Yêu Lại Từ Đầu

Yêu Lại Từ Đầu

Yêu Lại Từ Đầu

Tác giả: Sum

Casting

Doãn Minh Phong: 28 tuổi, giám đốc tập đoàn Doãn thị, đẹp trai, lanh lung xong nhiều lúc lại rất trẻ con.

Trinh Hải Lam: 21 tuổi, xinh đẹp, tính cách vô tư, tinh nghịch nhưng nhiều khi cũng suy nghĩ như 1 bà già

tình yêu

sự ghen tuông

lòng thù hận

……

Tất cả đã làm cho Doãn Minh Phong và Trịnh Hải Lam phải xa rời nhau…..

Khi tình yêu đến với 2 người……….họ đã không biết nắm giữu lấy hạnh phúc của mình……..để rồi khi mọi thứ vụt mất thì cả 2 mới thấy đc giá trị đích thực của nó.

………Và liệu rằng họ có dùng sự bao dùng của trái tim mình mà thứ tha tất cả để có thể ” yêu lại từ đầu” hay ko????

Chương 1 Đêm định mệnh – Phần 1

“Ba, sao ba lại làm thế với con. Con nói rồi, ngoài Lập Nguyên ra con sẽ không lấy bất kỳ 1 người đàn ông nào khác. Ba đừng ép con.” Ngay khi tiễn 2 vị khách quý ra về, Hải Lam tức giận mà rống lên.

Đang ngồi trên giảng đường, nhận được điện thoại ba mình gọi về nhà ngay, Hải Lam tưởng ở nhà có chuyện nên không suy nghĩ được nhiều, liền ba chân bốn cẳng chạy 1 mạch về. Vừa bước vào phòng khách, ko kịp điều hòa hơi thở hổn hển của mình, 2 mắt Lam trố ra khi thấy ông Minh đang cười haha với 2 vị khách. Vậy mà cô còn tưởng ba mình đã xảy ra chuyện không hay. Xem ra cô suy nghĩ quá xa rồi. Họ nói chuyện vui vẻ đến nỗi cô vào lúc nào cũng không biết. Chỉ đến khi Hải Lam lên tiếng chào thì 3 người mới dừng cười nói, quay ra nhìn cô. Ông Minh nhìn cô 1 cách trùy mến mà giới thiệu với cô 2 vị khách đó chính là ba mẹ của Doãn Minh Phong – người mà ông đã nói với cô tuần trước.

Lúc đấy, ông Minh nói với cô, bạn thân hồi trước của ông mới về nước 2 năm , hiện đang đầu tư vào Việt nam. Họ có 1 cậu con trai tên Doãn Minh Phong, 28 tuổi, hiện đang là giám đốc tập đoàn Doãn thị. Minh Phong là 1 người đàn ông lịch thiệp, cao 1m 86, đẹp trai lại có công ăn việc làm mà nhiều người ao ước không được. Nói vòng vo 1 hồi, thì ra ông cụ muốn cô lấy anh. Cô một mực phản đối. Nhưng hôm nay ông không để ý đến lời nói vài ngày trước của cô mà đã tự mình gặp mặt gia đình bên kia. Cô thực sự khóc không ra nước mắt.

Biết con gái lúc này đang rất tức giận nên ông Minh khôn khéo dỗ dành cô ” bảo bối của ba, ba làm thế chẳng phải muốn tốt cho con sao? Con phải vui mới đúng chứ. Sao lại giận ba”

“ba à”

“được rồi. Ba biết con muốn nói gì. Chẳng phải ba đã nói với con nhiều lần rồi sao. Ba không chấp nhận Lập Nguyên.. Nó là người ngoại thành. Ăn học không đến nơi đến chốn. Lai lịch không rõ ràng. Con lấy nó sẽ không có tương lai. Có chết ba cũng không cho phép” ông Minh nghiêm mặt mà cảnh cáo Lam.

Hải Lam khóc đỏ hoe đôi mắt, nhìn thẳng vào ba mình ” ngoại thành thì sao? nghèo thì sao chứ? Chẳng phải nhiều người không có bằng đại học mà vẫn trở lên giàu có sao? Ba sao có thể phân biệt như vậy. Lập Nguyên rất tốt với con, không những thế bây giờ anh ấy vừa đi làm vừa học thêm tại chức. Lập Nguyên chăm chỉ như vậy, con tin sau này anh ấy sẽ thành công. Ba, ba phải tin tưởng Lập Nguyên.”

