Vì Em Là Búp Bê Của Tôi

Vì Em Là Búp Bê Của Tôi

Vì Em Là Búp Bê Của Tôi


Tuổi thơ nó gắn liền với ba từ: trẻ mồ côi.
Năm lên 10, ba từ đó bị xóa bỏ và thay bằng hai từ khác: búp bê.
Và nó chính là búp bê của anh và chỉ của riêng anh mà thôi, một con búp bê thủy tinh lạnh lùng không cảm xúc nhưng mong manh dễ vỡ đến khó lường, một con búp bê đáng thương.

VÌ EM LÀ BÚP BÊ CỦA TÔI !!!

Bạn đang đọc truyện tại www.TruyenTeen.vn

Đơn giản là câu truyện giữa nó, anh, gã, hắn và nhóc ♥

Tên Truyện: Vì Em Là Búp Bê Của Tôi!!!
Tác Giả: Kẻ Mang Trái Táo Màu Đỏ

Chap 1: Búp bê của tôi
-Đồ trẻ mồ côi!- Câu nói mà nó luôn nghe khi bị bắt nạt từ những đứa trẻ tự hào mình có cha có mẹ mà quên đi nỗi đau của những đứa trẻ thiếu may mắn, có nó, phải gánh chịu.
-Tao hỏi thật nhé, mày có đi ăn cắp ăn trộm gì không hả? Nói nghe coi.- Giọng nói mỉa mai đến khó ngờ của một cô bé mới có 9, 10 tuổi.
-Chắc chắn là có rồi, không sao được, trẻ mồ côi mà. Thứ vô giáo dục kiểu đó mà không làm thế mới lạ.- Giọng một cô bé khác có vẻ lớn tuổi nhất đám vang lên trên đầu nó. Vừa nói, cô bé ấy bèn giựt mạnh tóc nó lên.
Đau.
Rất đau.
Đau tới nỗi nó chỉ muốn hét lên.
Nhưng nó im lặng.
-Sao? Không nói à? Thế là đúng rồi.- Một giọng khác lại vang lên.
-Còn cái màu mắt nó nữa đó, mọi người thấy không?- Cô bé còn lại trong nhóm bốn người bắt nạt nó nói với giọng mỉa mai đáng sợ.
-Cái màu mắt quái dị đó á?
-Đồ tạp chủng!
Nó cắn răng chịu đựng những cái đạp thô bạo, những lời miệt thị, những lời sỉ vả, những cái giật tóc đau thấu mình. Nó bỗng thấy khó hiểu. Làm sao những cô bé này lại có thể cư xử thế khi cả họ và nó cũng chỉ mới mười mấy tuổi đầu? Sao họ lại không giống cha mẹ họ chút nào, khi mà cha mẹ họ luôn quan tâm, thương cảm với những đứa trẻ bất hạnh như nó khi tới đây làm từ thiện mà họ thì…? Rồi nó bỗng tự hỏi bản thân nó một câu hỏi mà nó biết mãi mãi không có câu trả lời: sao con người có thể dối trá, có thể hai mặt như vậy? Những cô bé này luôn tỏ ra ngoan ngoãn thánh thiện trước mặt cha mẹ còn sau lưng thì hoàn toàn trái ngược.
Đột nhiên, nó thầm nghĩ rằng liệu chăng thế giới này vốn vậy, vốn cứ dơ bẩn, tràn đầy lừa lọc và dối trá?
-Các người làm trò gì ở đây vậy?- Một giọng nói rõ ràng là của một đứa trẻ nhưng lạnh lẽo vang lên.
Nó tuyệt nhiên không nhìn lên . Bởi lẽ nó nghĩ chắc ai đó đi ngang qua thôi, và rồi người đó sẽ bỏ đi, sẽ mặc kệ hoặc tồi tệ hơn người đó sẽ ủng hộ họ và thậm chí còn giúp họ thì sao? Nó không muốn.
Nhưng không có chuyện gì thậm tệ xảy ra cả, ngược lại, những cô bé kia đã thôi chạm vào nó. Nó ngước lên nhìn người mới tới kia.
