Vợ ơi là vợ!

Chương 3
- Tình yêu, em phải ngã vào lòng anh chứ !

- Ơ cái anh này ! Bỏ ra !

Bạn đang đọc truyện tại www.TruyenTeen.vn

Ngay lập tức Khả Vy bị Lạc Thiên bịp chặt miệng, anh nở một nụ cười trước Lạc Trung.

Đế giày của Khả Vy liên tiếp bị quay vòng, cô vẫn đang nghĩ Lạc Trung mới là chồng chưa cưới. Hành động quá nhanh và gọn của Lạc Thiên làm cô không kịp để ý mặt huống chi xem xét chiếc khăn hình bông hồng trên ngực áo ai kia.

- Oặm ! – Cắn cho anh một cái, cô lại đi tới chỗ Lạc Trung, cầm tay anh và kéo đi.

Mọi người nhìn nhưng chẳng ai hiểu, ngay cả người nghĩ ra kịch bản có mặt ở đấy cũng vậy. Vị phu nhân thất vọng phải biết.

- Bạn em à ? – Lạc Trung trả lời cho câu nói của Lạc Thiên lúc nãy, anh cam đoan chưa từng gặp cô gái này.

Đến lúc này Khả Vy mới phân biệt, minh mẫn ngoái lại nhìn vào các đặc điểm nhận dạng của Lạc Thiên.

- Oh ! I miss you so much ! – Chuyển sang kế hoạch B, Khả Vy chạy tới Lạc Thiên ôm chầm.

Nhưng Lạc Thiên đâu đã được phổ biến kế hoạch thứ hai, anh đờ người ra.

- My Honey! I love you!!!!!! How are you?

Khả Vy đóng vai một cô bồ từ nước ngoài về gặp người yêu cũ, Lạc Thiên nhanh chóng ăn nhập.

- Kissing my love! – anh cũng ôm lại cô đằm thắm như một cảnh chia ly hay hội ngộ vô tình. – You and me finally meet again!

Dù không hiểu anh nói gì nhưng Khả Vy vẫn tiếp tục diễn.

- Được rồi đấy, giờ thì cô bỏ tôi ra! – Lạc Thiên gằn giọng.

- Anh Thiên, anh có tình yêu hồi nào thế? – Trần Hùng lên tiếng phá tan những ánh nhìn kì dị của mọi người.

- Chúng tôi yêu nhau được năm năm rồi!

- Ba năm trước!

Không đồng thời phát ra cùng lúc, Lạc Thiên dù nói sau nhưng anh đã không nghĩ cô gái lại trả lời. Còn Khả Vy, cứ theo kịch bản mà đối đáp.

- À, ý của cô ấy muốn nói tới khoảng thời gian chúng tôi yêu nhau thầm lặng! – Anh chữ cháy, đôi mắt vẫn đau đáu nhìn Nhược Lam, hy vọng cô sẽ đau.

- À, vậy là em vừa nhầm anh với Lạc Thiên? – Lạc Trung tiến tới, cũng khá vô lí khi yêu nhau từng ấy năm trời mà không nhận ra.

- Cô ấy bị cận!

- Em muốn nghẹo anh Lạc Thiên ấy mà!

Thêm một câu bộc phát của hai diễn viên không chuyên, họ không hề ý thức rằng người kia sẽ trả lời.

- Em mới mổ mắt rồi à??? Vui quá!!! – Lạc Thiên làm bộ ngắm nghía khuôn mặt cô gái mới gặp nhau lần đầu này.

- Dạ!

Hai người đứng cười với nhau cho tới chán thì mới nhớ ra việc phải làm.

- Mọi người ở lại, tôi dẫn cô ấy đi đằng này chút nhé!!!

- Hai người định cặp kè ngay đấy à!!! Ha ha!

Ngoái lại Nhược Lam, cô có chút phiền lòng vì hành động trẻ con vừa rồi của anh. – ” Đâu nhất thiết phải tự làm khổ mình như thế, anh Thiên!”.

Lạc Thiên buông tay khỏi Khả Vy ngay khi bước ra hành lang.

- Sao mà anh đi nhanh thế! Khổ thân cái chân tôi! Này, anh lại định đi đâu nữa, đứng chờ tôi thay đồ đã!

Khả Vy chưa kịp nói hết câu Lạc Thiên đã bỏ ngoài tai.

- Cậu chủ! Chúng tôi phải giữ cậu lại để tiếp tục bữa tiệc.

Hai tên mặc áo bảo vệ khách sạn chặn ngang đường đi.

- Xong rồi còn gì, ta đã hoàn thành vở hài kịch của mấy người còn ở lại làm gì nữa!

