Lời Nói Dối Ngọt Ngào

Lời Nói Dối Ngọt Ngào

Lời Nói Dối Ngọt Ngào


Tên fic : Lời nối dối ngọt ngào
Tên tác giả : belle princess

Casting:
Mai Mai là 1 cô gái hồn nhiên ngây thơ, 22 tuổi, sở hữu 1 khuôn mặt baby khiến người ta lầm tưởng là 1 cô nhóc 15
Lạc Dương : 25 tuổi là 1 anh chàng đẹp trai, dịu dàng, tinh tế nhưng ít nói và có lẽ là hơi lạnh lùng với phái nữ
Tử Long: 24 tuổi, trái lại với Lạc Dương, anh là người rất sôi nổi, ga lăng đậm chất 1 teen boy 18
3 con người , 3 số mệnh làm nên 1 câu chuyện tình tay 3 vô cùng lắt léo với những tình huống dở khóc dở cười
Hãy đọc xem như thế nào nhé !
Lời nói đầu
Trước khi bắt đầu đọc câu chuyện, tác giả muốn nói với độc giả đôi lời. Tôi sinh năm 1997, còn rất nhỏ. Tôi chưa từng yêu ai cả . Tôi cũng chưa từng rời xa bố mẹ để đến mọi ngóc ngách trên thế gian rộng lớn này . Tôi không biết rằng liệu có một tình yêu đẹp như thế tồn tại hay không . Câu chuyện được xây dựng dựa trên 90% sự tưởng tượng của tôi và chỉ có 10% dựa trên những gì tôi đã trông thấy đã nghe được
Nhưng tôi tin chắc rằng, sau khi đọc xong câu chuyện này, những người chưa yêu sẽ mong muốn có một tình yêu đẹp như thế và những người đã yêu sẽ phải nhìn nhận lại mình, xem rằng mình đã yêu người yêu của mình được như thế hay không!
Hãy đọc để cảm nhận cuộc sống này thật đẹp bạn nhé !!!!!!!!
Chap 1 : Nỗi đau tan vào cát…………..
Hoàng hôn xuống, sóng biển vỗ rì rào, rì rào……… Bên bờ biển, có 2 bóng người. ………Người con trai đang quỳ gối xuống lấy từ trong túi áo ra 1 cái hộp, trong đó là một chiếc nhẫn kim cương
– Bên bờ biển này đây, sóng đang vỗ vào bờ cuốn đi nỗi buồn của những hạt cát . Anh muốn làm con sóng ấy cuốn đi những nỗi đau của em. Em có đồng ý để anh làm việc ấy cả đời này không?
-Lạc Dương, anh đừng nhìn em như thế , đừng nhìn em bằng cái ánh mắt tha thiết ấy, em sẽ cảm thấy mình thật có lỗi. Em…..em không thể đồng ý được.
Những hạt cát va đập vào nhau…….. những nỗi đau những cảm xúc trong Mai Mai đang va đập vào nhau……….Đau quá……Trái tim cô đang quặn thắt
Chiếc nhẫn kim cương của Lạc Dương làm cô nhớ đến 1 chiếc nhẫn khác, 1 chiếc nhẫn đẹp long lanh, 1 lời thề ước đẹp long lanh tưởng như đã tan hết vào cát trong 6 năm qua
Câu chuyện bắt đầu khi Mai Mai mới chỉ có 5 tuổi. Cô và Lạc Dương cùng chơi thân với 1 cậu bạn khác: Tử Long. Tuy khác biệt về tuổi tác nhưng cả 3 đều là con một trong những gia đình giàu có. Bố mẹ họ chơi thân với nhau và họ cũng thế.Lúc nào họ cũng luôn bên nhau, cả khi đi học và khi đi chơi……….
