Này Nhóc, Đứng Lại

Yên bước vào, thấy chúng tôi đang làm quen chị cũng vui không kém. Tiếp sau chị là hai tên con trai đã gây ra cho tôi một ngày rắc rối.
– Chào anh – thằng Thiên nhanh nhảu rồi tọt vào trong bếp.
– Chào anh – Phong nhẹ nhàng nói và đưa tay bắt.
– Ah cậu nhóc này, bạn trai của Hoài Thư phải không?
Một phút im lặng và tôi thì như kẻ chết đứng. “Nghệ thuật đoán mò” của anh chàng này cũng có hạn. Chị Yên hết nhìn tôi rồi lại quay sang Phong tủm tỉm cười mà chẳng giải thích. Tôi thì có thể há miệng nói gì sao?
Thật may vì Phong là kẻ tự nhiên nhất.
– Bây giờ thì không phải, nhưng sau này em cũng mong chịu đựng được con nhóc… à không “cô bạn” khó tính này – cậu ta cười thoải mái, liếc mắt sang tôi.
Cái tên khủng bố này, đáng lẽ lúc nãy tôi phải bắt lỗi rồi cho cậu ta một trận mới phải.
Vừa mới gặp mà đã trở về ngày thì hơi khiến nhã nên tôi và Phong ở lại nói chuyện với anh Dũng – tức chồng tương lai của Yên. Ai cũng hào hứng với đám cưới ngày mai. Buổi sáng sẽ diễn ra đám hỏi, và tôi ngay lập tức được phân công bưng quả.
– Ok thôi – tôi nói khi nghe Yên đề nghị – Em sẵn sàng thôi nhưng mất duyên là chị phải đền đấy.
– Nếu em cần anh sẽ đền hẳn cho em một cậu – Dũng nháy mắt.
– Hờ hờ – tôi cười nhạt vì chẳng biết câu nói đó có ý nghĩa gì.
– Phong, em ra đây anh nhờ tí chuyện con trai với nhau được không?
Ái chà, tôi cũng tò mò cái “chuyện con trai” đấy lắm, nhưng cố kìm nén không đi theo thăm dò.
– Con trai cũng có nhiều bí mật hén? Mới gặp nhau mà đã… – tôi làu bàu trong miệng. Có lẽ tôi sắp liệt ông Dũng này vào danh sách những tên con trai quoái gở như: D.K, Phục Hy và cả tên đểu Thanh Phong nữa.
** ** **
Bữa cơm trưa lại loanh quanh luẩn quẩn món bầu. Mặc dù má đã thịt hẳn con gà nhưng đạm bạc vẫn hoàn đạm bạc. Việc tôi ăn bình thường thì chẳng sao, còn tên Phong kia, ngoài gặm một cái cánh gà thì cậu ta chỉ chúi mũi vào canh bầu, bầu xào, bầu luộc. Tôi nhìn cậu ta ăn như kiểu “chết đói năm 45” mà suýt lòi mắt.
Tích thêm một ý vào trí nhớ: sở thích của Thanh Phong là tất cả món ăn làm từ bầu.
Ăn xong tôi rửa chén còn Phong ra ngắm cái vườn rau nhà tôi (có phải cậu ta hết cái để xem hay lại thêm một sở thích kì quoặc nữa?)
– Có trái bầu khô này! – cậu ta hí hửng chỉ trái màu nâu duy nhất trên giàn bầu nậm.
– Ờ thì sao? Cái đó tôi thấy hoài. Má để cả đống dưới bếp nè.
– Cho tôi trái này nhé? – Mắt Phong sáng rỡ.
– Được thôi, nhưng vào bếp lấy trái to kìa. Trái đó bé xí à.
– Không, tôi thích trái này cơ – Phong nũng nịu như một đứa trẻ.
Nói rồi cậu ta dùng tay làm đứt cuống bầu. Tôi thật không hiểu nổi Phong.
– Cậu thích bầu lắm à? Lúc nãy tôi thấy ăn toàn bầu. Coi chừng ngày mai nhìn cậu y chang…
– Tôi ghét nhất ăn bầu – Phong ngắt lời tôi.
Tôi ngắc ngứ trong cổ họng không biết nói gì trước câu trả lời trái ngược hoàn toàn với suy nghĩ này.
– Vậy là cậu cố làm má tôi vui nên mới ăn? – Tôi hỏi với giọng cay cú, cảm thấy cơn tức trong người.
– Vì thấy bữa cơm gia đình đầm ấm nhà cô nên tôi thấy cái gì cũng ngon, đặc biệt là những thứ lâu rồi chưa ăn. Nhà tôi mỗi người một việc nên đi suốt. Bữa cơm chẳng bao giờ đủ bốn người.
