Độc sủng yêu tinh

Chương 40: Thiên Sủng

Lôi Duẫn Hạo phát hiện rượu, quả nhiên là đồ tốt a. Nhìn thấy bộ dáng sủng nhi bị hắn rót hai chén rượu đã say, vẻ mặt đỏ bừng, hai mắt mê say, thân thể cũng không ổn tựa vào trên người hắn, mặc hắn sờ đỡ (vừa sờ vừa đỡ). Mị thái kia không chút che dấu ở trước mắt hắn bày ra, làm cho hắn cảm thấy được tâm dương khó nhịn đồng thời nội tâm cũng phi thường thõa mãn.

Nếu là nói muốn đạt được thân thể sủng nhi, là muốn làm cho mình không bất an mà quyết định. Kia sủng nhi đứng ở bên cạnh hắn, thì đó chính là hạnh phúc vĩnh cửu.

Hạnh phúc sao Ha hả, hắn người chỉ biết chiếm đoạt, vậy mà trong lòng lại toát ra hai chữ này. Bất quá có sủng nhi, thật tốt! Làm cho hắn cảm giác được hạnh phúc.

Nhìn chằm chằm người trong lòng, hai tay nhịn không được duỗi đến bên trong y phục kim sắc, vỗ về da thịt trơn mềm kia. Tại nhạc cụ hoan ca giữa yến hội, hắn vẫn nghe được tiếng rên nhẹ không chút nào kiềm nén. Hắn thừa nhận hắn là cố tình, cố ý đem sủng nhi làm cho say khướt, bằng không sủng nhi chỉ biết nhìn chòng chọc các nữ nhân ca vũ phía trước. Xem ra hiện tại, sủng nhi ở trong lòng hắn thủy mâu bán khai, bên trong đều là bóng dáng của hắn.

Trong mắt xanh có nồng đậm men say. Dựa vào người bên cạnh ngoại bào kim sắc trơn bóng bị hắn kéo xuống đầu vai, da thịt bóng loáng bại lộ ở dưới ngọn đèn mềm nhẹ, mông lung huyền bí lại cực kỳ hấp dẫn. Này, chỉ có hắn mới có thể nhìn sủng nhi lộ ra bộ dáng đẹp nhất. Khí trời tháng sau ôn hòa, hơn nữa ôm ấp của hắn, cũng sẽ không làm cho sủng nhi lạnh. Tối trọng yếu là, hắn có thể chiếm chút tiện nghi, cúi đầu liền có thể hôn môi sủng nhi đỏ mịn.

Sợi tóc như màu biển rời rạc mở ra, như mặt nước chảy nhanh. Cẩn thận quấn quanh cái cổ, hầu kết khêu gợi không ngừng chuyển động, hạ xuống thủy tích làm ướt y sam.

Y phục kim sắc gắt gao dán tại trước ngực, liền ngay cả mai hoa đứng thẳng gồ lên cũng bại lộ vị trí. Cách y sam, Lôi Duẫn Hạo ý xấu nhẹ nhàng xẹt qua, nhất thời cảm giác được sủng nhi run rẩy.

Vẻ mặt khát khao còn xấu hổ kia khiến người ta máu huyết sôi trào, cảm giác được biến hóa của mình, Lôi Duẫn Hạo không khỏi cười khổ, hắn đối với sủng nhi, không hề tự chủ. Nhìn sủng nhi bởi vì động tác của hắn, cả người càng lộ vẻ yêu mị kiều thái, lam mâu như nước nhu tình muốn đem hắn nhấn chìm. Mà chính mình hiện tại cũng không có thể đem y làm gì, nhưng lại ca thán mình có phải hay không tự làm tự chịu chứ.

Nếu lúc trước sủng nhi như thiên thần giống như thần thánh không thể xâm phạm, kia sủng nhi lúc này, liền như yêu tinh mê người, khiến người sa vào bên trong yêu mị của y, không thể tự kiềm chế.

“Lâm công công.” Lôi Duẫn Hạo hít sâu một hơi ngẩng đầu lên, mới phát hiện tầm mắt nhìn trộm bên này nhiều lắm. Tuy nói vị trí nhìn không thấy bộ dáng của sủng nhi, chính là cũng khiến hắn rất không thoải mái.

“Có nô tài.” Tiểu Lâm Tử vội vàng từ phía sau đứng ra, cúi đầu chờ Hoàng Thượng phân phó.

“Đem những cái tên này đều ghi lại đi, trẫm có chút mệt mỏi.” Nhìn thấy cái lổ tai nhọn dựng lên dung tục của bọn nữ tử và các đại thần, trong lòng buồn cười một trận, kéo lên y phục của sủng nhi, cẩn thận ôm lấy, “Các vị đại thần chậm rãi thưởng thức, trẫm có chút không thắng được rượu, trở về trước. Này, tất cả an bài tại tháng sau tuyển tú đi!”