- Theo chỉ đạo thì anh sẽ nhảy cùng tôi!

- Khỏi, tuần tới làm đám cưới luôn, sao phải diễn kịch gì nữa thế? – Lạc Thiên bực dọc.

Dù sao cũng nên tôn trọng người dàn xếp vụ việc này, anh chấp nhận ở lại với mục đích trêu ngươi người con gái chiếm giữ trái tim mình. Đợi Khả Vy một lúc, cả hai lại bước ra.

- Anh nhớ phải khen tôi đẹp và trao sợi dây chuyền này cho tôi đấy, nhớ là nó đánh dấu ngày chúng ta chia tay, tôi đã đưa anh giữ, giờ gặp lại rồi thì trả cho chủ nhân! Hiểu chưa?

Không nhận lại bất kì thái độ gì của Lạc Thiên, Khả Vy đành độc thoại.

- They comeback! – Tuấn Kiệt reo hò khi nhìn thấy cặp đôi một lần nữa xuất hiện.

Khả Vy muốn kéo Lạc Thiên tới chỗ người lớn tuổi.

- Cô định đi đâu thì cứ đi, không phải rủ rê tôi đâu!

- Là Khả Vy phải không con? – Vị phu nhân dừng việc nói chuyện với gia đình Nhược Lam và một vài người có chức vị khác.

- Dạ, con chào bác! Lâu lắm con không được làm các món ăn truyền thống với bác rồi! Nhớ quá!

Khả Vy cúi chào từng người một.

- Bác cũng mong con lắm đấy! – Chủ tịch tập đoàn Trường Tồn bước đến và ôm lấy cô.

- “Bố già mà cũng vào hùa vụ kết hôn này là sao?” – Lạc Thiên lại có thêm một dấu hỏi lớn. Nhìn ba người họ tay bắt mặt mừng y như thật.

- Đi xa con nhớ hai người lắm! Con có mua nhiều thứ làm quà cho hai bác!

- Vậy lần này con có về hẳn nước không?

- Dạ có! – Nhìn đá sang Lạc Thiên bằng ánh mắt tràn đầy tình thương, Khả Vy khiến những người xung quanh tin rằng câu chuyện là sự thật.

- Thế thì chuyện hai đứa cũng phải tính đi thôi!

Nghe xong câu này mà Lạc Thiên cười thầm, rõ là họ sắp sẵn từ lâu rồi mà còn….

- Giới thiệu với các vị, đây là Triệu Khả Vy, con gái chủ tịch Triệu Tấn, bạn làm ăn lâu năm của Trường Tồn chúng tôi. Con bé và Lạc Thiên là thanh mai trúc mã mà hai gia đình đã vun vén từ lâu.

- Thế à, chào cháu! – họ chỉ a dua niềm nở, trước nay chưa từng nghe tên Triệu Tấn trên thương trường.

- À, chắc các vị không biết, thời niên thiếu tôi có người bạn thân là Triệu Tấn, anh ấy và tôi đã từng vào sinh ra tử, thân nhau như tay với chân. Anh ấy lập nghiệp ở trong Nam, cùng góp vốn với tôi. Tiếc là một tai nạn đã lấy đi gia đình của Vy Vy, thương cháu chúng tôi đã tạo điều kiện và chăm sóc từ nhỏ.

- Vậy à! Con bé xinh lắm! Hai đứa thật hợp đôi!

Thì ra vị chủ tịch muốn kiếm người cô thế là vậy, Khả Vy cũng đoán ra ý đồ tại sao họ lại nhượng cho mình nhiều tài sản đến thế, thì ra để đến với cậu ấm này, cũng phải có chút ít danh tiếng.

Lạc Thiên chỉ im lặng quan sát, chẳng có gì thú vị khi nói chuyện phiếm mông lung thế này cả.

Giai điệu du dương nằm trong bản giao hưởng số 40 của nhà soạn nhạc Mozart cất lên, đèn dìu dịu hẳn rồi đi vào bóng tối.

- Thưa quý ông quý bà, đây là thời khắc để chúng ta gần nhau hơn, hãy quyện vào những nốt nhạc trầm bổng để vẽ lên vũ điệu dành cho những người yêu nhau!!!

Từ khóa: vo oi la vo chuong 10, vo oi la vo, doc truyen vo oi la vo, vo oi la vo page 50 of 171, Truyen teen vo oj la vo, Truyen teen vo oi la vo, truyen teen vo oi, Lấy vợ 9x, ffdgmliiiuiklmhjnjjhjjjukkjieyfofiogislohiwpl/kjkoogokkjzhhhgogsfg com, Vo oi la vo page 70 chuong 171