Là Gái Không Phải Gay

Là Gái Không Phải Gay

Là Gái Không Phải Gay


Nghe cái tên choáng chưa ! Quá choáng ha ha ! Còn nhiều cái choáng lắm đấy ka ka !
Em tự giới thiệu em không phải lân đầu tiên viết fic nhưng vẫn non lắm !
Trước đây chủ yếu viết fan fic thôi bây giờ rảnh rang quay ra viết Fic teen !
Mong rằng mọi người chiếu cố cho !
Mọi chi tiết liên hệ xin giử tới Yahoo : nhoczymy ( nếu add nick xin vui lòng nói rõ bạn là ai để dễ bề buôn bán nhá )
Cũng nói trước với mọi người đừng spam nick chat nhá cả nhà em còn mỗi cái nick để làm ăn !
Fic : Là gái … không phải là gay !
Tác giả : Nhoczymy ( tên khai sinh Phúc )
Liên hệ : Nhoczymy (nick chat )
Mail : Phucktp7@gmail.com
Tình trạng fic : Tạm thời cứ nói trước là LONG and OnGoing
Thể loại : Teen Story
Thế là tạm ổn về tiểu dẫn lai lịc xuất sứ của cháu nó !
Khuyến mãi tý mở hàng nào !!!

Bỗng nhiên bạn phải sống vì một người khác bạn có bằng lòng ? bạn phải là một người khác bạn nghĩ gì ? Nếu người ta nghĩ bạn là GAY bạn sẽ …
Những tình huống gay cấn , dở ông dở thằng, những tràng cười nghiêng ngả … tất cả có ở đây !
Bạn đã sẵn sàng
( Truyện này của mình có 3 điểm lưu y :
1) Truyện không mang yếu tố giả tưởng ( không phải nhập hồn mượn xác nhá )
2) Truyện viết ra không phải để bôi nhọ hay khinh miệt, tỏ thái độ với những người thuộc thế giớ thứ 3 . Trái lại khi đọc truyện bạn sẽ được nhìn-hiểu-suy ngẫm . ( truyện về boy-girl 100% , có vài nhân vật phụ không vấn đề )
3) Tên trường, tên đường có thể không đúng ( vì tớ chưa đến được đó ) mong các bạn cứ bỏ qua mà đọc !
Giới thiệu nhân vật !
Trịnh Vũ Hà Anh : Quê nhà vôn ở Hà Nội City bình thường thì không thể nói là bình thường , nổi bật không thể nói là nổi bật . Tóm lại một câu là đọ thì mới biết được !
Vương Gia Long : Cậu chủ hội tụ đủ mọi cái tinh hoa ở đời : Giàu, đẹp, giỏi, …. Nhưng đặc biệt là … cái gì thì phải đọc mới biết !

