Này Nhóc, Đứng Lại

Không khí hơi trầm xuống. Tôi biết mình đã lỡ miệng, không nên nói gì cả. Nhưng làm sao để rút lại lời nói bây giờ.
- Bác ấy…
- Đang ở một nơi rất xa phải không ạ? – tôi nhanh nhảu chen vào. Đôi lông mày kia khẽ giãn ra, một nụ cười đồng ý.
Mọi chuyện dễ dàng hơn tôi tưởng tượng khi một trong hai nhân vật chính không có mặt. Đồng hồ chỉ 8h 15, tức là có thể anh ta sẽ không đến.
- Con bị sao thế này? – Bố nhìn tôi lo lắng, chỉ vào vết bầm bên má trái.
- Không – tôi đáp, cố tìm đường nói dối – lúc nãy con bị đụng xe nên va chạm tí thôi, thế nên mới đến muộn.
Một câu nói dối hoàn hảo ấy chứ, ít nhất là trong lúc này. Ba tôi mà biết con gái vừa trải qua một cuộc ẩu đả với 6 thằng con trai, chỉ để cứu 1 thằng nhóc, liệu ông sẽ phong anh hùng, hay biến tôi thành “công chúa cấm cung” trong suốt những năm còn lại.
Ba của chú rể, ý tôi là ba của kẻ tôi sẽ xem mặt, nhìn tôi với vẻ lo lắng.
- Cháu bị đau thế thì nên về nghỉ ngơi, hoãn buổi hôm nay lại cũng được – ông nhìn ra đường lớn qua cửa kính – hay thôi chúng ta về đi, cho cháu nghỉ.
- Ồ, nán lại chờ một chút cũng không sao – ba tôi vui vẻ.
- Tôi thành thật xin lỗi vì cái thằng chết tiệt này không đến – ông ấy đứng lên áy náy làm ba con tôi cũng không thể ngồi lại được – anh đưa cháu về đi. Ngày mai tôi mang sang ít mật gấu ngâm rượu, thoa lên chỗ bầm là nhanh khỏi lắm.
Tôi mừng thầm trong bụng. Ít ra cũng còn chút may mắn sót lại trong ngày. Ba lưỡng lự nhìn sang tôi rồi gật đầu với ông ấy.
- Vậy để khi khác.
Hai người bắt tay nhau thân mật nhưng không nén nổi tiếng thở dài. Tôi tròn mắt nhìn. Chẳng lẽ họ mong con mình sớm lập gia đình đến thế sao? Huống hồ tôi còn chưa tốt nghiệp cấp 3.
Là người ra sau chót, tôi vừa đi vừa tranh thủ kiểm tra điện thoại xem có cuộc nhỡ nào không. Lại thêm một tiếng thở dài, tôi thấy mình chờ đợi đến già thêm 100 tuổi.
Trong lúc chờ ba lấy xe, tôi đứng khoanh tay trước bậc thềm, nhìn bầu trời đêm lộng gió. Trăng thoát khỏi đám mây, sáng vằng vặc.
Hôm nay là ngày rằm.
** ** **
- Anh không đi à? – Jun nhìn Danh Kíp xuất hiện ở phòng khách với đôi mắt ngạc nhiên.
- Không.
Danh đáp rồi ngồi phịch xuống ghế, lấy hai tay ôm mặt. Nhìn bộ dạng khổ não của anh trai, Jun cũng cảm thấy chán chường.
- Ba giận lắm đấy, rồi anh sẽ biết.
Nói rồi nó bỏ lên lầu khi thấy đám đàn em lục tục bước vào, dàn thành một hàng ngang.
Thắng sẹo không nói gì. Nó khoanh hai tay trước ngực, mắt dõi thẳng. Danh nhìn thằng đệ tử không chớp mắt.
- Cậu giúp anh không đúng cách rồi – Danh nói. Anh biết Thắng là đứa trung thành. Từ khi gia đình anh cưu mang nó, Thắng lúc nào cũng theo Danh như để bảo vệ và nghe sai những việc vặt. Nó xem Danh là ân nhân, còn anh xem nó còn hơn một đứa em nuôi, nhưng anh không nghĩ nó lại có nhiều thành kiến về việc của năm trước đến như vậy.
- Tụi bay về đi – anh hất đầu về phía đàn em. Chỉ một câu quát, không la mắng hay phạt.
Thắng cũng quay gót đi, nó chẳng còn gì để nói.
- Thắng, cậu chở anh ra đây một lát.
** *** **
Gió trời lồng lộng. Những tán cây in bóng trên nền vỉa hè loang lổ. Thắng chở Danh Kíp phóng ra trục đường chính.
Anh không định đến, mặc dù chiếc điện thoại trong túi rung dữ dội. Chỉ một chút tò mò xem vẻ thất vọng của ba mình. Thậm chí anh còn không quan tâm cô gái kia là ai.
Nhà hàng Pháp giờ vẫn đông người ra vào. Trước cửa, bóng dáng quen thuộc của người con gái tựa lưng vào cột đá khiến Danh như nghẹn thở.