Cho tới khi Mai Mai 16 tuổi, khi trái tim non nớt của cô đã biết rung động , cô và Tử Long đã yêu nhau. Đó là 1 tình yêu rất trong sáng hồn nhiên và vô cùng mãnh liệt
Nhưng cuộc đời thật trớ trêu, đúng năm ấy, gia đình của Tử Long sang Mĩ định cư và lập 1 công ti khác bên đó. Tử Long cũng đi theo. Cái ngày chia tay Mai Mai đã khóc rất nhiều. Cô không biết đến bao giờ mới gặp lại được Tử long. Và hôm đó, cũng chính tại bờ biển này đây, Tử Long đã trao cho cô 1 chiếc nhẫn kim cương cùng với lời hẹn ước đẹp đẽ
-Anh nhất định sẽ quay trở về và cưới em. Hãy đợi anh! Khoảng cách địa lý sẽ là thử thách tình yêu của chúng mình nhưng anh sẽ vượt qua tất cả. Hứa với anh rằng em sẽ đợi anh đi !
-Em hứa em sẽ đợi anh đến khi anh trở về.
Chỉ vì câu nói đó mà Mai mai bỏ cả 6 năm tuổi thanh xuân không yêu 1 ai, không để ai có cơ hội tiến gần tới trái tim cô, ngay cả Lạc Dương- người luôn yêu cô, quan tâm chăm sóc cô.
Đối với cô, Lạc Dương chỉ như 1 người anh trai không hơn, không kém. Điều đó khiến Lạc Dương vô cùng đau khổ nhưng anh chẳng thể làm gì được hơn nữa.
Trái tim Mai Mai sắt đá quá. Trước ngưỡng cửa tái tim cô có hàng loạt lính gác, mới chỉ đến gần hơn 1 chút thôi anh cũng đã có thể bị tổn thương. Hoàng tử của cô đang ngự trị ở đó và cô không cho phép ai tới gần.
Lạc Dương đành chấp nhận đứng đằng sau, nhìn Mai Mai trong thinh lặng, lo lắng cho cô trong thinh lặng và yêu cô trong thinh lặng. Rốt cuộc anh cũng chỉ là kẻ thứ 3………
Suốt thời gian đó , Mai Mai chỉ ra khỏi nhà khi đến lớp. Tất cả thời gian còn lại cô ngồi bên chiếc máy tính, chờ đợi những lời nhắn của Tử Long
Sang Mĩ, vừ học tập vừa làm việc Tử Long chỉ có thể dành 1 khoảng thời gian ít ỏi nhắn vài mẩu tin hỏi thăm sức khỏe hay gửi vài lời yêu thương động viên Mai Mai.
Nhưng đối với cô , như vậy làm sao đủ , làm sao xoa dịu được nỗi nhớ da diết trong cô.
Và….những lúc như thế, khi cô đau khổ, khi cô cần 1 bờ vai , khi cô cần được chia sẻ, cô tìm đến Lạc Dương.
Lúc này đây Lạc Dương cũng đang ở bên cô .
Anh quàng cánh tay vòng qua vai cô ấy, cúi thấp đầu xuống thầm thì:
– Xin em đừng khóc nữa! Nếu em khóc anh sẽ cảm thấy mình thật có lỗi! …………Con sóng kia có thể không cuốn hết được nỗi buồn những hạt cát. Nhưng nước chảy đá mòn, những hòn sỏi cuội đã biến thành nhưng hạt cát, ngày càng nhỏ ngày càng mịn. Cho dù em không cưới anh, anh vẫn nguyện làm con sóng kia biến những nỗi đau lớn của em thành những nỗi đau nhỏ…………
Nhưng tai cô đã ù đi, không còn nghe thấy và cũng không muốn nghe gì nữa…
Mắt cô cũng nhòe dần…
Chiếc nhẫn đẹp thế kia sao nhạt nhòa quá……!
Tương lai của cô và Tử Long sao mà nhạt nhòa quá…..!
