếc xe thời trang đỏ mang nhãn hiệu mêcar nổi tiếng xuất hiện trước trường làm cho nhiều ánh mắt của hc sinh đổ dồn về,hơn nữa,từ trong xe bước ra một cô gái….phải nói sao nhỉ….tiên nữa giáng trần thì đúng hơn:da trắng,tóc đen nhánh tự nhiên được cột cao phía sau,cô mắc đơn giản 1 chiếc quần jean nhưng k làm mất đi nét đẹp của 1 nàng tiể thư đài các,chiwcs áo canh trắng cừng chiwcs cặp đeo ngang hông làm tăng thêm sức hút cho cô,càng ngày càng đông ánh mắt đổ về,ánh mắt ngưỡng mộ có,cảm mến có..và cả,…ganh ghét cũng không thiếu nhưng cô k quan tâm,vì đơn giản,cô là HOÀNG KIM GIA-cháu nội duy nhất của gia tộc họ hoàng cao quý.(hoo,vẻ đẹp trờ phú,tự tin lên ss gia gia)
cốc cốc cốc….
-mời vào!-nghe tiếng gõ cửa,hiệu trưởng trần lên tiếng mời vào,gia gia bc vào,chưa kịp nói j thì ông ta đã lên tiếng trc
-tiểu thư gia gia,tôi đã đc ngài chủ tịch trình bày về cô rồi,ngay bây giwof nếu k phiền mời tiểu thư theo tôi lên nhận lớp luôn-gia gia đã đc nội nó nói trc nhưng vẫn bất ngờ trc thái độ”thái quá”của ngài hiệu trưởng,nó ậm ừ gật đầu và theo ông
nó bc vào lớp trong rất nhiều ánh mắt nhìn,đây là lớp đặc biệt,tập trung những cậu chủ,tiêut thư của các dòng họ cao quý của cả nc,lớp chỉ gồm 25 hoc sinh(ca notaats cả những ng nầy thật sự giỏi giang,nhưng tính cách thì k thể biết trc đc
-chào tất cả mọi ng,tôi là hoàng kim gia,mọi ng thích có thể gọi tôi là gia gia cugnx đc,như thế tôi sẽ rất vui-vừa ns vừa khuyến mãi nụ cười”thiên thần”-mong mọi ng giúp đỡ nhiệt tình-cúi đầu 45 độ
kết thúc lời gthieeuj ngắn ngủi nhưng hàng loạt tiếng vỗ tay vang lên
-em sẽ ngồi cùng với thiếu gia LĂNG MINH LONG
chập 2:gặp gỡ
nó bước vào lớp trong rất nhiều ánh mắt nhìn,đây là lớp đặc biệt,tập trung những cậu chủ,tiêu thư của các dòng họ cao quý của cả nước,lớp chỉ gồm 25 học sinh(cả nó nữa các bác)tất cả những ng nầy thật sự giỏi giang,nhưng tính cách thì k thể biết trc đc
-chào tất cả mọi ng,tôi là hoàng kim gia,mọi ng thích có thể gọi tôi là gia gia cũng đc,như thế tôi sẽ rất vui-vừa ns vừa khuyến mãi nụ cười”thiên thần”-mong mọi ng giúp đỡ nhiệt tình-cúi đầu 45 độ
kết thúc lời giới thiệu ngắn ngủi nhưng hàng loạt tiếng vỗ tay vang lên.riêng chỉ có 4 “tiểu thư” và một”thiếu gia”ở phía cuối lớp thì không thèm vỗ tay,họ tỏe ra chẳng cần bận tâm đến sự tồn tại của nó,ngược lại mấy”tiểu thư”còn nhìn nó bằng những ánh mắt kinh khỉnh khó chịu mà cất lời”vàng ngọc”
-xí,tưởng thế nào,nhìn cũng chẳng hơn mấy dứa dân thường
một”tiểu thư”có vẻ như là….(eo,gia gia chẳng diễn tả nỗi,buồn nôn chết đj được ý),ỏng ẹo vừa nói vừa tựa đầu vào vai thiếu gia nhà ta,(ẹo)
-ukm,đúng thật,cái gì mà tiểu thư đài các,không bằng mấy con”tiện nữ”bên ngoài”
lại một tiểu thư”sủa”thêm vào nà,cô này thì còn phải nói,so với cô trc thì ăn đứt về mặt”ăn nói”và bay bướm,vừa nói vừa đưa tay ôm vòng qua thiếu gia đó,hắn ta cũng qua tay ôm lại,vuốt tóc ả(hjc,đểu không chịu được).chưa hết,lại thêm một tiếng bon chen vào,vẻ mặt hung hăng lắm