“Nô tài tuân chỉ!”

“Tạ ơn Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!” Thánh chỉ hạ xuống, những tiểu thư đại thần cao hứng bị hủy, vội vàng hướng đế vương đã đi kia quỳ lạy.

“Nô tì cung tiễn Hoàng Thượng!” Nhóm phi tử bên cạnh cũng chỉ hảo hảo hành lễ, đôi mắt trông mong nhìn Hoàng Thượng rời đi. Từ đầu đến cuối, Hoàng Thương nhìn cũng không có nhìn các nàng một cái, ánh mắt toàn bộ dừng ở trên người nam hài trong lòng. Điều này làm cho các nàng đố kỵ oán hận đồng thời cảm thấy một mảnh mất mác. Nhìn động tác Hoàng Thượng, thực rõ ràng, nam hài không có bất luận thân phận gì, lại so với các nàng địa vị cao hơn.

Hậu cung Lôi quốc tần phi thị tẩm, cũng không cái gì lật bài, cái gì quy củ, hoàn toàn là theo ý Hoàng Thượng. Mà Hoàng Thượng cũng không thích nữ nhân không có việc gì lúc nào cũng quấn quít lấy hắn, như vậy chỉ càng làm cho hắn chán ghét. Cho nên phi tử không có thông báo, không ai dám đi kề cận hắn. Chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi nhìn người kia đi xa, trong lòng hận không thể đem nam hài kia ngũ mã phanh thây.

“Taị sao có thể như vậy chứ” Mỹ nhân trước đứng lên trên mặt đất, đúng là Thục phi nương nương điềm đạm xinh đẹp. Vẻ mặt kia biểu tình bi thương, hai mắt chuyển hồng, lời nói của nàng đã bị thanh âm có chút nghẹn ngào đả kích thật lớn. Từ khi Hoàng Thượng từ ngoài cung trở về, ngay cả liếc mắt cũng không có nhìn nàng.

“Thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, sợ là phải thoái vị.” Đức phi hừ nhẹ một tiếng, bỏ lại một câu không đầu không đuôi xoay người rời đi. Nhưng là chúng phi tử liền hiểu, cái gọi là ‘thiên hạ đệ nhất mỹ nhân’ đúng là Thục phi nương nương một năm nay được Hoàng Thượng thâm sủng (sủng ái sâu sắc). Đức phi nói ‘thoái vị’, mọi người làm sao không biết là có ý tứ gì.Nghe được câu nói Đức phi bỏ lại, Thục phi chấn động rõ rệt. Liên tục lắc đầu, “Ta không tin, ta không tin.” Một năm vụn vặt ấy quay về trong đầu nàng, nàng không thể tiếp thu chuyện chính mình thất sủng là thật.

Huệ phi bên cạnh nhìn nàng một cái, cười lạnh, thật đúng là một đứa ngốc, đế vương sủng ái làm sao có vĩnh viễn. Nhìn thấy biểu tình trên mặt Thục phị, trong lòng khỏi phải nói rất cao hứng. Rốt cục cũng làm cho thiên chi kiều nữ này biết được tư vị thất sủng. Lãnh đạm nói: “Tên nam hài kia thật đúng là cực phẩm, trách không được Hoàng Thượng có ý, cũng không thèm nhìn tới vương triều đệ nhất mỹ nhân của chúng ta một cái.”

“Ngươi….. ” Thục phi nghe ra ý tứ của Huệ phi, lại càng cảm thấy phẫn nộ.

“Tỷ tỷ ta nói đều là lời thật a, muội muội chính là phải nhanh chấp nhận sự thật này, đối với ngươi là tốt nhất.” Hừ, trách không được nàng bỏ đá xuống giếng, ai kêu Thục phi này khi được sủng ái, đem ai cũng không để vào trong mắt. Chỉ cần thất sủng, vậy cái gì cũng xong xuôi rồi, còn muốn cùng nàng hô to gọi nhỏ sao

Đại thần phía dưới cũng không ngoại lệ cũng đều sôi nổi nghị luận. Lôi quốc vương triều mất trăm năm, nhưng cho tới bây giờ không có phát sinh chuyện như thế này a. Hôm nay hành động của Hoàng Thượng, thật sự khó có thể làm cho người ta tiếp thu. Mà ý tứ của Hoàng Thượng thực rõ ràng, mang nam hài này tới tham gia yến hội, cũng chính là nhắc nhở bọn họ cùng phi tần, địa vị nam hài này ở trong lòng hắn.

Thân phận của y, đã không thể chuyển.