Đó là một cậu bé có vẻ đẹp lạnh lùng, thần thái cao quý toát ra lạ thường. Từ mái tóc màu đen bóng tới nước da trắng ngà cùng đôi mắt màu hổ phách (Amber) lạnh lẽo đều thể hiện rõ tư chất hơn người. Cậu bé đó như tỏa ánh hào quang của một vị vua khiến khó ai tin rằng đó chỉ là một cậu bé con.
Cậu bé ấy nhìn thẳng vào nó, đúng hơn là nhìn thẳng vào đôi mắt nó. Ngay lập tức, nó cúi mặt xuống. Thế đấy, cậu ta đã nhận ra cái màu mắt quái dị của nó, chắc hẳn cậu ta sẽ khinh bỉ nó lắm. Nó đã kịp nhìn thấy sự ngạc nhiên trong đôi mắt của cậu.
Nhưng không…
-Biến khuất mắt tôi ngay.- Giọng nói lạnh lùng đó một lần nữa vang lên.
Nó nhìn lên, không rõ từ lúc nào những cô bé kia đã chạy mất. Nơi góc khuất của cô nhi viện này chỉ còn có nó và cậu bé đã giúp nó kia.
Cậu bé tiến tới gần nó, ngồi xuống sao cho đôi mắt nó nằm hoàn toàn trong tầm mắt cậu. Nhìn chăm chú vào đôi màu đá thạch anh tím. Nó muốn lảng tránh ánh nhìn đó nhưng không hiểu sao lại không được, nó hoàn toàn bị đôi mắt đối diện làm đông cứng.
Bỗng nhiên, cậu bé nhếch môi, tạo thành một nụ cười nửa miệng, nói:
-Em sẽ là búp bê của tôi.- Nó không thể nào ngờ được câu nói đó.
Và nó cũng chưa hề nhận ra đó chính là khoảng khắc mà cậu bé đó, chính là anh, đã đưa cuộc đời nó theo một hướng ngoặc khác.
*
Sáu năm sau…
*
Trong cái ngôi trường danh giá mà chỉ có những cậu ấm cô chiêu mới được vào thế này chỉ có mình nó là lạc loài, không phải con của bất cứ tập đoàn nào cả. Nhưng tại sao nó vẫn được theo học? Vì nó là búp bê của anh- người thừa kế tập đoàn lớn mạnh nằm trong top 3 những tập đoàn quyền lựa và giàu có trên thế giới. Phải, chỉ là một con búp bê.
Thư viện trường có bề dày lịch sử nhiều năm với vô vàn sách tựa như một thiên đường cho những kẻ có niềm đam mê tri thức. Thế nhưng ít học sinh nào trong trường lại như thế, nếu có tới đây thì đơn thuân cũng là tìm tư liệu làm mấy bài tập về nhà vớ vẩn.
Nằm ở góc trong cùng thư viện là một không gian hoàn toàn yên tĩnh, có trà, có cảnh bên khung cửa sổ thơ mộng, hoàn toàn thích hợp cho việc thưởng thức sách. Bình thường khá ít người ở khu này nhưng giờ thì có rất nhiều cô tiểu thư. Họ tới để ngắm nhìn chàng trai bảnh bao nhất và cũng có thể coi là quyền lực nhất trong cái trường này, Kiên, chủ nhân nó, người đang ngồi cùng nó ở cái bàn sang trọng nhất.
Liếc nhìn tách trà đã dần nguội trên bàn trước mặt nó, anh nói:
-Không uống à?
-Em không thích.- Nó đáp.
-Uống.- Một từ nhưng đủ để bắt nó phải cầm tách trà lên và nhấp một ngụm.- Tốt.- Rồi anh lại tiếp tục đọc cuốn sách đang cầm trên tay.