Ngày hôm ấy đã kết thúc tẻ nhạt và đau đớn như thế ………
Chap 2 : Chờ đợi trong cơn mưa
7.00 am
-Mai Mai, con có muốn đi mua sắm với mẹ không?- tiếng mẹ cô vong vào từ phòng khách
-Vân, có ạ- Vì không muốn ngồi trong nhà đắm chìm với dòng suy nghĩ hỗn độn, cô đồng ý ra ngoài với mẹ
Trong khi mẹ cô bận rộn mua sắm hết thứ này đến thứ nọ, Mai Mai chỉ rảo bước quanh siêu thị rồi vòng ra các khu phố ở ngoài
Khi đi qua 1 quán nhỏ, bất chợt
-Này cô gái- tiếng bà lão trong quán gọi vọng ra khiến cô dừng chân
Cô quay lại. Bà lão đang nhìn cô, ánh mắt đầy ma lực. Như 1 phản xạ, cô nhanh chóng bước vào quán. Cô ngạc nhiên khi thấy rất nhiều người chờ tới lượt mình xem bói mà bà lão lại gọi cô và mời cô ngồi kế bên bà.
Tay bà đặt lên má cô, vuốt nhẹ xuống cằm- 1 cử chỉ âu yếm mà chỉ những người thân mới làm. Mai Mai hơi sợ nhưng khi nhìn vào đôi mắt bà lão ấy có cái gì đó khiến cô tin tưởng
– Ta có thể thấy nỗi buồn lắng đọng trong đôi mắt cháu. Nhưng tại sao cháu lại buồn như thế khi luôn có 1 người yêu cháu hơn cả bản thân mình bên cạnh
Mai Mai giật mình. Tuy tin vào số mệnh nhưng cô không tin vào lời phán của 1 phù thủy ( cái này là cách gọi riêng của Mai Mai. Tất cả thầy bói cô đều gọi là………phù thủy. Bó tay ! +.+)
Nhưng lần này khác, bà lão ấy nói đúng
– Cháu gái, chon 1 quân bài đi
Dù không muốn lắm nhưng cô cũng nhắm mắt rút bừa 1 quân bài. Là hình trời mưa
Bà lão nhìn quân bài và rồi nhìn vào quả cầu pha lê đặt trước mặt, miệng lầm rầm câu gì đó ( kiểu này không khéo là phù thủy thật ^^)
– Cháu có tin vào số mệnh không?
-Dạ có
-Được rồi, cháu nghe nhé. Tối nay, trời nhất định sẽ mưa. Cháu hãy ra ngoài, 1 con đường nào đó mà cháu thích. Nhưng đừng mang ô , đừng sợ ướt. Bởi chắc chắn sẽ có 1 người, đến hong khô tất cả. Đó là người cháu gắn bó cả đời minh!
Nói rồi bà tặng cô lá bài cô vừa rút. Mai Mai ngoảnh lại, nhìn bà lão. Bà ấy đang mỉm cười nhân hậu, đưa mắt nhìn cô , ánh mắt hiền từ nhưng bí ẩn
Dường nhủ qua ánh mắt đó , bà ấy muốn nói với cô hãy đừng chần chừ nếu không cô sẽ đánh mất hạnh phúc của đời mình !
Ngồi trên xe ô tô với mẹ trên đường về nhà, cô thẫn thờ tựa đầu vào ô cửa kính xe. Cô đang miên man trong dòng suy nghĩ về bà lão ấy, về những gì bà ấy nói
Sau cả buổi chiều suy nghĩ rất lâu, cô quyết định không tin vào cái điều kì ảo ấy
Tối, ăn cơm, ngủ sớm
Nhưng cô không tài nào ngủ nổi. Cái ánh mắt ấy, cái nụ cười ấy của bà lão thật ma mị. Nó ám ảnh cô. Và rồi cô đi ra ngoài 1 mình lúc trời tối như thế
Khẽ bước những bước thật chậm trên con đường mà cô yêu nhất – 1 con đường khá vắng vẻ. Trời không mưa. Mai Mai đột nhiên bật cười. Cô thấy mình thật ngốc khi tin cái lời ấy
Nhưng cô không đi về vì cô đang hi vọng, 1 hi vọng mong manh rằng biết đâu ngày hôm nay 1 phép màu nào đó đưa Tử Long đến bên cô
Để cô có thể ôm anh ấy trong 1 cái ôm ấm áp để xóa đi cái nỗi nhớ nhung trong lòng cô….