-chỉ cần 3 hôm thôi,có thể hạ gục nó,ít nhất là buộc nó phải ra khỏi trường này
liệu có làm được không bà chị,tưởng gia gia nhà tôi dễ nạt vậy ak,mơ đi cưng
tên đó thì cười ha hả đưa tay nhéo mũi con nhỏ vừa nói(ọe),tình tứ lắm lắm ý.nhưng có nàng nào biết được trong lòng hắn ta đang nghĩ gì đâu,hắn thừa biết rằng cô gái kia đâu dễ bị mất tiểu thư”yếu ớt”này hạ gục được chứ,chỉ là hắn vẫn để yên đó để xem những vở kịch kinh chiến của”những bà vợ”mà thôi.vừa cười hắn vừa đưa tay vuốt ve 2 ả bên cạnh mà buông lời sủng nịnh
-các em ăn đưt nó rồi,không cần tỏ vẻ tức giận vậy đâu….háy là các em sợ về….vẻ đẹp của mình
vừa nói hắn vừa xoạy nhìn
-cái gì,còn lâu nhé-tỏ vẻ giận-nó đã bằng 1/10 chưa?
-thôi nào,anh chỉ đùa chút thôi,các em là xinh nhất mà
hắn cười điệu sát gái,cộng thêm những lời sủng nịnh vừa rồi khiến các tiểu thư nhà ta cười tươi roi rói(xí,nhưng mà xấu như ma ý,lêu lêu)
……………………………………………
-kim gia,em sẽ ngồi cùng với thiếu gia LĂNG MINH LONG-nói rồi ngài hiệu trưởng chỉ tay về phía…đó đó….và đập vào mắt gia gia nhà ta là cái cảnh đó đó,một thằng”sở khanh”hết biết đang vuốt ve mấy ả lẳng lơ.đến lúc này nó vẫn chưa hề biết biết đó chính là”chồng tương lai”của nó.nhưng ấn tượng đầu tiên về hắn thì không tốt chút nào.Minh Long chẳng NGẠC NHIÊN VỀ CHUYỆN NÀY CHÚT NÀO,hắn thừ biết từ chuyện học cùng trường đến cùng lớp và ngồi cùng chỗ đều là do chủ ý sắp xếp của”2 lão gia”nhà nó cả,Mấy ả kia đang được lên mây thì đột nhiên phải ngã nhào xuống đất khi câu nói của ngài hiệu trưởng vừa kết thúc,túc đến xì khói nhưng không thể làm gì được đành phải trở về chỗ ngồi của mình nhưng vẫn không quên nám cho nó những ánh mắt tia lửa điện cháy da cháy thịt
nó bước tới chỗ ngồi củ mình mà chẳng thèm quay lại nhìn hắn(để làm gì chứ,xem cái bộ mặt đẹp trai chết ng chắc,oh no no,dại gì…hee) làm hắn ta giận đến tím tái mặt mày.nó có cảm giác kinh khỉnh hắn ta thế nào đó,”sở khanh”ư?,”lẳng lơ,hoa lá”ư?…..có thể lắm,nó không thích những ng đàn ông kiểu như thế.nó cố ngồi thật xa hắn(vì thấy đang có một chỗ ghế trống nữ mà k có ai ngồi),nhưng vừa mới định ngồi sang thì 1 cậu hs bước tới chỗ đó,đặt cặp xuống,nhìn nó cười”điệu mê hồn nhiếp ảnh nà”nói:
-hjjj,sr ng đẹp nhá,chỗ này có chủ rồi
nó đơ người tầm 3s rồi bất giác trở về hiện tại,cười đáp lại cậu ta cũng bằng nụ cười chết ng k kém,nói:
-hjjj,xin lỗi nha,mem mới nên hok biết-rồi đưa tay ra-xin chào bạn,mình là kim gia,cứ gọi mình là gia gia nếu cậu muốn,mình làm bạn nhé-cười tiếp
“một cô nàng đầy cá tính và xinh đẹp”-đó là ý nghĩ đầu tiên của cậu ta,cười,rồi đưa tay ra bắt lấy nó
-thật hân hạnh cho tôi quá,thưa tiểu thư-cúi đầu 45 độ chào-tôi là Lê Nhất Duy,may mắn được làm quen
điệu bộ của nhất Duy làm nó cười không hết,có vẻ như họ rất hợp nhau nên đã nói chuyện rất nhiều,điều này khiến cho một ai đó không được vui cho lắm,tức giận cả về nó và cả thằng bạn thân nên đã nhảy xổ vào xỉa ngang
-ê này nhất Duy,vợ của bạn thì cấm đụng vào nhá-vừa nói vừa đưa tay qua quàng lấy cổ nó và kéo mạnh vào lòng.
