Cô Vợ Nhí Đáng Yêu

chap3
Nghe đến đây, ai cũng bật cười. Minh Thiện cũng bó tay. Anh thật không hiểu tại sao mẹ lại chọn một cô con dâu như thế nữa. Không biết là cô nhóc này sẽ chăm sóc Minh Kỳ hay là anh lại phải thêm một nhiệm vụ là canh giữ cô ta nữa. Anh lắc đầu ngán ngẫm.
_Thôi, con lên thay đồ đi! Nhanh lên rồi xuống ăn chút gì đó! Sau đó ta bảo Minh Thiện đưa con về nhà mẹ con!
Nghe bà Quang nhắc thay đồ, nhỏ mới sực nhớ. Nhìn lại mình, mặt nhỏ tiếp tục đỏ lên và nhanh như cắt, nhỏ phóng một mạch lên phòng.
Vừa thay đồ, nhỏ vừa tự trách mình sao vô ý quá. Cũng may là mẹ chồng nhỏ dễ, chứ không thì…Mà từ hôm qua tới giờ, mặt nhỏ cứ đỏ au. “Hic! Tụi bạn mà biết thì còn gì danh nữ hiệp? “, nhỏ nghĩ.
_Reng…reng…
_Alo!- Bà Quang bắt máy- Biệt Thự Táo Đỏ nghe đây!
_Tôi, nội con bé Phong đây!
_Vâng, cháu chào bác! Con bé chắc cũng sắp về bên đó rồi đấy ạ!
_Uhm, không biết qua giờ nó có làm gì không phải không? Ta lo lắm!
_Không có đâu bác ạ!- Bà Quang cười- Cháu thấy con bé thú vị lắm!
_Chỉ mong là nó đừng có nghịch quá thôi!
_Không đâu bác ạ!
_Nếu cháu đã nói vậy thì ta yên tâm! Thôi để hôm khác rãnh rỗi ta sẽ nói chuyện!
_Vâng chào bác!
Gác máy, bà Quang nghĩ về Tiểu Phong. Bà cũng không hiểu sao lại chọn con bé nữa. Tự dưng gặp nó, bà lại thích lạ kỳ. Có lẽ con bé ngây thơ lại đáng yêu nên bà muốn đem nó về để ngôi nhà này có thêm sinh khí.Vả lại thằng bé Minh Kỳ cũng yêu thương nó, nó cũng có vẻ thương thằng bé. Và có cái gì đó thôi thúc bà tin rằng Tiểu Phong sẽ thay đổi được Minh Thiện.Chắc chắn.
Kể về Tiểu Phong. Về đến nhà là nhỏ chạy ùa vào ôm lấy nội.
_Ôi con nhớ bà quá!
_Con đừng có mà xạo!- Bà xỉ trán nhỏ, mắng yêu- Mới có một ngày mà bảo nhớ!
_Hì hì thật mà nội!
_Con chỉ nhớ mỗi nội thôi ah?- Ba nhỏ vờ giận.
_Không đâu, con nhớ mọi người! Hihi ba lớn rồi không có ganh tỵ nha!
_Tổ cha bây!
_Dạ! Con chào bà! Chào ba mẹ!- Minh Thiện cúi chào.
_Ừ, con ngồi đi!
Để cho cả nhà nói chuyện cùng Minh Thiện. Nhỏ chạy lên phòng Hoàng. Đảm bảo giờ nay anh còn ngủ. Nhỏ vừa nghĩ ra một trò hay lắm.
Mở cửa phòng, đúng như nhỏ đoán, Hoàng vẫn còn say ngủ. Nhỏ cười “gian “ rồi đi đến lấy mấy cây bút màu của Hoàng. Mấy cây bút này là của hai anh em để dùng vào các “phi vụ đặc biệt” và bây giờ nó được dùng để…
Nhỏ cố nhịn cười trước tác phẩm của mình. Xem như là thù xưa sẽ được trả. Nấp sau cánh cửa tủ, nhỏ la lớn:
_Cháy nhà! Bớ bà con cháy nhà!
Giật mình. Hoàng nhỏm dậy phóng ra khỏi phòng, chạy xuống phòng khách chỉ với một cái quần đùi.
_Trời đất! Con làm gi vậy Hoàng?
_Con nghe cháy nhà mà!- Hoàng ngơ ngác.