Bạn đang đọc truyện tại www.TruyenTeen.vn

Hà Anh câm trên tay con dao, nó đang gắng cắt cổ tay cho máu túa ra nhưng nó quá yếu đuối nó, nó không có cái can đả ấy . ná đã từng đọc ở đâu đó cái này :
“muốn cắt cổ tay tự tử cũng phải có nghệ thuật, không phải cắt kiểu gì cũng được, cắt kiểu gì cũng xong . phải cắt sao cho mạch máu đứt lìa rồi máu túa ra dể mà chết . Chứ không phải là để lại 1 vết sẹo dài trên xác thịt mà cha mẹ ban cho để rôi khiên chính bản thân hay bất cứ ai đó nhìn vào và thấy hổ thẹn .”
“tích”
Nó buông rơi con dao lam, tiêng rơi rất nhỏ tưởng trừng như không có thì giờ nghe rất rõ . Không gian u tịch, lặng im như tờ . Giờ nó đã hiểu, nó lấy can đảm đâu ra mà tự gây tổn thương lên cái thân xác cha mẹ nó đã nuôi nấng bấy lâu . Nó thật hèn !
” tách”
Nó khóc. giọt nước mắt lăn nhanh trên gò má nó – gò má ửng hồng mà nay đã xám quách, bợt màu . Đôi mắt long lanh hôm nay sụp hẳn xuống, Khuôn mặt thì ủ ra như chim con sũng mưa . Bây gờ nó buồn . Nó muốn làm gì đó để thay đổi nhưng .. thay đổi ư ? Thay đổi gì ? Có gì để thay đổi sao ?
Không …
Chẳng có gì để thay đổi !
Đúng thế !
Nó bây giờ …
Chẳng còn gì …
Chỉ sau 1 lời nói nó đã không còn gì nữa ..
” Cha mẹ cháu bị tai nạn . Dã không qua khỏi !”
Back
- Hà Anh à ! Mẹ đi đón bố và anh , con đi cùng chứ ?
- Không đâu mẹ ! Tại sao phải đón ông ta ? Bước chân đi cấm kì trở lại !
- Cái con bé này ! – Bà Hoa chỉ lắc đầu
Bà đi nhanh cho kịp chuyến tới sân bay . Độ này bắt taxi cũng mất nhiều thời gian lắm !
” Anh sắp về chưa /”
” Sắp rồi ! em ra đón anh chứ ?”
” Không ! Chỉ mẹ thôi ”
” sao thế ”
” Em không thích ông ta ! ”
” Anh đã bảo rồi đừng gọi bố là ông nữa mà !”
” Em không thích ”
Gia đình nó ngày xưa gồm có 4 người : mẹ nó , người anh song sinh Trịnh Vũ Hải Anh, nó và kẻ bội bạc kia là cha nó . Ông ta trong lúc mẹ nó đau ốm nhất, khi nó mới 2 tuổi đã li dị chia tài sản bắt anh nó và bỏ đi . Nó còn nhớ như in nó đã khóc xin đừng đưa anh nó đi, đừng ***** con nó nhưng ông ta vẫn phũ phàng chẳng màng tới . Nó hận lão . Nắm ấy nếu không có các dì, các cậu nó thì liệu ngày hôm nay đây còn mẹ nó, thậm chí còn nó hay không ? Người ta nói :
” Ta có thể quên những khi khó khăn nhưng ta tuyệt đối không được quên những gì mà kho khăn đã dạy cho ta .”
Đúng thế ! Khó khăn đã dạy nó biết kiên cương biết đứng lên .Và khó khăn cũng giúp nó nuôi lớn lòng căm phân, uất nghẹn, sự tủi nhục nó hận ông ta kẻ phụ bạc mẹ nó . kẻ đã tước đi cái quyền đượ sống trong gia đình hạnh phúc .
Nhưng trái với thái độ với bố nó nó lại rất yêu anh nó, có nhiều khi nó cũng hơi thắc mắc có phải nó loạn luân không ? Nhưng không cần biết ! Nó biết rằng anh nó luôn bên nó. nó nhớ lần đầu tiên sau hơn 10 năm bặt tin nó nhận được thư anh nó và sau đó là điện thoại .. Anh nó như một thiên thần với nó luôn Chia sẻ đau khổ với nó . Anh dạy nó học hành tử tế chỉ nó học giỏi , anh rủ nó cùng đi học karate dù 2 anh em ở 2 nơi xa cách . Anh biết làm già nó cũng biết làm nấy . Anh và nó như 1 bản sao và 1 bạn chính không tách rời .
