Ôsin nổi loạn

– Không phải như thế.
Mà sao mình phải giái thích nhờ, đã cưới đâu. Xì .
Anh cũng không nói gì, đi thẳng đến chỗ hẹn.
– Sao lâu thế.
Hữu Thiện đã thay cho mình bộ cánh mới, chiếc váy màu cam khoét nách lệch vai tôn lên làn da trắng, và mái tóc nâu của cô. Kim Anh thầm khen trong mồm, rồi nói:
– Vừa bị chú cảnh sát hỏi thăm.
– Vậy à. Thôi vào ăn lẩu Thái chua cay đi ngon lắm.
Kim Anh sang mắt, tuyến nước bọt trực trào:
– Thế cơ à.
Nhảy luôn vào chỗ ngồi gần nhất, cầm đũa cháp luôn.
Cả lũ con gái nhìn thấy Trịnh Kim với Tú Anh thì mắt sang rực, không biết hôm nay là ngày gì mà được ngồi ăn chung với 3 cục vàng.
– Tử Kỳ, chỗ này còn chỗ.
– Trịnh Kim, chỗ này không ai ngồi.
Thi nhau nói, Tú Anh nói:
– Thế không có chỗ cho tớ à.
Trâm Nhi liếc sang nhìn anh:
– Anh này, chỗ cạnh áo cam kìa.
Nói giọng đá đểu rồi cô hất mặt ra chỗ khác, Tú Anh biết cô ghen, cười vang:
– Thích ngồi với Trâm Nhi cơ.
Khi mọi người ổn định chỗ ngồi, Hữu Thiên gọi them hai nồi lẩu nữa cho mọi người. Trịnh Kim mặt cứng đơ không nói, không động đũa:
– Tiểu Kim không ăn à. Không hợp khẩu vị sao Thiện gọi cho Tiểu Kim cái khác nhé.
Kim Anh vừa ăn vừa thôi phì phèo miếng tôm trong miệng:
– Chắc lẩu này cay không ăn được chứ gì. Con trai gì mà không biết ăn cay. Kém thế.
Không thèm đáp lại, mặt anh lơ đễnh.
Hữu Thiên hào phóng gọi thêm nồi lẩu hải sản mini dành riêng cho Trịnh Kim:
– Nếu không ăn được cay thì ăn này cũng được, Tiểu Kim ăn ngon miệng .
Trịnh Kim giờ mới động đũa ăn một mạch không để ý mọi người nữa.
Ăn uống no nê xong, mọi người bắt đầu kéo nhau đi tăng hai.
Lên phòng ở ” I sing” hát hò ầm ĩ náo nhiệt tưng bừng.
Chi Mai ngồi cạnh Kim Anh, bắt đầu hơi men men đứng dậy:
– Tử Kỳ háy một bài đi.
Cả lũ con gái nhao nhao:
– Phải đấy, hát đi.
– Hát đi.
Mọi người bắt đầu hò reo:
Tử Kỳ mỉm cười ngoài miệng nhưng trong long thầm rủa Chi Mai:
– Các bạn cứ hát đi, tớ không biết hát.
Kim Anh trề môi, miệng lẩm bẩm nhại lại giọng Tử Kỳ:
– Các bạn cứ hát đi, tớ không biết hát. Tử tế thế.
Tử Kỳ đứng ngay cạnh cũng nghe loáng thoáng, anh kìm chế:
– Thông cảm nhé.
Chi Mai không buông tha:
– Thôi hát đi mà. Chưa bao giờ được nghe cậu hát cả. Mọi người đều rất muốn nghe đấy.
Cả lũ lại hò tay hưởng ứng nhiệt tình.
Tử Kỳ thầm kêu khổ, giọng hát oanh vàng bao lâu nay định cất giữ cho người anh yêu lại vì con nhỏ dở hơi kia mà cất lên.
– Thôi được rồi, tớ cần một người nữa hát cùng.
Chi Mai xung phong:
– Để tớ cho.
Tử Kỳ cười cười .” Con nhỏ này hại mình mà còn dám đòi hát chung với mình nữa sao. Đúng là bạn thân Kim Anh.”
– Nhưng đây là bài hát song nam ấy.
Chi Mai nghe đoạn mắt ỉu xìu, tý nữa thì được ” Hát chung cùng thần tượng.”. Tiếc thật.
Kim Anh đầu bỗng mọc cây bóng đèn đang thắp sáng, nhìn về phía Trịnh Kim đang thong thản đưa trai bia lên miệng uống. Cử chỉ nhã nhặn, Kim Anh nghĩ muốn làm cái chai bia kia quá. Nghĩ rồi cô lắc đầu mạnh, quay lại mục tiêu cô mắt sang ngời ngời.