nó cũng như Nhất Duy chưa hiểu mô chi gì cả,nhất là nó,cái gì chứ”vợ của bạn”ai là vợ của tên”sở khanh”nhà mi.nó đơ người nhìn về phía tên đáng ghét vừa nói.Hắn nói tiếp,như là gợi cho nó nhớ gì gì đó(tưởng gia gia nhà mình giả bộ,xí,thèm chắc)
-tiểu thư gia gia,vậy ra ngài chủ tịch,nội của tiểu thư chưa cho biết chuyện gì sao-vừa nói ánh mắt nheo nheo cười nhìn nó,điêu điêu không tả nỗi-cái tên windy liệu có gợi cho tiểu thư liên tưởng đến ai không….haa- vừa nói hắn vừa cười một điệu gian manh mãnh thú
đến đây thì gia gia đã đơ toàn tập rồi,giờ nó mới nhận ra sự sắp xếp trùng hợp đáng ghét của nội nó,nó thật sự không thể ngờ được,cong Nhất Duy thì như hiểu ra chuyện gì đó,mỉm cười(nhưng trong lòng chắc có chút đau đấy,,,,hjjj)nói
-à,ra là vậy….-nhìn gia gia-tớ biết rồi,tất nhiên là vợ của bạn hiền thì ta không nên đụng tớ rồi,chúc mừng cậu windy,”một cô vợ xinh đẹp và…khá là cá tính”-nói nhỏ vào tai windy rồi quay qua nó cười-cười(hjc,lại cười)
còn windy giờ thì tỏ ra đắc ý,cười gian manh không tả nỗi,gia gia cứng dơ,bất thần.và họ đâu biết ở phí trên tất thảy 6 con mắt đang nhìn họ,ánh mắt tức giận đổ dồn hết vào chỗ nó,… hjc hjc,khổ thân gia gia quá:( )
-anh vừa nói gì mà giờ dám gần con tiện nhân-một ả tt nhìn long rồi quay qua nó,vừa nói trong ngọn lửa ở đáy mắt,tay nắm chặt lại(xí,làm đc gì nào,tưởng ngon hả cô,cô ms đúng là tiện nhân thì có)
đừng nóng tính,cứ để ả đó,chúng ta sẽ xử đẹp-nói cười nửa miệng(mụ này ghê hơn cà)
………………………………………………………………………………………
một ngày trôi qua với quá nhiều mệt mỏi,vừa về đến nhà đã nghe bác lâm-là quản gia nhà nó nói:
-thưa tiểu thư,chủ tịch dặn dò rằng sau khi cô trở về thì ngay lập tức chuẩn bị để đến khách sạn karika để gặp mặt bên gia tộc cậu Minh Long ạ-vừa kính cẩn chào và cúi đầu
-cháu biết rồi-nó mệt mỏi đáp rồi lên phòng
15 phút sau,nó bước xuống trong một bộ váy tráng trang nhã,tóc giờ đã thả ra,nó chào mọi người rồi nhanh chóng ra xe và tiến thẳng tới khách sạn.những gì xảy ra của ngày hôm nay thật sự nó không ưng ý chút nào,nghe qua nhưng giờ mới tận mắt chứng kiến,nó làm sao mà có thể lấy 1 ng chồng hoa lá như vậy được chứ,hắn ta chẳng khác nào cháu nội tổ tổ của sở khanh(trời,cháu nội của ngài Minh Kha tốt bụng rõ ràng cà),thái độ của hắn không tài nào qua được mắt nó mặc dù đã cố gắng không để ý,hết ôm ả này lại vuốt ả