Sự Trả Thù Ngọt Ngào

Hương vẫn dùng giọng nói nhẹ nhàng, mềm mỏng không có âm sắc để hỏi hắn.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng hắn, cơ thể hắn bắt đầu bị khí lạnh xâm nhập.
_Cô..cô đang nói lung tung gì thế ?
Giọng nói của hắn đã không còn hùng hổ như trước mà đã bị những âm rung và trầm chiếm giữ. Hắn đã thực sự hốt hoảng.
Cầm lấy tay hắn, Hương bình thản dúi tiền vào tay hắn.
_Tôi nợ anh tiền, tôi trả anh. Giữa hai chúng ta không còn ai nợ ai. Thân phận nô lệ của tôi cũng có thể xóa bỏ được rồi chứ ?
Hương nhìn thẳng vào mặt hắn khi nói những lời nói lạnh lùng đó. Hương cảm thấy chán ghét bản thân mình và cảm thấy kinh tởm trò chơi của hắn.
Miệng Hương xếch lên thành hình cánh hoa, Hương nở một nụ cười nhạt nhẽo hơn hương vị rượu không có cồn, không có mùi vị.
Hương quay người bỏ đi.
Hắn hóa đá, mắt hắn nhìn trừng trừng vào gói tiền trong lòng bàn tay mà Hương vừa mới đặt vào, bàn tay Hương lạnh quá, giọng nói của Hương sắc quá, con tim hắn đang chảy máu, lòng tự tôn của hắn bị chà đạp.
Lần đầu tiên hắn mới được nếm cảm giác bị người khác khinh rẻ và coi thường là gì.
Ánh mắt trời chói chang, hơi ấm lan tỏa khắp mọi nơi, cảnh vật xung quanh xanh tươi và thơm ngát nhưng lòng hắn lạnh giá, những cơn rét buốt không ngừng kéo về.
Lạnh ! Lạnh thấu xương ! Lạnh hơn cả băng ngàn năm !
Mặt hắn không còn một chút máu, mắt hắn mờ đục, môi hắm mím chặt, ngay lúc này hắn muốn giết chết Hương.
Vào lớp học, Hương ngồi im trên ghế, thậm chí bàn chân tà giáo của hắn có gác ngay bên cạnh cũng không khiến Hương cảm thấy phiền hay run sợ.
Hương mặc kệ hắn muốn làm gì thì làm.
Cả một buổi học hắn không nạp được một chữ nào vào đầu, tất cả tâm trí và khí lực của hắn đều tập trung cả về Hương.
Bây giờ hắn mới biết tâm trạng của Hương có thể điều khiển được hắn.
Nếu Hương tỏ ra nhu mì và ngoan ngoãn nghe lời hắn, hắn sẽ nói rất nhiều và ra lệnh cho Hương làm theo yêu cầu của hắn. Lúc đó hắn có thể là một ông chủ bá đạo nhưng hắn còn cảm thấy vui và hạnh phúc.
Còn bây giờ, hắn cảm thấy lạc lõng, cô đơn và buồn bã.
Hắn thấy mình đang rơi xuống một cái hồ đầy chông gai và những ngọn giáo nhọn hoắt.
Hắn sắp ghẹt thở vì chết đến nơi.
Hắn tự hỏi hắn có nên dơ tay đánh Hương không ?
Câu trả lời lúc này là không.
Hắn không thể làm thế, hắn đang yêu Hương, bảo vệ và che chở cho Hương còn không được, làm sao hắn có thể nhẫn tâm đánh Hương và hành hạ Hương.
Nếu không đánh Hương hay là hắn quát Hương, hét Hương trả lời hắn và chú ý đến hắn.
Vô ích !
Hương bây giờ đã tạm thời bị điếc, mỗi lần hắn quát hay hét, Hương chỉ thờ ơ nhìn hắn, lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt hắn như đang nhìn một đứa trẻ con đang cố làm nũng để mẹ nó chú ý đến nó.
Có chết hắn cũng không hạ mình như thế.
Cuối cùng hắn hết cách, hắn chỉ còn biết ngồi im, gác chân lên thành ghế của Hương và lắng nghe nhịp tim đập như những hồi trống xung trận của mình.
Tâm trạng hắn lúc này cực kì rối loạn, hắn không thể suy nghĩ được gì, cũng không biết mình nên làm thế nào cho phải.
Hắn đang điên lên vì tình.
Giờ ra chơi, theo thói quen thế nào hắn cũng hò sai Hương đi mua thức ăn cho hắn.
Bàn tay hắn vừa mới thò vào túi quần lấy tiền. Phong bì tiền dày cộm nhắc cho hắn nhớ, Hương đã trả tiền để mua được tự do của mình.