Nó vẫn nhấp thêm vài ngụm nữa, nó không muốn lại bị anh răn đe, nó cũng không muốn bị anh phạt. Mà dù có phạt thì nó cũng không được phép kháng cự lại, vì nó là búp bê, mãi là búp bê của anh mà thôi.
Chap 2: Đừng cười như thế
Nó mở mắt tỉnh dậy sau một đêm kéo dài mệt mỏi. Thứ đầu tiên đập vào mắt nó là đèn chùm pha lê khổng lồ treo trên trần nhà đang lơ lửng ngay trên đầu nó. Uể oải ngồi dậy, nó đưa mắt nhìn một lượt căn phòng sang trọng lộng lẫy được trang trí theo phong cách phương Tây có đầy đủ tiện nghi như một thói quen. Nó không hiểu nổi, nó đã sống trong căn phòng này suốt sáu năm liền nhưng sao nơi này xa lạ với nó quá, ngột ngạt tựa như một lồng kính vậy.
“Cạch”
Cửa mở khiến nó giật mình quay lại xem đó là ai.
-Ơ? Sao anh lại…- Nó ấm úp khi thấy anh.
-Tôi giữ chìa khóa phòng cơ mà.- Anh đưa chiếc chìa khóa lên như chứng minh cho lời nói của mình.
-Nhưng…có chuyện gì vậy ạ?- Nó nói.
-Hôm nay tôi có việc bận nên không đến trường được nên em hãy đến trường một mình đi. tôi sẽ nói quản gia Lâm chuẩn bị xe đưa đón em.
-Vâng.- Nó gật đầu.- Em hiểu rồi.
Và anh đi mất, chỉ còn lại nó một mình trong phòng, cô độc, lạc lẽo nhưng thực ra, từ trước tới nay, nó đã vốn vậy rồi.
*
Hôm nay chỉ riêng một mình nó ngồi ở cái góc quen thuộc trong thư viện. có vài người bàn tán với nhau, tự hỏi sao nó lại một mình, trước giờ nào có thế. thật ra, đó cũng chính là câu hỏi mà nó đang muốn biết được lời giải đáp. Trước đây, khi anh nghĩ học thì đồng nghĩa nó cũng nghỉ học chứ chưa bao giờ có chuyện nó đi học một mình cả. Nhưng hôm nay lại khác, cũng có nghĩa là công việc hôm nay anh phải làm rất quan trọng, rất bí mật mà nó không bao giờ được biết hay cũng như là được phép biết.
Nó thôi suy nghĩ mà lại thả mình vào thế giới trong cuốn sách mang cái tựa đề “Chiến tranh và hòa bình”.
-An.- Nó giật mình khi nghe một giọng nói lạ lẫm gọi tên nó. Nó tự hoỉ trong ngôi trường này có ai dám gọi tên nó sao, có ai đó đủ can đảm như thế à. Tại sao ư? Nó cũng không rõ, chỉ biết là do anh. Ngày trước có một cậu bạn va trúng nó trong lớp học, ngay hôm sau cậu ta biến mất và không rõ tung tích; cách đây nửa năm, một cô bạn dám bắt nạt nó, chỉ trong một tuần, công ti bố cô ta phá sản và nợ nần chồng chất. Chỉ hai tấm gương điển hình đó thôi là quá đủ để không ai dám lại gần nó chứ nói gì là kết bạn.- An.
Nó quay lại.
Quả thật có người gọi nó, một chàng trai đẹp không kém gì anh với mái tóc màu hạt dẻ, da trắng và đôi mắt đen láy lấp lánh như một bầu trời sao thu nhỏ trong đó. Nó thấy anh ta quen quen nhưng không nhớ rõ đó là ai cả.