_Cháy nhà đâu mà cháy! Con nói bậy gì thế?- Ông Đông (ba nhỏ) la.
_Nhưng mà con nghe!- Hoàng cố cãi.
_Tiếng con bé Phong đó!- Bà Đông lắc đầu- Con già đầu mà còn bị nó chơi khăm! Thiệt là…
Như để chứng minh cho lời bà Đông nói. Nhỏ bước xuống lầu, cười mắc nẻ.
_Sao mà em ám anh hoài thế hả?
Nhỏ vẫn tiếp tục cười. Cả nhà cũng cười, kể cả Minh Thiện. Anh thật hết nói nổi cô vợ nhí của mình.
_Con đi rửa mặt đi!- Ông Đông nói.
Cảm giác bất an làm Hoàng nhanh chóng chạy vào nhà vệ sinh. Và anh thiếu điều muốn tự tử vì tức, cái con nhỏ em của anh nó nghịch hết biết. Tưởng nó đi lấy chồng rồi thì sẽ yên thân, nào ngờ cứ như ma, theo ám hoài.
Vợ chồng nhỏ ở lại ăn cơm với gia đình. Mọi người nói chuyện rôm rả, Thiện cũng nói nhiều hơn thường ngày. Chỉ có anh em Hoàng là cứ lườm nhau.
Giờ thì nhỏ đang ngồi đối diện với Minh Thiện trong phòng của cả hai. Trông anh bây giờ khác hôm qua nhiều quá. Khuôn mặt không biểu lộ một chút cảm xúc nào. Nó lạnh như băng ấy. Chả là lúc chiều, trên đường về, anh bảo có chuyện muốn nói nên giờ hai người mới phải đối mặt nhau thế này, chứ nhỏ nào có thích thấy cái mặt trơ như gỗ ấy.
_Tôi có chuyện muốn nói với nhóc!
_Tôi sẵn sàng nghe đây!- Nhỏ khó chịu- Nhưng làm ơn đừng có gọi tui là nhóc!
_Được thôi! Không quan trọng.
_Ông nói đi!
_Chắc cô cũng biết chuyện của mẹ bé Kỳ rồi đúng không?
_Vâng tôi có biết chút chút!
_Uhm không cần biết nhiều! Cô chỉ cần biết đối với tôi, không ai có thể thay thế Quế Phương. Căn phòng này là của tôi và cô ấy, tất cả mọi thứ cũng vậy. Chính vì điều đó, từ nay mong cô đừng tự tiện , đừng đụng chạm đến những gì trong đây. Hãy chịu khó ngủ ở sa lông. Chắc cô cũng hiểu tôi cưới cô chỉ vì bé Kỳ, mong cô vì điều đó mà an phận đi.
_Anh quá đáng lắm!- Nhỏ nghe giọng mình sao lạ quá.
_Cô muốn nghĩ tôi sao cũng được. Xem như giữa chúng ta là một vụ làm ăn đi. Tôi sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của cô, chỉ cần cô làm mẹ tôi vui và chăm sóc bé Kỳ. Hiểu chứ?
_Tôi hiểu!- Nhỏ nói, giọng nhẹ tênh.
_Thế cô nói đi! Cô muốn gì?- Thiện rít thuốc.
_Một chiếc môtô phân khối lớn.
Thiện cười, không hiểu sao anh cảm thấy hụt hẫng. Cứ ngỡ rằng nhỏ ngây thơ, nào ngờ cũng như bao kẻ khác, luôn đặt đồng tiền lên vị trí hàng đầu. Danh dự của nhỏ rẻ thế ư? Chỉ là một chiếc môtô thôi ư? Anh chợt cảm thấy cay đắng.
_Cô sẽ có thứ mà cô muốn nếu cô làm đúng những gì tôi bảo!- Hất mặt về phía cái sa lông, anh nói- Từ nay cô sẽ ở đó!
_Vâng!
