Ngại gì huýt sáo mà từ từ đi

Chương 32: Về Ngay

Khi hoàng hôn buông xuống, Diệp Lạc đã gặp được Diệp Tam và Diệp Cửu, đồng thời cũng nhận được thư của Diệp Tri.

Trên thư chỉ có hai chữ: “Về ngay!”

Trong lòng Diệp Lạc rất căng thẳng, nhìn về phía Diệp Tam.

– Thân thể ca ca ta có phải lại xảy ra chuyện? – Nếu không với tính cách của huynh trưởng, tuyệt đối không thể trong lúc nàng ra ngoài mà gửi đến một phong thư như vậy.

Ánh mắt nàng lạnh lùng sắc bén.

– Không phải ta đã dặn tuyệt đối không để cho huynh ấy biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì hay sao?

Diệp Tam lập tức quỳ xuống, đè thấp thanh âm.

– Tiểu thư, năng lực của đại công tử, người đã biết rồi. Lão thái gia vẫn chưa trở về nhà, thư từ liên lạc của người với người nhà cũng bị chặt đứt, đại công tử lập tức nổi lên lòng nghi ngờ.

Diệp Lạc nhắm mắt lại, đúng vậy, với khả năng của ca ca thì sao có thể không phát hiện ra điểm khác thường?

Vừa trải qua tình cảnh tìm được đường sống trong chỗ chết, tưởng chừng như phải ly biệt mãi mãi với ca ca lại sắp được gặp lại, nàng có rất nhiều điều muốn nói, nhưng khi nhấc bút, nàng chỉ viết ra một câu:

“Chớ lo lắng, mười lăm ngày nữa sẽ về.”

– Tiểu thư, khi ta cùng Diệp Tam đến đây, đi suốt ngày đêm từ biên quan đến đây cũng mất đến mười một ngày, rồi từ biên quan trở về kinh thành, ít nhất cũng phải sáu bảy ngày, ngài nên sửa thành hai mươi ngày mới có vẻ thỏa đáng? – Diệp Cửu hỏi.

Diệp Lạc lắc đầu, đưa phong thư cho hắn.

– Không cần, truyền tin trở về, bảo Tinh Dương mang binh đến biên cảnh tiếp ứng chúng ta, đến lúc đó Thái tử sẽ do hắn hộ tống về kinh thành. Ở mỗi trạm dịch đều giúp ta chuẩn bị ngựa, ta muốn trong mười lăm ngày về đến nhà.

Diệp Cửu còn muốn nói cái gì, đã bị Diệp Tam kéo vạt áo của hắn ngăn lại, Diệp Cửu nhìn hắn, lại nhìn Diệp Lạc, gật đầu nói.

– Tuân lệnh, tiểu thư.

Sáng sớm ngày hôm sau, khi Quân Hoằng thức dậy, đã thấy Diệp Lạc ngồi nghiêm chỉnh trong nhà ăn, thấy có chút không quen. Hắn ngẩng đầu nhìn trời, lại nhìn sang Diệp Lạc.

– Trời còn chưa sáng hẳn.

– Phải, ta biết.

– Vậy sao ngươi lại dậy sớm như vậy? – Hắn lại nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, xác định là mặt trời vẫn mọc từ phía Đông.

Diệp Lạc vẫy tay với hắn, thuận tiện giúp hắn múc một bát cháo.

– Mau đến ăn đi, ăn xong chúng ta lập tức khởi hành đi về.

Cháo gạo non hầm vừa phải, hương thơm nức mũi, Quân Hoằng hớp mấy ngụm, gật đầu khen, “Ngon” Ngẩng đầu nhìn nàng.

– Sao ngươi không ăn?

– Ta ăn rồi, chờ ngươi ăn xong chúng ta lập tức lên đường.

Quân Hoằng cũng không nói nữa, vùi đầu húp hết bát cháo.

Vi Kỳ từ ngoài cửa đi vào, oán hận đặt một bao lớn lên trên bàn, nói với Diệp Lạc nói.

– Chỉ giỏi nịnh bợ lấy lòng.

– Mua cái gì vậy? – Quân Hoằng ngạc nhiên hỏi.

– Là đồ ăn. – Diệp Lạc vỗ vỗ túi to, hiển nhiên là rất vừa lòng.

Hai hàng lông mày Vi Kỳ tức thì dựng thẳng đứng.

– Diệp Tri, ngươi muốn ăn thì tự đi mà mua.

– Yên tâm. – Diệp Lạc cười cười.

– Tuyệt đối không cướp phần đồ ăn của ngươi. Đúng không, điện hạ? – Những lời cuối cùng là nói với Quân Hoằng.

Quân Hoằng hỏi nàng.

– Muốn mua thêm đồ ăn không?

– Không cần, ngươi chia một phần của ngươi cho ta là được.

Vi Kỳ đứng bật dậy, lại bị ánh mắt cảnh cáo của Quân Hoằng ép ngồi xuống, hắn hiện tại vô cùng xác định, Diệp Tri là chuyên môn lấy việc chọc tức hắn làm niềm vui.

Hừ! Chỉ ỷ vào Thái tử bảo hộ hắn mà thôi, Vi Kỳ oán hận nghiến răng nghiến lợi.

Thấy Vi Kỳ tức giận mà không thể phát tác, tâm tình phiền chán suốt một đêm của Diệp Lạc rốt cục cũng được thả lỏng đôi chút.

Ba người vừa đi đến cổng thành, chợt phát hiện ra có điểm dị thường.

Bình thường cổng thành người đến người đi tấp nập, giờ lại im lặng tới mức kì quái, hai bên sườn cổng thành binh lính xếp thành hàng, người người mặc khôi giáp, trường thương đại đao hiên ngang trong nắng sớm, có một loại cảm giác lạnh lẽo mà xơ xác tiêu điều.

Quân Hoằng dừng bước, Vi Kỳ rút kiếm che trước người hắn.

Diệp Lạc nhìn bốn phía, Diệp Tam cùng Diệp Cửu từ trong đám đông đã lặng yên không một tiếng động vây lại đây, thủ hộ ở hai bên và phía sau Diệp Lạc.

Trên tường thành, Ninh Triển Thư đứng từ xa nhìn bọn họ, Thừa tướng Bao Ninh xoay người hỏi.

– Hoàng Thượng, việc này phải chăng rất mạo hiểm? Dù sao mọi người đều biết thái tử Sùng Hưng đang ở kinh thành nước ta, vạn nhất xảy ra chuyện…?

Ninh Triển Thư cười khẽ một tiếng.

– Phải dựa vào biểu hiện lúc này của Quân Hoằng, trẫm mới có thể có đủ lý do vì hắn mà

Đọc full tại http://bit.ly/truyenteen