Hoài Thư đứng đấy, mắt dõi xa xăm, đợi chờ…
Cô ấy đợi ai chứ? Nếu không phải là một chàng trai chưa biết mặt, người mà hôm nay đã lỡ hẹn?
Chương 14
Bây giờ và trước đó.
Trở về nhà, Thanh Phong nằm vật ra giường, muốn bất tỉnh trong một vòng một tiếng. Cổ họng nghẹn đắng, người mỏi rã rời. Cậu bật dậy, bước vào phòng tắm xả nước đầy bồn rồi úp mắt xuống, cố nín thở như người mới tập bơi.
Tùng ngó vào nhưng không nói gì cả. Nó lại lặng lẽ khép cửa vào.
Thời gian ơi xin hãy quay lại.
Phục Hy không phải là đứa học trò hư, nhưng năm lớp 9 nó đã bị kỉ luật xém đuổi học vì đánh nhau. Người ta nói từ lúc đấy, cậu nhóc mọt sách chăm học, ít nói trở nên ngô nghê với cái tính trẻ con, dễ thương hơn, hoạt bát hơn. Nhưng đó là vì họ chưa thấy khi đôi mắt nó sẫm lại, dõi xa xăm dòng người trên đườngi.
Có trời cao mới biết trong đầu nó đang nghĩ gì.
** ** **
Tôi bước ra khỏi quán bar, lại cúp học một lần nữa, trốn ba, trốn cả Thanh Phong. Chính vì thế tôi không muốn tốn một cú điện thoại để gọi người đến đón. Chi bằng đi bộ cho rồi.
- Tấp vô – tiếng một thằng the thé, nhỏ, nhưng đủ làm tôi giật mình khi nhận ra nó khá quen thuộc.
Tôi quay phắt lại, lùi lại một bước theo phản xạ khi chiếc xe máy tấp vô lề. Thằng ngồi sau nhảy phóc ra khỏi xe, cười nham nhở.
- Lại gặp ở đây rồi nhóc.
Một thoáng rùng mình, tôi cảm thấy hai chân tê cứng lại, khác hẳn với cảm giác giác an tâm khi Thanh Phong ở bên.
Thêm một chiếc xe máy nữa vội vã dựng bên lề. Ba đứa con trai và một đứa con gái nhìn tôi chòng chọc. Con nhỏ hất hàm:
- Định làm đại ca xứ này hở em? Không dễ – nó cười khảy, chân hất một đống bụi lên giày tôi.
Ai muốn làm đại ca gì chứ? Hôm bữa tôi đi chơi chẳng may gặp anh chàng lớp trên kéo lại, đòi “kết thân” gì đấy. Tôi không nhớ chị ta cũng có mặt, nhưng hình như chỗ tôi ngồi là nơi chị ta mới bỏ đi chưa được một phút. Và chắc chắn có hiểu nhầm ở đây.
Thằng con trai tiến lại chỗ tôi, đưa một tay lên nâng cằm. Cảm giác tởm lợm khắp cổ họng khi tôi nhìn vào chiếc khuyên trên mũi nó.
- Mày tên Anh Thư? – nó nhổ toẹt một bãi – cha sinh mẹ đẻ giờ tao chưa nghe có đứa nào không ai bảo kê lại láo toét thế. Có biết chị đây là ai không?
- Không – tôi nói cứng, mặc dù cảm thấy đến cả đầu lưỡi cũng bắt đầu run – Chắc anh nhầm rồi, tôi chẳng liên quan gì đến mấy người.
Đứa con gái tát tôi một cái cay cú, mặt nó đỏ bừng, nước mắt sắp trào ra khỏi khóe.
- Mày là lí do khiến anh ấy chia tay với tao.
- Khỉ gió… – tôi bặm môi tức giận, bị thêm một cú nữa. Thụt lùi lại, tôi đưa một tay lên xoa má, liền bị một cú húc vào bụng, đau đến quoặn người, phải ngồi thụp xuống.
- Thế này nhằm nhò gì? – thằng con trai nhếch mép.
- Tao hận mày!
Đứa con gái đang khóc. Nó rít lên, lao vào tôi.
Phải mau trốn khỏi đây để gọi điện cho Phong. Chỉ có cậu ấy mới cứu được mình.
** ** **
Kết thúc ca học thêm, Phục Hy lắp tai phone lên, ngồi chờ ở trạm để bắt xe bus về. Ngoài đường đã ồn, nhưng cậu không dám mở nhạc to, sợ sẽ bỏ lỡ điều gì đó, nhất là khi đôi mắt đang nhắm tịt thế này.
Đáng lẽ ra là một cảm giác bình yên, nếu không có những tiếng ồn ào như chợ vỡ xen vào.
Hy nhăn mặt, tháo tai phone ra và khẽ hé đôi mắt. Trước mặt cậu là một cô gái đang bị bao vây bởi bốn đứa dân anh chị. Chúng nó hận cô gái kia đến nỗi ngay cả khi cô ta đã ngồi thụp xuống, cong lưng và ôm hai tay để tự vệ, tụi nó vẫn không ngớt những trò đấm đá.
