Tiểu bảo bối… Em là của riêng tôi!

CHAP 23 : LY HÔN

Bảo Nhi đang khóc thút thít, tất cả đều trở thành bọt nước, nếu như trước kia cô còn ôm lấy ảo tưởng, giờ khắc này biến mất không thấy tăm hơi, đêm dài đằng đẵng cô không biết nên đi nơi nào, tình hình như vậy quá quen thuộc

Bảo Nhi đang khóc thút thít, tất cả đều trở thành bọt nước, nếu như trước kia cô còn ôm lấy ảo tưởng, giờ khắc này biến mất không thấy tăm hơi, đêm dài đằng đẵng cô không biết nên đi nơi nào, tình hình như vậy quá quen thuộc.Khi đó là khuất nhục, lần này lại là đau lòng.

– Lục Phong, cái tên khốn kiếp này!

Hung hăng đá đèn đường một cước, đèn đường lung lay có chút kháng cự, nhưng nội tâm cô vẫn còn không chết từng quyền từng quyền đánh vào phía trên:

– Tại sao anh lại đối với tôi như vậy, tại sao, tại sao?- Có lẽ là đánh mệt, chán chường tuột xuống theo cột đèn.

– Giám đốc , tôi đỡ ngài đi vào phòng nghỉ ngơi .

Cô ta cực kỳ hài lòng khi Bảo Nhi rời khỏi, khóe miệng Gia Linh chứa đựng nụ cười, hiện tại tâm tình của cô thật tốt, không ngờ tình cảm của bọn họ không chịu nổi một đả kích như vậy.

Nhưng dưới chân Lục Phong tựa như mọc rể, thế nào cũng không chuyển động, hít thật sâu, muốn hít toàn bộ mùi vị đang tràn ngập trong không trung của cô gái kia vào người, không để cho nó tiêu tán đi.

– Giám đốc, đi thôi!

– Buông tay ra !- Lục Phong đẩy cái tay đang đỡ mình của cô ra, trong miệng tự lẩm bẩm:

– Tiểu nhi. . . . . .- Mắt đột nhiên sáng lên, như chim ưng phát ra ánh sáng sắc bén, nhấc chân chạy loạng choạng ra ngoài .

Gia Linh đứng ở trong bực mình không thôi, tay nắm thành quả đấm, hai hàm răng siết lại với nhau, khuôn mặt ác quỷ hiện lên .

Anh chưa bao giờ có loại sợ hãi này, nhìn bóng lưng cô biến mất, nghe hơi thở mỏng manh của cô dần biến mất trong không khí, mình giống như lọt vào một vực sâu bóng tối, bất lực như thế.

Tiểu nhi . . . . .

Trong lòng anh đang nổi điên kêu cái tên này, điên cuồng nghĩ tới cô, cô ấy vui mừng, anh cũng sẽ vui mừng theo, cô ấy đau lòng, anh cũng sẽ đau lòng.

Cô ấy đi, lần này cô ấy thật sự sẽ rời đi, sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt mình nữa.

Lòng của Lục Phong như bị xé rách, máu nhỏ từng giọt từng giọt, anh luôn cao ngạo lại nhếch nhác như vậy, mồ hôi chảy xuống má, sợi tóc chán chường dính vào trán.

Tiểu nhi, em trở lại đi, anh giải thích với em.

Tiểu nhi, tại sao em không cho anh cơ hội giải thích?

Nơi này không có xe taxi, cô cũng sẽ không đi quá xa , nhưng tại sao đuổi theo lâu như vậy cũng không nhìn thấy bóng dáng của cô, ánh mắt nhìn khắp mọi nơi, có thể đã xảy ra chuyện gì hay không, ý tưởng đột nhiên này làm cho anh âm thầm sợ hãi.

Chợt giống như là nghĩ tới điều gì, vội vả móc điện thoại di động từ trong túi ra.

Lúc này mới phát hiện, điện thoại di động căn bản cũng không mang theo trên người, mà là để ở trong xe, “Shit!”, không nhịn được chửi nhỏ một tiếng, liền vội vàng xoay người chạy về phía biệt thự, hiện tại cô có thể đã rời khỏi nơi này.

Khi anh sắp vọt vào cửa, một tiếng rên nhỏ nhẹ truyền vào trong lỗ tai từ bên kia, Lục Phong cả kinh, đi tới theo bản năng.

Trái tim liền vui mừng, lông mày nhíu chặt liền giãn ra, bóng dáng dưới ánh đèn không phải của Bảo Nhi còn có thể là ai?

Ở dưới cột đèn, người này căn bản không có chú ý tới anh, tiếng khóc kia khiến tâm anh cũng muốn khóc, mỗi giọt lệ cũng rơi vào trong lòng của anh, tay nắm chặt hai bên người, chân dài cất bước, chỉ mấy bước, liền ôm cô vào trong ngực.

– Anh. . . . . .-Mắt đẹp trợn to, tại sao anh lại ở chỗ này, anh không phải nên ở bên Gia Linh sao?

Nhìn bộ dạng của cô, Lục Phong lập tức biết cô đang suy nghĩ gì:

– Tiểu nhi, anh với cô ta không có gì cả !

Anh nói rất chân thành, thật sao, Bảo Nhi chỉ hơi sững sờ, không nói gì, cô thật sự rất mệt mỏi,không có gì mà trong phòng làm việc lại ôm nhau ?, không có gì mà lúc nãy còn tình tứ đưa nhau về nhà ? Bây giờ cô chỉ muốn mau sớm giải thoát, sau đó một mình yên lặng sống thật tốt một chút, mặc kệ hiện tại anh nói cái gì cô đều không muốn nghe.

– Tiểu nhi, em không thể tha thứ cho anh sao?- Lục Phong có một loại cảm giác tuyệt vọng.

Bảo Nhi lắc đầu một cái, dùng một giọng nói bình thản không thể bình thản hơn nữa nói:

– Tôi mệt mỏi rồi, Lục Phong, chúng ta căn bản không thích hợp, ly hôn đi!

Nhìn cô lắc đầu, Lục Phong rối rắm tâm lập tức tỉnh táo lại, nhưng lời nói phía sau của cô lại đẩy anh xuống địa ngục, vĩnh viễn không thoát thân được, không thể tin nhìn cô, cho là mình nghe lầm.

Ly hôn, tại sao cô có thể dễ dàng nói ra như thế?

– Không được ! – Anh hét lên, đôi tay giữ vai của cô thật chặt, trong thoáng chốc, Bảo Nhi cảm thấy anh muốn bóp nát vai của mình, chẳng lẽ đây không phải là hi vọng trước kia của anh sao?

Đọc full tại http://bit.ly/truyenteen