Đang uống bia, anh rùng mình quay sang nhìn thấy Kim Anh đang nhìn mình với ánh mắt sang quắc, hơi nheo nheo, anh nhìn lại cô với ánh mắt.
” Chuyện gì?”
Bắt được sóng, cô lia mắt qua lại ra chỗ chiếc mix trên tay Chi Mai.
” Cậu lên hát.”
Anh lầm lì hiểu ý, quay mặt ra chỗ khác.
” Không biết hợp tác cái gì.”
Cô cầm luôn mix trên tay Chi Mai nói to:
– Để Trịnh Kim đi. Hai anh đẹp trai thể hiện cùng nhau được đấy.
Vỗ tay ầm ầm.
– Bis bis.
– được đấy.
” Lại bày trò hại mình, tý biết tay. Con nhỏ này.”
Anh từ chối thẳng thừng/
– Thôi mà hát đi.
– Hái đi. – Cả lũ con gái nhao nhao.
Mặc kệ mọi người năn nỉ gãy lưỡi, mặt Trịnh Kim vẫn lạnh tanh như nước đá, cả lũ đều bất lực trước anh.
Tử Kỳ biết trước kết quả, nhìn Tú Anh. Tú Anh biết điều không hay sắp xảy ra với mình, anh định đánh bài chuồn thì Tử Kỳ kịp thời ngăn lại:
– Thôi được rồi. Tú Anh sẽ lên hát cùng tớ thay cho Trịnh Kim. Hì hì.
” Thằng đểu này nó với mình có cùng một tâm nguyện là không hát cho tập thể chỉ hát cho người mình yêu, thế mà giờ dám hại mình. Nó bị hát còn kéo cả mình, đồ đểu.”
Anh đành ngậm ngùi, nhìn Trâm Nhi mắt đang sang đành an ủi hát cho Trâm Nhi nghe vậy.
– Hai người hát bài gì.
– Chỉ vì qua’ yêu em.
Tú Anh đứng xích xích lại gần Tử Kỳ:
– Hát giốg The men ấy nhớ. =)~
Hai người cất giọng hát, làm đám con gái im re không nói năng câu gì, Trâm Nhi mắt long lanh, anh đang hát cho mình nghe, cô ngồi im như khắc cốt ghi tâm khoảnh khắc này.
– Có gì hay đâu. Bình thường thôi. Xem bà chị thể hiện này.
Quay sang Chi Mai Kim Anh thì thầm gì đó. Chi Mai cười thích thú gật đầu rồi cầm mix lên giọng:
– Bây giờ tôi xin chân trọng giới thiệu tiết mục fiêu nhất tối nay là tiết mục “Nobody” của nhóm NumberGirl phiên bản Việt do Chi Mai it’s me, Kim Anh sì tin…
Nghe thấy tên mình Kim Anh trịnh trọng đứng lên chỗ Chi Mai cúi đầu xuống chào các “khan giả” như nghệ sĩ làm mọi người cười rộ lên.
– Tiếp đó Hữu Thiện xinh đẹp và Trâm Nhi đáng yêu. Còn một suất nữa ai có nhu cầu thì dơ tay đăng ký. Hehe…
Hai người kia ngơ ngác, mặc cho Kim Anh kéo lên bục trong phòng hát.
– Hôm nay phải cho bọn con trai mở mang tầm nhìn với mấy chị em mình mới được. – Kim Anh thì thầm nói với mấy người kia.
Trâm Nhi kêu nhỏ:
– Thôi chị, ngại lắm mời ai khác đi.
Sau phút ngỡ ngàng, Hữu Thiện vui vẻ hưởng ứng nhiệu tình:
– Kệ. Hôm nay chơi hết mình đi. Hì.
” Dù sao mình cũng toả sang hơn họ, ngại gì không chơi.”
Kim Anh thấy Hữu Thiện đồng ý, cô vui mừng híc híc củi chỏ vào tay Trâm Nhi, chớp mắt:
Trâm Nhi đành gật đầu, Chi Mai gọi thêm một cô bạn nữa lên rồi tiếng nhạc trỗi dậy. Năm người xếp thành hai hang bắt đầu nhún nhảy bắt trước theo các cô nàng “Wondergirl” trên màn hình tivi làm mọi người được một trận cười sảng khoái.
Thấy năm người múa may, khoa tay múa chân Trịnh Kim cũng phải nín cười để không bật ra tiếng, những người khác không người lăn lộn, thì cũng đập bàn đập ghế cổ vũ.
Năm người nhún nhảy cũng hơi đồng đều, cũng hơi đẹp, một số động tác họ còn tự đạo diễn trông còn ngộ nghĩnh hơn nữa. Cuối bài mỗi người tạo cho mình một dáng đứng “sexy” rồi cúi đầu chào.
Kim Anh tinh nghịch đưa tay hôn gió mọi người:

Bạn đang đọc truyện tại www.TruyenTeen.vn