“đủ rồi đó. Con đừng có hơi tý là mở mồm ra là Lập Nguyên, Lập Nguyên. “. Ông Minh nhìn đứa con gái khóc lóc thảm thiết nói tốt cho người yêu mà tức giận. Ông đã cho người điều tra kỹ về tên Lập Nguyên kia. Hắn là người ngoại tỉnh, nhà có 3 anh em, bố suốt ngày cờ bạc rượu chè. Mẹ bỏ nhà từ khi Lập Nguyên còn đỏ hỏn. Thằng anh lớn trên hắn đang đi tù vì tội hiếp dâm trẻ vị thành niên. 18 tuổi Lập Nguyên đã cách ly với gia đình bỏ lên Hà Nội làm ăn. Hắn luôn dấu kín mọi người về hoàn cảnh gia đình mình. Ômg Minh biết, trước mặt Hải Lam, chắc chắn Lập Nguyên đã nói những lời ngon ngọt mà lừa được con bé. Hải Lam mới chỉ 21 tuổi, từ nhỏ đã mất mẹ nên được ông nuông chiều, che trở từ bé đến giờ. Con bé va chạm xã hội chưa nhiều, làm sao có thể hiểu được lòng dạ con người chứ. Thân là người cha ông phải tìm mọi cách để bảo vệ con, mang cho nó cuộc sống hạnh phúc đầy đủ mới được. Từ ngày ông mang trong người căn bệnh ung thư quái ác kia, ông biết mình chẳng sống được bao lâu nữa. chính vì vậy ông muốn Hải Lam sớm có nơi có trốn. Như vậy ông chết mới nhắm mắt, mới không hổ thẹn với vợ mình nơi chín suối.

“huhu….ực….huhu…..”

“ngoan. Nghe lời ba lần này thôi được không con. Minh Phong là người tốt. 2 đứa tuy chưa gặp nhau. Nhưng ba tin, tiếp xúc với nó 1 vài lần con sẽ thích” ông Minh lại dịu giọng mà khuyên nhủ con

“không…..”

“con không muốn cũng phải muốn…..đừng rượu mời không muốn uống lại đi uống rượu phạt” sự tức giận của ông Minh đã lên đến cực điểm

“huhu….ba….ực….nhưng con vẫn còn đi học….đợi cuối năm nay con ra trường…..lúc đấy lấy cũng không muộn mà…..ực….” vừa khóc vừa nói khiến cô nói không lên lời. Phải rồi, giờ chỉ có cách kéo dài thời gian thôi. Được đến đâu hay đến đó. Cô sẽ tìm gặp Minh Phong để thương lượng, để anh ta tự rút lui trước.

“Không được. Ba đã nói với bố mẹ Minh Phong rồi, tháng sau sẽ tổ chức lễ cưới. Họ nói sau khi lấy nhau về con vẫn đi học tiếp. Như vậy con còn đòi hỏi gì nữa nào?” ngay lập tức ông Minh phản đối. Đừng tưởng ông già rồi mà dễ bị mắc mưu, con gái ông đang tính gì chẳng lẽ ông còn không hiểu rõ sao. Định kéo dài thời gian sao? Không có cửa đâu.

“ba, nếu ba cứ ép con, con sẽ chết cho ba xem…..” Hải Lam bật người dậy khỏi sofa chạy lên lầu.

“con….đứng lại” bị Hải Lam chọc tức, bệnh của ông lại tái phát, ông ôm ngực mà khụy 2 chân chạm đất, mặt trắng bệch ra, không còn chút máu.

Nghe thấy tiếng “rầm” Hải Lam quay đầu lại thì nhìn thấy ba mình đang ngã trên sàn nhà, cô cuống cuồng mà chạy lại bên ông ” ba….ba sao vậy. ba đau ở đâu sao? Con xin lỗi……..gì Hương…..mau mang thuốc lại đây, nhanh lên”

” ba không sao. Ba chỉ hơi chóng mặt chút thôi. Con đừng lo lắng quá”

” ba như vậy mà còn nói không sao? Ba, ngày mai con được nghỉ học, con sẽ đưa ba đến bệnh viện. dạo này trông ba gầy đi nhiều.” Hải Lam nhìn thân hình gần như chỉ còn da bọc xương của ông mà lòng cô thắt lại. cô thật bất hiếu, lớn như vậy mà cũng không biết chăm sóc ba. Nhỡ ba cô mà cô mệnh hệ gì thì chắc cô không thể sống được mất.

“đứa ngốc. ba già rồi, thỉnh thoảng người hơi mệt mỏi nên mới thế. Không cần phải đi bệnh viện làm gì cả. Con cứ lấy Minh Phong đi là ba khỏe ngay ấy mà” ông cười sảng khoái mà dụ Lam

“ba….ba còn đùa? con không nói chuyện với ba nữa”

“được….được….ba không nói nữa, ba con mình ra ăn cơm thôi. Ba đói lắm rồi đấy”

“vâng”

[FULL] TruyenTeen.vn
💕