Nhỏ nói và bước nhanh ra ngoài…
Bây giờ nhỏ mới khóc. Những giọt nước mắt long lanh nhẹ bò xuống đôi gò má trắng mịn. Nhỏ không ngốc tới mức không hiểu rằng anh đang coi thường nhỏ. Tủi thân, nhỏ tủi thân kinh khủng. Chưa biết yêu mà đã phải chịu tổn thương. Nhỏ nào có cần gì đâu, nhưng ức quá nhỏ đòi cho bỏ ghét. Anh nhìn nhỏ bằng ánh mắt khinh khi, anh đem ảnh cưới của nhỏ quăng vào một xó, còn ảnh người vợ cũ lại được treo trang trọng trong phòng. Nhỏ không ganh tỵ với chị ấy, nhưng anh làm vậy là sai. Sai hoàn toàn. Nhỏ lại khóc.
_Hic! Làm như mình ngon lắm vậy! Ai thèm đâu không biết!- Nhỏ nói trong tiếng nấc.
Khóc mệt, nhỏ thiếp vào giấc ngủ. Và chắc không ai đoán được đâu. Nhỏ đang ở trên cành táo. Lúc nãy buồn quá, nhỏ leo lên cho mát, khóc cho đã để khỏi ai thấy, nào ngờ bây giờ nhỏ ngủ luôn trên ấy. Lăn, lăn qua, lăn lại, nhỏ nằm ngủ nào có yên, và…
_Ui da!
Tiếng kêu làm nhỏ giật mình tỉnh giấc. Nhỏ thấy mình đang nắm trên cài gì đó mềm mềm, êm êm lạ.
_Trời, cô có đứng vậy không hả? Còn nhún nữa hả?
_Ủa, là người hả?- Nhỏ lật đật bò dậy.
_Chứ không lẽ là cái mền?
Tròn mắt nhìn người thanh niên trước mặt, nhỏ cố nén cười. Nếu anh ta mà biết nhỏ nghĩ anh ta là cái mền thật, chắc nhỏ có mà tiêu.
_Chuyện gì thế?- Mọi người chạy ra, bà Quang hỏi- Ai vậy Phong?
Nhỏ lắc đầu tỏ vẻ không biết. Bà Quang đưa mắt nhìn chàng thanh niên, anh đang phủi phủi bụi nới cánh tay, mặt mày quá ư là khó coi.
_Mợ! Bộ mợ không nhận ra con hả?- Anh ta lên tiếng.
_Quốc Huy phải không?
_Con đó mợ!- Anh nhăn nhó- Nhà mợ mà cũng có đá tảng nữa sao?
_Làm gì có hả con?- Bà ngơ ngác.
_Anh ấy nói con đó mẹ!- Nhỏ nghênh mặt nhìn chàng trai- Xí, đàn ông con trai gì mà nhỏ mọn! Mà ai bảo anh đứng ngay dưới gốc cây làm gì?
_Cô là ai thế?
_Là mẹ con đó chú Huy!- Minh Kỳ rối rít khoe.
_À ra là “mợ hai “ nhà này! Nghịch như khỉ!
_Anh…
_Hai đứa thôi đi!- Bà Quang nghiêm giọng- Có muốn gì thì vô nhà mà nói!
Mọi người vào nhà thì Minh Thiện cũng vừa xuống tới phòng khách. Hai chàng trai ôm chầm lấy nhau, mừng rỡ.
_Lâu quá không gặp! Anh vẫn phong độ như ngày nào!
_Hahaha em cũng vậy mà!
_Mèo khen mèo dài đuôi!- Tiểu Phong bĩu môi.
Phớt lờ nhỏ, Quốc Huy và Minh Thiện đến ngồi nói chuyện với bà Quang.
_Tiểu Phong, con cũng lại đây!
Miễn cưỡng, nhỏ đến ngồi cạnh bà. Nhóc Minh Kỳ cũng sà lại cạnh nhỏ, nó thì thầm:
_Mẹ! Mẹ!
_Gì?
_Lúc nãy mẹ làm gì chú Huy vậy?
_Mẹ đè chú con đó!- Nhỏ tỉnh bơ.
_Đè?
_Ừ, mẹ lăn từ trên cây xuống đè chú con một phát… chết tươi!
Nghe giọng điệu của nhỏ, thằng nhóc cười khanh khách làm mọi người chú ý.
_Con cười gì đó Kỳ!- Thiện lên tiếng.
_Dạ…- Nhìn về phía Huy, nó lại cười- Con cười chú Huy bị mẹ đè một phát…chết tươi!
_Hả?

- Bạn đang đọc truyện tại www.TruyenTeen.vn -