kia,rồi nó nghĩ đến cuộc sống sau này của mình chẳng nhẽ cứ phải chịu đựng cảnh hắn ta như vậy với những ng con gái khác ngoài nó(trời,chưa gì đã nghĩ xa vậy ss gia gia),nhưng tất cả đó chỉ là suy nghĩ của nó thôi,nó vẫn biết rằng dù đồng ,ưng thuận hay không thì….tất cả đã được sắp xếp hết rồi,nó không thể chạy trốn đến nơi nào để thoát được :(,nhưng chẳng nhẽ…cuộc đời nó lại thế….không,không thể,…..chỉ còn cách duy nhất để nó không phải chịu đau khổ khi sống cùng hắn….đó là hắn phải bỏ được cái tính trăng hoa ,hoa lá đó,nhưng để làm được điều đó thì….thì..chỉ có một cách….một cách duy nhất mà thôi….hắn phải YÊU NÓ THẬT LÒNG VÀ TOÀN Ý….nhưng….nhưng…làm sao có thể làm được chuyện đó(ss gia gia ơi,sao không tin vào bản thân mình vậy,cốt là ở chân tình cà)……………………………..
cứ suy nghĩ lung tung….mà nó chẳng biết mình đã dừng lại trc cửa lớn của khác sạn khi nào.
15 phút sau,nó bước xuống trong một bộ váy tráng trang nhã,tóc giờ đã thả ra,nó chào mọi người rồi nhanh chóng ra xe và tiến thẳng tới khách sạn.những gì xảy ra của ngày hôm nay thật sự nó không ưng ý chút nào,nghe qua nhưng giờ mới tận mắt chứng kiến,nó làm sao mà có thể lấy 1 ng chồng hoa lá như vậy được chứ,hắn ta chẳng khác nào cháu nội tổ tổ của sở khanh(trời,cháu nội của ngài Minh Kha tốt bụng rõ ràng cà),thái độ của hắn không tài nào qua được mắt nó mặc dù đã cố gắng không để ý,hết ôm ả này lại vuốt ả kia,rồi nó nghĩ đến cuộc sống sau này của mình chẳng nhẽ cứ phải chịu đựng cảnh hắn ta như vậy với những ng con gái khác ngoài nó(trời,chưa gì đã nghĩ xa vậy ss gia gia),nhưng tất cả đó chỉ là suy nghĩ của nó thôi,nó vẫn biết rằng dù đồng ,ưng thuận hay không thì….tất cả đã được sắp xếp hết rồi,nó không thể chạy trốn đến nơi nào để thoát được ,nhưng chẳng nhẽ…cuộc đời nó lại thế….không,không thể,…..chỉ còn cách duy nhất để nó không phải chịu đau khổ khi sống cùng hắn….đó là hắn phải bỏ được cái tính trăng hoa ,hoa lá đó,nhưng để làm được điều đó thì….thì..chỉ có một cách….một cách duy nhất mà thôi….hắn phải YÊU NÓ THẬT LÒNG VÀ TOÀN Ý….nhưng….nhưng…làm sao có thể làm được chuyện đó(ss gia gia ơi,sao không tin vào bản thân mình vậy,cốt là ở chân tình cà)……………………………..
cứ suy nghĩ lung tung….mà nó chẳng biết mình đã dừng lại trc cửa lớn của khách sạn khi nào.
***************

- Bạn đang đọc truyện tại www.TruyenTeen.vn -