Để cô có thể trách anh ấy đã để cô chờ đợi 1 mình buồn bã và tẻ nhạt như thế nào…..
Để cô có thể được nhìn anh ấy thật lâu, được chạm vào mái tóc, đôi hàng mi dài cong mà bao cô gái phải ghen tị…….
Lá buồn rơi 1 chiều mưa
Gió nghiêng nghiêng ướt đường thưa bóng người
Mái hiên nào cũng chật rồi
Mình em ngơ ngẩn bồi hồi tìm anh
(Chiều mưa -Hoàng Thị Minh Khanh)
Đang mải suy nghĩ thì trời mưa. Mưa rào. Mai Mai ngạc nhiên vô cùng. Chỉ vừa mới nãy thôi trời vẫn còn trong mà giờ lại đổ mưa.Vì bây giờ là mùa hè mưa bất ngờ thế cũng phải. Mưa đang hắt lên mái tóc cô Gió ….lạnh đến run người.
Mưa mà không báo trước
Em sững lại như cây
Cứ đội trời mà bước
Như là cô bé say
Cơn mưa giăng lưới nhện
Bất thần vây bọc em
Như ngày nào anh đến
Mối-tình-đầu-thần-tiên!
(Cùng cơn mưa-Lê Thị Kim)
1 vài người trên đường đang dáo dác tìm chỗ tránh mưa. Mai Mai giật mình sợ sệt khi nghĩ rằng 1 vài người bên kia, biết đâu, nhìn thấy cô 1 mình sẽ chạy sang làm gì đó để “hong khô tất cả” như cái lời bà lão kia nói. Rồi cô và cái người đó sẽ thành 1 cặp ư? 1 người không quen biết gì ư?
Và thế là cô ấy chạy, chạy rất nhanh, cô đang cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi cái gọi là số mệnh đáng ghét này. Giống như 1 kẻ đang cố gắng thoát khỏi bùn lầy nhưng càng giãy giụa càng lún sâu.
Nhưng làm sao thoát nổi khi cái định mệnh ấy đang đến
Ngày càng gần……
Ngày càng gần……
Bất chợt tiếng còi xe ô tô inh ỏi ở phía sau khiến tim cô như nhảy ra ngoài. Ánh sáng đèn chói quá, đèn đường lại thưa. Cô chỉ nhìn thấy 1 cái bóng cao lớn, cầm 1 chiếc ô nhanh chóng tiến lại phía cô.Dáng hình ấy quen quá !
“ Là anh phải không , Tử Long ?” –tiếng lòng cô đang thổn thức
“ Trong cuộc sống , đôi khi có những cái ta mong muốn nó lại không đến. Nhưng hãy đừng vội sụp đổ, biết đâu cái đến ngày hôm nay lại là 1 định mệnh tuyệt vời” –Belle princess
Thật là đau khổ biết bao nếu người cô gặp không phải là Tử Long! Phải ! Người đang tiến đến bên cô không phải là Tử Long, không ai khác đó là Lạc Dương!
Mai Mai choáng ngợp. Đây thật sự là cái người sẽ lau khô nước mắt cho cô cả đời này ư?
Là người sẽ làm lành lại vết sẹo trong lòng cô , làm lành lại cái trái tim đang vun vỡ từng ngày của cô ư?
Đôi mắt cô thẫn thờ, khuôn mặt bắt đầu tái đi

- Bạn đang đọc truyện tại www.TruyenTeen.vn -