Hương không còn là nô lệ của hắn nữa. Hương giờ là một công dân không phụ thuộc vào ai, cũng không nợ ai.
Hắn xìu xuống như một dòng dung nham bị nước biển làm cho đóng băng.
Bàn tay hắn rút ra khỏi túi quần, từng giọt mồ hôi rỉ qua kẽ chân lông làm tay hắn nhớp nháp khó chịu.
Hắn hết xoa tay, lại dùng khăn tay chùi lòng bàn tay như sợ bẩn.
Hắn đang bối rối, đang lo lắng và đang khổ sở.
Mắt hắn vẫn không làm sao mà dứt ra được thân hình ngồi cứng đờ trên ghế của Hương. Hắn mong Hương quay xuống nói gì với hắn, hay cười với hắn một cái cũng được.
Hắn chờ mãi, chờ mãi, nhưng Hương không có phản ứng gì.
Cả lớp chú ý đến những hành động kì lạ của hắn. Họ thấy công tử nhà họ Cao đang bồn chồn như đang ngồi trên đống lửa, hay đang lo sợ chờ ngóng tin tức của một người thân đang được bác sĩ mổ trong phòng bệnh.
Họ không ngờ công tử lạnh lùng và cao ngạo như hắn cũng có tâm trạng như thế này.
Họ chỉ có thể thốt nên năm từ.
Thật không thể nào hiểu nổi !
Hương đút sách vở vào trong cặp. Đeo ngang vai, Hương đứng lên.
Nhìn bàn chân chắn ngang ghế của hắn. Hương lạnh lùng bước qua như bước qua một khúc cây chắn ngang đường.
Hương bỏ đi thẳng mà không thèm liếc mắt ngang nhìn hắn lấy một cái. Đối với Hương mà nói, hắn bây giờ giống như một bệnh dịch nên cần phải tránh xa.
Hắn ngồi chết lặng trên ghế.
Hắn thấy mình chẳng khác gì một vật vô tri vô giác nên đối với Hương không có một chút ý nghĩa gì.
Tại sao Hương lại thay đổi thái độ với hắn một cách chóng mặt như thế ?
Mới hôm trước, Hương và hắn còn mặn nồng, còn quấn quýt vui đùa bên nhau.
Sao hôm nay Hương chẳng những không tỏ ra động tâm mà đến liếc một cái còn lười, cười một nụ còn tiếc, không buồn nói thêm lời nào đã phất tay đi thẳng !
Hương thực sự coi hắn như một người xa lạ, như một người đã chết, hay một cái cây mọc bên đường ?
Hắn cao ngạo, hắn lạnh lùng, hắn chưa từng xuống nước năn nỉ và cầu xin ai là tính cách của hắn nhưng hắn là con người, hắn có trái tim, một khi hắn đã yêu thì tính cách, lòng tự tôn của hắn không là gì cả.
Ngay sau khi Hương vừa rời khỏi lớp, bọn bạn vẫn còn chưa hết kinh ngạc vì những hành động kì lạ của hắn, hắn liền đứng dậy và nối gót đi theo Hương.
Đối với hắn mà nói, có được Hương quan trọng hơn mọi thứ trên đời.
Hương không thể tập trung học nên nhất quyết hôm nay sẽ là lần đầu tiên trốn tiết đi về nhà.
Hương cần tránh xa hắn ít nhất có thể.
Ngồi học cùng một lớp, gần sát bàn, cùng thở chung một bầu không khí và sống cùng một không gian với hắn khiến Hương có cảm giác mình giống như một đống rơm sắp sửa bị ngọn lửa trong cơ thể hắn thiêu đốt và tàn phá.
Hương đi mãi về phía cuối sân trường, chỉ còn mấy bước nữa, Hương đi được vào lán xe để lấy xe đạp điện.
Một bàn tay ấm nóng và run rẩy nắm chặt lấy tay Hương rồi lôi Hương quay lại nhìn thẳng vào đôi mắt xanh thẫm hơn biển rộng, xanh thẫm hơn màu lá trong khu vườn mà Hương yêu.
Hắn nhìn như thôi miên vào mắt Hương.
Ánh mắt tràn đầy uất hận, lo lắng và sợ hãi.
_Cô nói đi ! Tại sao đột nhiên cô lại không muốn làm nô lệ của tôi ? Có phải vì tôi đối xử với cô không tốt nên cô thay đổi ?
Hắn mất hết kiên nhẫn, cuối cùng hắn cũng phải mở miệng lên tiếng hỏi Hương nguyên nhân tại sao lại muốn rời xa hắn.
