Để anh yêu thương em

CHAP11: CÓ ĐÔI KHI LÀ TÌNH CỜ

Yêu là một dạng cảm xúc mà Hàn Vũ chưa thể định nghĩa được. Nhìn thấy người mình yêu bị bắt nạt anh giận giữ, nhìn thấy người mình yêu kiên cường anh lại mỉm cười.

Cứ thấy người đó vui anh cũng tâm trạng tốt. Vậy mới lạ

Tình cảm là thứ kỳ lạ mà giờ anh mới biết

Cạch

Tôi mở cửa bước vào. Nhìn thấy sếp tổng ngồi ngờ ngẩn cười cười
Hôm nay hắn khùng rồi ư?

-Chuyện hôm qua… xin lỗi em nhé. Tôi hơi nóng vội

-…

– Từ bây giờ tôi chính thức theo đuổi em nhé?
Hắn mỉm cười với tôi

Nụ cười huyễn hoặc lắm. Không cười đã rất quyến rũ rồi giờ hắn còn cười nữa. Quả thật lực sát thương tâm hồn không hề nhẹ nha

-Tôi…

-Em không có quyền từ chối. Vì em được một người đàn ông mà mọi cô gái đều ham muốn nên em phải trân trọng tôi

-Anh có phải bị ảo tưởng sức mạnh không? Mặt cũng thật dày

Tôi nói. Cứ tưởng là người ta tức sôi cả máu mà quăng mình ra ngoài cửa sổ

Ấy vậy mà hắn lại cười. Thế mới ngạc nhiên chứ

-Nếu em đồng ý làm thiếu phu nhân nhà họ Hàn. Mặt dày nữa tôi cũng muốn.

-Ảo tưởng!

-Em nhất định sẽ là của tôi

-Anh mẵsc bệnh hoang tưởng à giám đốc?

Hứ. Con người này có phải mắc bệnh tự luyến bản thân không? Thật là…

Sáng thứ 7 tôi được nghỉ nên cứ đình trệ ngủ tới trưa luôn. Thật chẳng mấy khi được ngủ đã đời đến thế. Dậy đánh răng rửa mặt thôi ngước nhìn đồng hồ đã 10h58 phút rồi, đã thế bụng dạ còn biểu tình ghê gớm lắm. Tôi thay bộ quần áo thể thao mặc cho nó thoải mái đội thêm cái mũ lưỡi trai ngầu lắm cơ rồi ra ngoài
Thẳng tiến quán bún chả đầu ngõ. Nghĩ tới thôi là nuốt nước miếng ừng ực rồi

Đang hứng trí thì một chiếc Ferrari mui trần màu đỏ nổi bật dừng cái phịch lại trước mặt tôi. Đáng ghét hơn là người chui ra từ chiếc xe sang chảnh đó không ai khác mà chính là lão sếp quái gở của tôi. Tôi bị bực mình nha

-Tình cờ nhỉ! Đi chung không?

-Hôm nay là ngày nghỉ, anh cũng chẳng phải sếp tôi vậy nên đừng làm phiền tôi được không?

Tôi nói. Tối còn phải đi làm nữa chứ tôi chả rảnh nói chuyện phiếm với anh ta

-Tôi cũng đâu có ra lệnh cho em. Chỉ là mời em đi chung thôi

-Vậy. Cám ơn. Tôi không cần. Tạm biệt
Tôi nói rồi bỏ đi

Mùi vị bún thơm phức bà tám niềm nở mang ra một tô bún nóng hổi

-Ăn đi con. Mày dạo này là hay lười ăn lắm nhá chả thấy ra bà gì

-Con đi làm. Không có tiền bà cho con ăn không nhé
Tôi đùa đùa

-Uầy mày ơi, con cái nhà ai mà đẹp zai như tài tử điện ảnh ý… giá mà con thắm nhà bà vớ được anh ra hồn như thế thì tốt nhở

Tôi ngẩng lên mà rơi cả đũa, miếng bún còn chưa kịp nuốt xuống cổ

Người kia đã kéo ghế ngồi xuống đối diện

-Ôi cha, cậu đẹp zai quen con Linh hả? Trùi ui mày giấu cả Tám hả. Cậu đẹp trai muốn ăn gì?

Tám niềm nở

-Giống cô ấy đi!

-Được. Chờ Tám chút

Đợi bà vào bếp tôi mới hỏi

-Anh định làm gì vậy?

-Ở đây không có luật nào cấm tôi không được tới nhé

Hàn Vũ thích thú mỉm cười

Tối, hắn lại tình cờ qua chỗ nó làm việc

Và… rất nhiều cái tình cờ khác cứ nối tiếp nhau

Tình cờ ngang qua tiện đường đưa nó tới công ty hay đến trường
Tình cờ gặp ở quán ăn hay trà sữa

Tình cờ đối tác có việc chỉ hai người đi ăn thôi….

….haijz….

Tôi sắp điên rồi sếp

Đọc full tại http://bit.ly/truyenteen