Hiện tại, chỉ hy vọng nữ nhi của mình có thể tranh chút khí, đem tâm Hoàng Thượng ôm lấy, bằng không cuộc sống trong hậu cung của các nàng về sau, có thể nghĩ là cái dạng ngày tháng gì. Ánh mắt không khỏi quay lại nhìn nữ nhi của mình, xem ra vẫn là tìm người dạy dỗ một chút thì tốt hơn. Dung mạo so với nam hài kia bất quá, sẽ nghĩ biện pháp khác bổ thượng (bổ sung thêm).

“Hoàng huynh, ngươi ôm sủng nhi đi đâu” Lôi Duẫn Linh không giống như nghe thấy những đối thoại của thâm cung oán phụ, lại càng không muốn vì bất luận kẻ nào đem thuyết khách. Theo Lôi Duẫn Hạo đuổi kịp, nam tử bên người nàng sửng sốt, ánh mắt của Quận chúa ngày hôm nay, giống như một mực ở trên người nam hài kia, điều này làm cho trong lòng bọn họ không khỏi căng thẳng. Không biết là mất mác, hay là vui mừng.

Nghe được thanh âm người tới, trong đầu Lôi Duẫn Hạo lập tức nghĩ tới bốn chữ, cảm thấy phi thường phù hợp với nữ nhân phía sau. Âm hồn bất tán! Tức giận hừ lạnh nói: “Trẫm muốn làm cái gì, còn phải cùng ngươi báo cáo sao”

“Ha hả, đương nhiên không phải rồi. Chỉ là ta thấy kỳ quái a, hoàng huynh sẽ đem sủng nhi an bài ở toàn cung điện nào, danh bất chính ngôn bất thuận, sẽ không để ngươi cùng sủng nhi ở chung một chỗ đi. Nói như vậy, sợ là ban đầu sẽ không an tâm các đại thần, quyết tâm đến phiền hoàng huynh ngài.” Lôi Duẫn Linh hướng hắn ôn nhu cười, nghĩ tới những đại thần sở dĩ không có thượng giá, đó là hoàng huynh khẳng khái để cho nữ nhi của bọn họ vào cung, ngăn miệng của bọn họ. Chính là nếu để sủng nhi vào ở Lôi cung, mai đây truyền ra một cái, những đại thần đó chắc chắn sẽ không để ý lợi ích của mình dân thư tử gián.

Chết tiệt! Lôi Duẫn Hạo nhìn vẻ mặt của tiểu nữ nhân cười đến sáng lạn này, tâm tư cân nhắc. Nàng nói cũng không sai, nếu là nói như vậy, những đại thần này nhất định khó mà tiếp nhận. Xem ra, thân phận của sủng nhi vẫn là giải bày từng bước một, không thể làm cho người ta thoáng cái tiếp thu, vậy chậm rãi tập quen đi. Cân nhắc một chút như vậy, Lôi Duẫn Hạo nhìn bảo bối ngủ trong lòng, nhẹ giọng nói: “Trẫm dẫn hắn đi Thiên sủng cung!”

“Thiên sủng cung” Lôi Duẫn Linh nghĩ nghĩ, trí nhớ của nàng luôn luôn tốt lắm, trong hoàng cung hình như không có tên của cung điện này a. “Có cung điện này sao”

“Sao Không có, rất nhanh thì có.” Lôi Duẫn Hạo thiêu mi, xoay người đối với Lâm công công phía sau phân phó: “Thế nhưng vẫn chưa có Thiên Sủng cung.Vậy đem ‘Phượng Nghi cung’ bảng hiệu tháo xuống, sửa thành ‘Thiên Sủng cung’. Là cung điện chuyên thuộc của tiểu chủ tử.” Đó là cung điện cách hắn gần nhất, không tới nửa nén hương liền đến rồi. Như vậy, hắn đi tìm sủng nhi cũng thuận tiện!

“Hoàng Thượng này……” Lâm công công vẻ mặt khó xử, Hoàng Thượng nhất định làm như vậy sao

“Hoàng huynh này chỉ sợ không ổn đi!” Phượng Nghi cung Thiên a! Như vậy không phải đại biểu cho Lôi triều không có hoàng hậu sao Hôm nay hắn cho sủng nhi mặc y sam cũng đã muốn gây náo động rồi. Phượng Nghi sửa làm Thiên sủng, sợ là trong lòng hoàng huynh sớm có tính toán.

“Có cái gì không ổn, lôi thôi dài dòng! Trẫm không cần ngươi dạy nên làm như thế nào!” Lôi Duẫn Hạo, không thèm để ý nàng, sửa cước bộ hướng tới bây giờ còn là ‘Phượng Nghi cung’ cung điện đi đến.

Lâm công công phía sau vội vàng đuổi theo, Quận chúa cũng bị mắng, hắn lại càng không dám có ý kiến a.

Đọc full tại http://bit.ly/truyenteen