Lại kiểu trấn lột tiền của con cái nhà giàu. Nó không thích nhìn những cảnh như thế.
Vứt chiếc cặp trên ghế, cậu nhóc hy vọng chẳng có đứa nào tranh thủ đến trộm thứ gì, ít ra thì cũng đừng ăn cắp cái máy nghe nhạc đắt tiền. Thở ra, Hy vươn vai vặn khớp xương.
Tôi đã nhìn thấy cậu ấy, người mà tôi biết chắc là định mệnh của mình.
Phía bên kia đường, cô gái đang tẩn mẩn chọn những nhánh hoa sao bạc với những cánh trắng còn nguyên và thơm mùi cỏ. Đôi môi xinh xắn khẽ nhấp những cánh hoa, tìm cảm giác của thiên nhiên. Cậu nhóc đứng bên mỉm cười, chốc chốc lại lộ vẻ sốt ruột:
- Anh ấy thích gì hoa đâu chị? Con trai thường cứng nhắc mà.
- Nhưng hoa chị chọn phải khác chứ em – cô gái cười – vả lại, loài hoa này rất giống với anh ấy.
Cậu nhóc nhướn một bên mày, lắc đầu không hiểu. Cô gái nhìn rồi phì cười, má lúm đồng tiền dễ thương.
- Sao bạc là loài hoa thường mọc trên núi, ưa những nơi mắt mẻ thoáng đãng, vì vậy nó tượng trưng cho người tính phóng khoáng nhưng điềm tĩnh, có phẩm chất tốt và đáng tin cậy.
- Ui! – cậu nhóc khẽ nhăn mặt – anh ấy mà được như thế á. Hì hì, em tốt hơn anh ấy này.
- Chừng nào lớn hơn tí nữa, chị sẽ tặng nó cho em.
Nhéo má yêu cậu nhóc, cô khẽ mỉm cười rồi lại cắm cúi tiếp tục chọn hoa. Cậu nhóc chăm chú dõi theo, nhưng niềm vui dường như đã vơi đi một nửa. Cậu không muốn mãi là một thằng nhóc sau bóng anh ấy.
- Sắp đến giờ rồi chị – cậu nhóc liếc đồng hồ – chúng ta về cho kịp.
Cô gái đưa bó hoa cho chủ cửa hàng gói lại, khẽ gật đầu. Cơn gió thổi nhẹ qua khiến mái tóc dài cắt không kiểu cách khẽ tung lên.
Chị ấy ở bất cứ đâu cũng đẹp và rạng rỡ.
** ** **
Phục Hy lao vào, hất thằng con trai trước mặt sang một bên để đỡ cô gái dậy, kéo sang một góc. Đôi mắt run sợ và ngạc nhiên nhìn cậu.
- Cô có sao không? Né sang một bên nhé.
Để cô gái ngồi tựa vào tường, Phục Hy lao lại đối phó với 4 đứa kia. Cậu nhanh nhẹn ra đòn, hệt như một người đã được rèn giũa cẩn thận.
** ** **
Tôi không ngờ ngoài cái vỏ bọc ốm thư sinh ấy lại là một người con trai mạnh mẽ đến như vậy. Cái cảm giác được cứu vẫn còn quá ngỡ ngàng, giống như đây không phải sự thật.
Trấn tĩnh được bản thân, tôi luống cuống rút chiếc điện thoại trong túi ra. May sao nó không bị va đập gì cả. Những ngón tay run run bâm tím vì bị dẫm lên cố gắng tìm đến con số hay gọi nhất. Tôi nhấn nút và co lại chờ đợi.
Không thể ngờ được trong lúc này, tôi vẫn thấy cậu ấy thật phong độ và nghĩa hiệp. Khuôn mặt không để lộ một chút cảm xúc, nhưng không hề lạnh lùng vô cảm. Và đôi mắt kia nữa, nó thật ấm áp.
Phong nhấc máy.
- Tôi bị chặn đánh, cậu đến đây ngay đi. Trên đường 13, chỗ…
Tôi nhìn thấy con dao sáng loáng khi thằng đeo khuyên rút ra từ bên hông. Đôi mắt nó gian ác nhìn vào ân nhân của tôi lúc cậu ấy đang nhảy lên làm một cú song phi.
Tôi ném chiếc điện thoại, chạy lại nhưng không kịp. Tiếng sượt ngọt xớt bên tai, Phục Hy mất đà ngã nhào xuống cạnh tôi.
- Chỉ là một thằng nhãi ranh.

Từ khóa: nay nhoc dung lai, doc truyen tinh yeu tinh can nay nhoc dung lai, truyen anh em nha ho du page143, nhóc lười anh yêu em chương 106, nhoc luoi toi yeu em trang144, này nhóc hãy đợi đấy, nay nhoc! where is my heart?, Hăn bo di, Doc truyđn nay nhoc dung lai trang 147, truyện teen hai kính cọng xanh

Bạn đang đọc truyện tại www.TruyenTeen.vn