*
Hắn không thể nhầm được, rõ ràng chính là An, là cô bé từng ở chung trại trẻ mồ côi với hắn ngày trước. Có thể giờ nó đã hơi khác xưa nhưng đôi mắt màu tím cùng vẻ đẹp như thiên tinh trong truyện cổ tích thì hắn không thể nhầm được.
Hắn tiến tới chỗ đó, ngồi đối diện với nó.
-Anh là…ai vậy?- Nó hỏi.
-Em không nhớ anh sao?
Nó lắc đầu.
-Nhưng em tên An đúng không.
Gật.
-Em từng ở trại trẻ mồ côi Phong Linh phải không?
Nó ngạc nhiên nhưng cũng gật đầu xác nhận.
-Lẽ nào em không nhớ anh Bảo sao?
Nó mở to mắt rồi mỉm cười.
-Anh Bảo?
Hắn gật đầu, miệng cười toe toét.
-Sao anh lại ở đây?
-Gia đình nhận nuôi anh cũng thuộc hàng giàu có nên anh tới đây học, còn em?
Nụ cười lâu lắm rồi mới xuất hiện trên môi nó vụt tắt. Nó lại trở về với dáng vẻ im lìm thường ngày. Thấy vậy, hắn nói:
-Không sao, gặp nhau là vui rồi. Dạo trước anh có gửi thư về cô nhi viện thì nghe viện trưởng nói em đi rồi.
-Thi thoảng em cũng về đó.
Hắn và nó ngồi cười đùa nói chuyện, ôn lại những kỉ niệm xưa cũ hồi nhỏ với nhau trong sự ngạc nhiên của mọi người. Cả hai đều không nhận ra, từ đằng xa, một ánh mắt lạnh lùng nhưng chứa đầy căm phẫn đang găm thẳng vào họ.
*
-An.- Nó rùng mình khi nghe giọng nói đó.
-Ơ…anh…- Nó ngạc nhiên, nó cứ ngỡ hôm nay anh không tới trường.
-Còn đây là…- Anh quay sang nhìn hắn.
-Tôi là Bảo, bạn của An.- Bảo nói với vẻ thân thiện dù ánh mắt thì chẳng có chút gì là như thế cả.
-Em cũng có bạn sao? Tôi không ngờ đấy.- Anh cười sắc lạnh.- Tôi có chút việc cần nói riêng với cô ấy, cậu không phiền chứ?
-Không, dù sao chúng tôi cũng còn nhiều cơ hội mà.- Bảo cười đầy ẩn ý rồi quay sang nó.- An…
-Dạ?- Nó ngẩng mặt lên.
Ngay lập tức, Bảo hôn nhẹ lên trán nó. Chuyện này xảy ra quá nhanh khiến không chỉ nó mà tất thảy mọi người chứng kiến đều phải sững sờ.
-Tạm biệt.- Khi đi qua anh, hắn nói tiếp.- Và hẹn gặp lại.
*
Anh ngồi ngay bên cạnh nó, không đọc sách, hko6ng uống trà mà cũng không nói gì. Thậm chí cả khi chuông reo vào lớp đã vang anh cũng mặc khiến nó cũng chẳng dám đi.
Thứ viện trở nên vắng vẻ, chỉ còn có mấy người thủ thư ngoài quầy và hai ngừoi ở trong góc.
-Này.- Anh phá vỡ không khí im lìm đến đáng sợ đó.
-Vâng.
-Ai cho em cái quyền đó vậy?
-Ơ…
Anh dùng tay xoay mặt nó hướng thẳng vào mặt anh, giữ chặt để nó không thể lảng tránh đi đâu khác. Anh cúi xuống sát mặt nó, gằn giọng từng chữ:
-Đừng bao giờ nở cái nụ cười kiểu đó nữa, biết không?
-Vâng…- Nó thấy sợ.
Anh buông nó ra rồi nói:
-Em sẽ bị phạt.
Bị phạt?!

Từ khóa

  • truyen em la ai
  • Truyen vi em la bup be tap 16
  • Vì em là búp bê của tôi 41