– Thì nhà tôi cũng thế thôi. Cậu quên tôi có tới “2 gia đình” à?
– Nhưng có ăn chung thì cũng chẳng ai thấy tự nhiên, chẳng nói được với nhau câu nào. Nói chung là không thoải mái – Phong nói, nhìn thẳng vào mắt tôi. Vấn đề này tôi có thể hiểu. Nhiều gia đình đầy đủ về mặt vật chất thường rơi vào tình cảnh nhưu vậy. Sống thiếu thốn không phải là không có hạnh phúc riêng.
– Oa! Hôm nay đã thiếu ngủ, ngày mai lại phải dậy sớm sao?
– Ngày mai cậu làm gì mà dậy sớm? – tôi nhướn mày.
Phong nhếch miệng lên thành nụ cười đểu.
– Con nít nhiều chuyện. Ngày mai rồi biết.
Tôi thật muốn ném cái bát trên tay trúng đầu cậu ta.
Phong bước vào nhà. Đứng trên bậc thềm nhìn lên bầu trời xanh, cậu khẽ đưa tay chạm lên môi mình.
Thật ra là đã đụng… hay chưa?
Chương 21.1
Con cua đáng ghét!!
Anh Thư chán nản đóng cửa phòng lại. Cô chẳng muốn đụng đến một hạt cơm mặc dù mai ba lại đi công tác xa nhà. Không thể chần chừ được nữa, cô quyết định sẽ trở lại Vũng Tàu ngay chiều mai.
Điện thoại lại reo. Cô bực mình định nhấn nút tắt nhưng thể nào Danh lại gọi lần nữa. Dù chỉ là lời cảm ơn đơn thuần cô cũng không muốn nghe, không muốn liên quan bất cứ điều gì đến anh ta.
Có thể Danh đã hiểu lầm quá nhiều. Những gì cô làm hôm qua chỉ giống như phép cư xử bình thường mặc dù cô muốn nghĩ nó là sự ban ơn hơn. Còn Danh lại quan trọng hóa nó lên, kiểu như cô lại bắt đầu có chút tình cảm với anh ta gì gì đó.
Thêm một hồi chuông nữa. Lần này cô nhấn nút nghe rồi áp điện thoại vào tai. Bên kia vừa có dấu hiệu của đường truyền, cô đã hét:
– Đừng có làm phiền tôi nữa, xin anh đấy.
Đầu dây bên kia im lặng. Có phải là cô đã quá thô lỗ hay không?
Chán nản, cô thả điện thoại xuống, tức thì bên kia có tiếng nói:
– Này, em sao vậy? – Tiếng chàng trai trầm và khàn khàn, vẻ hơi ngạc nhiên. Ngay lập tức cô nhận ra Tuấn, anh chàng mới quen ở Vũng Tàu.
– Ơ, xin lỗi anh. Em tưởng là người khác.
Tuấn cười sảng khoái trong điện thoại.
– Người khác kiểu gì đây? Một kiểu quấy rối.
Anh Thư ậm ừ trong điện thoại. Cô không muốn kết tội Danh như thế. Dù sao anh ta cũng có lí do để làm thế với “Anh Thư mà anh ta thật sự thích”.
– Bao giờ em sẽ quay trở lại? Mẹ anh mong em lắm đấy.
– Sẽ sớm thôi. Việc gia đình cũng xong rồi mà. Có thể chiều nay hoặc cũng có thể sáng mai em sẽ đến.
Qua điện thoại, cô cũng có thể cảm thấy Tuấn đang mỉm cười. Anh là một chàng trai tốt với nước da hơi rám nắng và đôi mắt sâu. Ngày đầu gặp nhau, anh đã không ngần ngại chê bai cô là con nhỏ ăn chơi và ghét ra mặt. Cô cũng ghét anh, nhưng lại bực tức khi anh đối xử vui vẻ với tất cả bạn bè của cô, trừ cô ra.
Anh Thư đã tìm đủ mọi cách để cãi nhau, gây gổ, nhưng điều đó dường như vô ích với thái độ mềm mỏng và điềm nhiên của anh. Và đêm đó, một mình lang thang bờ biển, cô lại gặp anh lần nữa. Cuộc nói chuyện ngắn, nhưng dường như cô đã thổ lộ gần hết quá khứ của mình cho Tuấn.
Anh lắng nghe và đồng cảm cho cô và nói rằng anh cũng có một quá khứ mà khi nghĩ lại, anh cảm thấy mình đã gây ra nhiều tội lỗi.
Tất nhiên cô cũng có cảm tình với Tuấn, nhưng nó chỉ dừng lại ở mức một người bạn tri ân. Hình ảnh cậu nhóc mặc áo trắng liều mình cứu cô đã in sâu, ăn mòn tâm trí cô. Cô không thể gạt bỏ hình ảnh cậu ấy ra khỏi đầu, dù chỉ là một lúc.
