Ngại gì huýt sáo mà từ từ đi

Chương 39: Tương Liên. (Thương Xót, Thông Cảm Lẫn Nhau.)

Thời gian kế tiếp, không khí trong kinh thành càng nặng nề hơn.

Diệp Lạc vẫn ở lễ bộ, nhưng nàng vẫn có tác động lớn vào việc cải cách khoa cử. Lương Lược là nguyên lão ba triều, Quân Nặc lại có chỗ dựa là bộ binh. Một khi Hoàng Thượng ra đi, bọn họ có thể nắm giữ toàn bộ triều chính, cho nên, rót thêm luồng máu mới vào triều đình là việc cấp bách hiện nay.

Diệp Tinh Dương đã ra roi thúc ngựa về biên quan, đi cùng còn có cả Diệp Thất.

Một khi nội loạn nổi lên, bên ngoài bọn họ có thể chống đỡ ngoại xâm, bên trong có thể tùy thời mà tăng viện binh.

Trước khi đi, Diệp Lạc trịnh trọng giao phó:“Nếu người Hoa Gian quốc đến, hơn nữa đối thủ là Phong Phi Tự thì ngươi nhất định không được đánh bừa. Thủ hạ bên cạnh huynh ấy người người đều dũng mãnh thiện trọng, tuyệt không kém ngươi. Ngươi phải đặt phòng thủ lên đầu.”

“Nếu không thủ được thì sao?” Diệp Tinh Dương nhìn nàng.

Diệp Lạc nâng mắt lên: “Vậy thì trốn.”

“Tiểu thư……!” Diệp Tinh Dương mím môi, cố chấp nhìn nàng: “Tinh Dương tuyệt đối không trốn.” Hơn nữa, là trốn trước mặt người đã phụ tiểu thư.

Diệp Lạc nhẹ nhàng ôm lấy hắn: “Tinh Dương, ta muốn ngươi còn sống. Ngươi là huynh trưởng của ta, bằng hữu của ta, cho nên, ngươi phải còn sống.”

Diệp Tinh Dương giơ tay lên, cuối cùng chậm rãi lên lưng nàng, sau đó chậm chạp ôm chặt, tựa đầu vào cổ nàng: “Tiểu thư!”

Diệp Lạc hít cái mũi, ngẩng đầu từ trong lòng hắn lên, cười: “Được rồi, lớn như vậy mà còn khóc, đợi lát nữa Phong Gian đến sẽ cười chúng ta mất.”

“Ai thèm để ý cái tên điên điên khùng khùng kia chứ!” Diệp Tinh Dương hờn dỗi nói.

Diệp Tinh Dương rời đi, giơ roi trên lưng tuấn mã, tư thế oai hùng bừng bừng phấn chấn.

Thời điểm đưa tiễn, Quân Hoằng cũng đến, thấy nàng đứng im thật lâu mà vẫn chưa lấy lại bình tĩnh. “Sao hả, trong thời gian ngắn như vậy mà ngươi đã có giao tình sâu đậm với Diệp Tinh Dương rồi?”

Diệp Lạc quay đầu nhìn hắn, bỏ lại một câu: “Tư thế hào hùng, nhiệt huyết sa trường, đại trượng phu phải như thế.”

Quân Hoằng có ngốc đi nữa thì cũng nghe ra ý nàng nói: “Diệp Tri, ý ngươi là bảo ta không ra chiến trường bao giờ hả?”

“Tùy ngươi hiểu thôi.” Diệp Lạc từ chối cho ý kiến.

Sau này Diệp Lạc cũng không biết, vì một câu nói này, sau vài thập niên Sùng Hưng vương triều lấy văn lập quốc thì lại tôn sùng võ, cũng tạo ra vị Quân vương đầu tiên của Quân gia lập uy bằng võ.

Mùa hè đi qua, gió thu lại đến.

Sinh mệnh của hoàng đế Quân Bách đã bị xói mòn từng chút một, mười ngày liên tục không thể vào triều. Hắn triệu tập các trưởng lão của hoàng thất, trong thần trong triều, tuyên đọc thánh chỉ, truyền ngôi hoàng đế cho Quân Hoằng, tùy thời đăng cơ.

Ba ngày sau, Hoàng Thượng nguy kịch, triệu các hoàng tử tiến cung.

Việc khiến mọi người kinh hãi là người hắn gặp cuối cùng lại là lễ bộ thị lang Diệp Tri.

Diệp Lạc lại một lần nữa đi vào tẩm cung của Hoàng Thượng. Trong lúc này, ngay cả màu vàng chói mắt kia cũng trở nên ảm đạm.

Nhìn thấy Hoàng đế tiều tụy nằm trên giường, trong lòng Diệp Lạc cũng xuất hiện sự bi thương. Sống chết chẳng buông tha người nào, cho dù ngươi là cửu ngũ chí tôn thì cũng không có khả năng sống mãi.

Quân Bách nói chuyện rất khó khăn: “Trẫm không kịp tuyển Thái Tử phi rồi. Những chuyện còn lại, giao cả cho ngươi.”

“Dạ, vi thần sẽ dùng hết khả nàng thu xếp ổn thỏa mọi việc.”

“Thái tử Quân Hoằng, cũng giao cho ngươi, Diệp Lạc!” Hắn gọi tên của nàng, trong đó chứa đựng sự mong chờ to lớn cỡ nào.

Mắt Diệp Lạc ươn ướt: “Xin Hoàng Thượng yên tâm, Diệp Lặc sẽ tận tâm tận sức.”

“Vậy thì trẫm an tâm rồi!” Quân Bách vui mừng cười.

Diệp Lạc nhìn hắn: “Hoàng Thượng, sau khi ngài đi, Huệ phi nương nương hiền lương thục đức, từ nay về sau, thanh đăng cổ phật, ăn chay cầu phúc cho ngài.”

Quân Bách nhìn nàng: “Tâm Diệp khanh vẫn không đủ ngoan!”

Diệp Lạc cười cười: “Không thể đẩy đối phương vào tuyệt cảnh, nếu không sẽ kích động đối phương, không phải sao?”

Quân Bách nhắm hai mắt lại, có chút mệt mỏi nói: “Cứ làm theo ý ngươi đi.”

Ban đêm,

Đọc full tại http://bit.ly/truyenteen