Hương không nói gì, cũng không muốn giải thích gì.
Hương có thể nói gì đây.
Chẳng lẽ Hương nói rằng vì tôi trông thấy anh ôm hôn cô tình nhân cũ, vì tôi ghen với cô ta, vì tôi cảm thấy tự tị, vì tôi không muốn làm trò chơi của anh nữa nên tôi mới trả lại anh tiền và kết thúc giao kèo của cả hai.
Hương có thể ngây thơ, có thể dại khờ nhưng không phải là một con ngốc hoàn toàn.
Hương luôn dùng trái tim thuần khiết và trong sáng để nhìn và đánh giá mọi thứ. Hương không muốn mình bị vẩn đục.
Nghèo thì đã sao ? Xấu thì đã sao ? Ngu dốt thì đã sao ? Hương không phải là người sao ?
Là người ai cũng có nhân phẩm, có lòng tự trọng.
Hương yêu hắn, Hương sẽ cầu chúc cho hắn được hạnh phúc và sống vui vẻ bên cô nhân tình xinh đẹp như tiên nữ của hắn.
Hương rút tay mình ra khỏi tay hắn.
_Anh nên tôn trọng tôi một chút. Dù sao tôi cũng không còn là nô lệ của anh nữa.
Bắt gặp ánh mắt lạnh lùng và chất chứa đầy oán hận của Hương, hắn buông thõng tay, mặt hắn tái nhợt.
_Chết tiệt ! Cô phải giải thích vì sao thì tôi mới hiểu được chứ ?
Hắn kích động hét lên. Giọng hắn giống như một con thú cô độc bị nhốt trong lồng nên lúc nào cũng gào thét đòi được thả ra.
Hương cảm thấy thương hại hắn nhưng tuyệt đối không rơi lệ, không run rẩy, không khóc trước mặt hắn.
Hơn một tuần được sống trên thiên đường, sống trong mộng ảo, đối với Hương như thế là đủ rồi.
_Cảm…cảm ơn anh. Anh đã dạy cho tôi hiểu được nhiều điều, tuy rằng tôi chỉ khoác tạm một chiếc váy không phù hợp với mình nhưng trong một giới hạn nào đó tôi cũng thấy mình thực sự tỏa ra được ánh sáng hào quang. Nay tôi xin trả lại anh chiếc áo ấy, mong anh hãy giữ gìn nó cho cẩn thận và lần sau nếu có ý định tìm một người nào đó khoác bộ cánh ấy, xin anh đừng dùng cách tàn khốc đó để kết thúc mọi chuyện.
Hương nở một nụ cười héo hắt.
Từng cánh hoa mỏng bay tan tác trong gió xuân. Hương thơm còn vương vấn trên người hắn. Nụ hôn mà Hương trao cho hắn giống như mật ngọt, giống như men rượu nồng say, hắn suốt đời không thể quên, không thể thôi mơ tưởng.
Hắn đã yêu Hương.
Nghe những lời kì lạ và khó hiểu của Hương, hắn hoàn toàn không hiểu gì.
Bàn tay buông thõng của hắn lập tức nắm lấy tay Hương.
_Cô đang nói gì thế ? Đừng tỏ ra xa lạ và thờ ơ với tôi như thế ? Nếu cô không muốn làm nô lệ của tôi, cô có thể trở thành bạn gái của tôi.
Hắn dùng lời lẽ dịu dàng và ôn nhu để hỏi Hương. Ánh mắt hắn ngập tràn ái tình và say đắm, mặt hắn đỏ bừng như một cô gái vừa mới được người yêu hôn và nói những lời âu yếm thì thầm vào tai.
Khi bắt gặp ánh mặt, khuôn mặt, lời nói ngọt ngào và mềm hơn kẹo của hắn. Hương hoàn toàn say, hoàn toàn mê đắm, hoàn toàn lạc lõng.
Bao nhiêu buồn phiền, bao nhiêu u uất phút chốc đều tan biến, đều bay đi đâu hết cả.
Con tim Hương dần lấy lại được nhịp đập bình thường, mỗi một giây, một phút nhìn hắn, những nhịp đập gấp gáp trong tim lại tăng mạnh lên, dòng máu nóng không ngừng sục sôi lan tràn khắp cơ thể, nhiệt độ tăng lên, khuôn mặt tái nhợt của Hương dần có sắc hồng, ánh mắt lạnh giá trở nên ấm nóng.
Bầu trời xung quanh Hương không còn u ám nữa, đôi môi nhợt nhạt trở nên đỏ thắm như những bông hoa hồng đang tỏa hương và khoe khắc trong nắng mai.

- Bạn đang đọc truyện tại www.TruyenTeen.vn -