Cô nhất định phải gặp cậu ấy trước khi xuống Vũng Tàu lần nữa.
** ** **
Danh Kíp nhìn màn hình điện thoại, mỉm cười. Đùa thế là đủ rồi, anh không muốn thành kẻ quá bất lịch sự. Nhưng ngày nào anh cũng sẽ gọi, chỉ để Hoài Thư biết rằng từ lúc này anh chưa bao giờ ngừng nhớ về cô ấy.
** ** **
– Cậu không ngủ mà đi đâu trời nắng thế này hở?
Tôi nheo mắt, lấy tay che cái nắng gay gắt trên đầu. Giờ đang là giữa trưa, mặt trời đứng bóng. Vậy mà cái tên con trai quoái gở kia lại xách ba lô lên vai định đi “thăm thú”.
– Chiều tôi về, có phải con nít đâu mà lo – Phong nhăn mặt.
– Nhưng tôi biết nói thế nào với má?
Nói với má thì tôi có hàng trăm cách ấy chứ, chỉ là không biết nói thế nào với lòng mình thôi.
– Bảo bác ấy là tôi qua nhà chị Quyên.
– Thật á? – tôi nhướn mày rồi kịp thêm – để lỡ má tôi sang bên ấy thì sao.
– Thật. Chuyện con trai ý mà.
Phong cười và nháy mắt trong khi ruột gan tôi bắt đầu sôi. Lại “có việc cần nhờ” với ông Dũng kia chứ gì.
– Về trước giờ cơm.
Tôi miễn cưỡng đi vào nhà vì việc này chẳng thể xía vào thêm nữa.
Thực trong lòng tôi đang sợ gì nhỉ? Sợ cậu ấy sẽ bỏ về một mình hay sao?
– Ôi Hoài Thư – tôi dùng tay đập liên hồi vào đầu – mày ngốc quá.
Thằng Thiên đứng bên cạnh tôi từ lúc nào cũng bắt chước đập tay lên trán:
– Ôi trời ạ, chị tôi ngốc quá!
– Mày!
Tôi trợn trừng nhìn thằng nhỏ. Mới lúc sáng nó còn tỏ ra biết lỗi mà bây giờ có thể hiên ngang chọc tôi được. Cả nhóc tì, cả Thanh Phong đều là kẻ vô ơn. Đáng lẽ ra tôi không nên tha thứ cho hai kẻ này nhanh như thế.
Cốc đầu nó một cái đau điếng, tôi làu bàu hết cái này đến cái kia. Cuối cùng nhìn thằng nhóc và phán:
– Đi về đi cho chị ngủ trưa.
– Gớm! Chị ngủ nhiều quá coi chừng mập lên mai mặc áo dài đứt hết nút bây giờ.
– Áo dài? – Tôi tròn mắt.
– Ừm – thằng Thiên chìa ra cho tôi một cái túi giấy. Tôi mở ra và không khép miệng lại được khi nhìn thấy một chiếc áo dài màu hồng có gắn hoa trang trí phía trước.
Thứ nhất: tôi không thích màu hồng. Thứ hai: tôi chúa ghét mặc áo dài. Thứ ba: tôi muốn cái gì càng đơn giản càng tốt, không hoa hòe trang trí gì. Thứ tư: hình như vải áo hơi bị mỏng. Thứ năm: thật kinh khủng khi phải đội cái khăn đống nặng trịch này lên đầu – thứ mà vừa rớt khỏi mớ áo lùng nhùng.
Tôi thực sự phải mặc “tập hợp” những thứ kinh khủng nào đây.
– Bình tĩnh – thằng Thiên vuốt lưng tôi an ủi – đây chưa phải cái kinh khủng nhất mà chị nhìn thấy đâu.
– Còn cái gì tồi tệ hơn nữa? – tôi hỏi mà gần như mếu.
– Mai chị khắc biết – thằng Thiên cười nham nhở.
Tôi thực muốn uýnh thằng nhóc này một trận ra trò. Thanh Phong thì đã đành rồi, nó là họ hàng của tôi mà hình như cũng về phe giặc. Cứ cái kiểu nói chuyện úp mở này có lẽ tôi thức cả đêm để đoán mò nữa.
– Mà em nghĩ chị nên thường xuyên mặc những thứ nữ tính như thế này. Ít nhất thì chẳng có ai mặc áo dài hồng mà vừa trợn mắt vừa cốc đầu em họ đâu.
Nói xong, nó lè lưỡi trêu tôi rồi chạy thẳng ra cổng.

- Bạn đang đọc truyện tại www.TruyenTeen.vn -