Đầu năm nay, mẹ nó nhận được tin là bố nó bị u não không sống được bao lâu ! bà ủ dột, ăn không ngon ngủ không ên người cứ gầy ốm hẳn đi . Nó xót mẹ nên nói anh nó hỏi cách giải quyêt . Vad cuối cùng là nó để mẹ và ông ta trở về như xưa để ông ta sống nốt mấy thời gian cuối đời ! Và nó cũng được bên canh anh nó !
……
…..
Hôm ấy trời mưa lớn Chiếc taxi tử thần đã đưa cae 3 người trong gia đình nó sang thế giới bên kia ! Họ bỏ nó lại . Họ gạt phăng nó ra khỏi cuộc sống gia đình ấy ngay cả khi họ đã chết .
Chết !
END BACK
Bàng hoàng như không phải sự thật, bàng hoàng như chưa từng biết . Nó thân người ra ngay trong đám tang của 3 mạng người nhà nó . Nó đứng nhìn từng nười ra vào ! đơn giản là nó đứng ! Sự bàng hoàng đã làm cho không một giọt nước mắt nào rơi cho ngày tiễn biệt vĩnh viễn .Các cô, dì, cậu, mợ nhà nó cố gắng lo cho chu toàn còn nó thì…
- Cháu sẽ chôm hay thiêu cha mẹ và anh cháu ! – ai đó hỏi nó lúc này ai hỏi thì nó cũng không biết là ai đâu !
- Thiêu ! Nó thần mặ ra trả lời trong vô thức !
——————
——————–
———————–
Nó rải tro của bố, mẹ, anh né lên dòng sông quên hương . Họ sẽ ở mãi đây với kỷ niệm êm đềm còn nó sẽ đi nó sẽ phải làm nốt cuộ đời mà họ đã dành cho nó ! Giờ đây dường như nỗi hận thù với người cha bội bạc đãn không còn , nó hối hận thì nhiều hơn .
Bốc mỗi hũ 1 nắm tro rồi bỏ vào hũ nhỏ cho vào ba lô . Nó đứng nhìn lúc lâu rồi quay bước đi !
Nó cười nó hèn nó không dám chết theo họ . Vậy thì nó phải sống thôi . Sống nốt phần của họ .
Nó sẽ phải tớ đâu ?
Sài Thành Hoa lệ là nơi anh nó và ba nó đã sống ! Đương nhiên là đây !
( Còn nhá )
Thế là nó đã được thoả mãn . Nó đang ở đây trường Waffer, trường quốc tế dành cho con nhà giàu . Trường Waffer là trường học nổi tiếng với thành tích học tập ngất ngưởng, nền nếp đi đầu cho tất cả .
Vào trường này là ước mơ của anh nó . Nó sẽ làm vì anh nó . Nó sẽ sống sống vì anh nó sống cả phần anh nó . Nhưng đó là một quyết định táo bạo .
— BACK—
Đây rồi ! Sài thành sa hoa là đây . Nơi anh nó đã sống ! Nơi cha nó sống !
Nó vào đây sống với bà dì nó – người phụ nữ xinh đẹp nhưng không gia đình, không chồng con . Nó quyết định phải thay đổi phải làm cái gì đó chứ không thể đứng đó để rồi gục ngã .
- Dì ơi! Con muốn làm anh ! – nó nhìn dì nó đôi mắt nó cương nghị , nó đang quyết định táo bạo .
- con muốn gì ? – bà dì làm như mình không nghe được gì . Người phụ nữ này không phải người nông cạn . Bà là hiệu trưởng trường tư thục Tam Thanh nổi tiếng với thành tích và ” lệ phí ” cao ngất – con muốn gì ?
- con muốn học trường anh muốn ! – vẫn kiên quyết
- được rồi ! Nhưng dì có điều kiện .
—- END BACK —-
Nó về lại ngôi nhà mà cha và anh nó đã sống !
Nó đã tìm được những thứ khá hay ho của anh no . Việc bây giờ nó phải làm đó là : mông má lại !
Nó cầm cái kéo
Xoẹt
Mái tóc kiêu hãnh của nó , nó đã cắt ! Nó rớt một giọt nước mắt . Mau chóng lau đi !
Ôm đống đồ ra sau nhà !
Một ngọn lửa
Ánh lửa bập bùng !
Đẹp !
Một ngọn lửa giúp nó kết thúc một cuộc đời một số phận .
Hôm nay Trịnh Vũ Hà Anh đã chết !
Nó quyết định thế đấy đúng hay sai ?
Nó không cần biết !